Tiếng xe nâng rền đều trên nền bê tông. Bộ đàm liên tục vang lên những đầu việc cần phối hợp. Ngoài sân đỗ, thời gian đến giờ cất cánh đang được tính bằng từng phút.
Cuốn mình vào guồng quay hối hả của sân đỗ, anh Công Ninh tỉ mẩn định vị từng khối hàng với sự tập trung cao độ. Mỗi cái gạt cần xe nâng, mỗi cái bắt tay điều phối đều đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, bởi anh hiểu, chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể làm lệch nhịp cả một hành trình vạn dặm trên không.
Chỉ đến khi thanh âm náo nhiệt của sân đỗ dần lắng lại, những thanh âm của cuộc sống đời thường mới bắt đầu “chín” trong tâm tưởng anh. Những giọt mồ hôi rơi vội, những cái nhìn đầy quyết tâm của đồng nghiệp bỗng chốc hóa thành chất liệu văn thơ, kết tinh thành lời tri ân gửi lại cho những con người thầm lặng ít ai thấu tỏ, như một cách lưu giữ hình ảnh của những con người và khoảnh khắc ít ai có dịp nhìn thấy.
“Mình vốn là người thích lưu lại những khoảnh khắc bằng câu chữ. Có lúc nhiều cảm xúc quá thì tự nhiên lại viết vài câu thơ”, anh Công Ninh mỉm cười.

Nhìn anh tất bật giữa xe nâng, hàng hóa và những ca trực gấp gáp mỗi ngày, hiếm ai nghĩ anh vẫn dành một góc nhỏ trong tâm hồn cho những điều lãng mạn đến vậy.
Từ những chất liệu sống động trong không gian làm việc thầm lặng, ít hành khách biết đến ấy, bài viết “Một chuyến bay – Vạn tấm lòng” của anh Công Ninh đã ra đời và giành giải Nhất cuộc thi Văn hóa doanh nghiệp Vietnam Airlines năm 2026.
Chuyện kể từ sân đỗ
Giải thưởng lớn không làm thay đổi sự giản dị của người thợ Công Ninh. Khi chia sẻ về tác phẩm, anh không nhắc nhiều đến thành tích. Điều thôi thúc anh cầm bút là mong muốn kể lại câu chuyện của những đồng nghiệp vẫn ngày ngày âm thầm góp sức phía sau mỗi chuyến bay.
Thấu cảm từng “nhịp thở” của đường băng, anh hiểu rằng mỗi sải cánh tự do, đúng giờ trên bầu trời cao rộng là kết quả dịch chuyển của cả một “bộ máy khổng lồ” đang thầm lặng vận hành dưới mặt đất. Ở đó, không có ai là vô danh, mỗi người thợ là một mắt xích kiên trung tạo nên chuỗi hành trình hoàn hảo.
Từ nhân viên bốc xếp, chất xếp, điều hành tải đến người lái xe nâng, nhân viên kho…, mỗi người là một mắt xích không thể tách rời. Chỉ cần một vị trí chậm trễ, toàn bộ guồng quay trước giờ bay có thể bị ảnh hưởng.

Trong bài viết đoạt giải, anh Công Ninh gọi những người đồng nghiệp của mình bằng một cái tên đầy trân trọng: “Vạn tấm lòng”.
Những “tấm lòng” ấy hiện lên qua giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt người thợ giữa cái nắng hầm hập của sân đỗ, qua cái lạnh cắt da của những ca trực đêm mùa đông hay tiếng gọi nhau gấp gáp trước giờ cắt chuyến. Tất cả kết tinh trong khoảnh khắc cả ê-kíp cùng thở phào khi bánh máy bay bắt đầu lăn.
Những hình ảnh chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi nhưng ở lại rất lâu trong ký ức của anh, thôi thúc anh viết nên những vần thơ mộc mạc về nghề:
“Từ những kiện hàng, vượt bao nhiêu lối
Đến khắp năm châu, chẳng quản xa xôi.”
Câu chữ giản dị nhưng gói trọn niềm tự hào của một người lao động đã gắn bó nhiều năm với sân đỗ.
Vạn tấm lòng thầm lặng
Một trong những kỷ niệm khiến anh Công Ninh nhớ nhất là chuyến bay chuyên chở hàng cứu trợ. Khi ấy, thời gian không còn nhiều nhưng hàng hóa vẫn liên tục được đưa đến. Ai cũng hiểu rằng phía sau mỗi kiện hàng là sự sẻ chia của các mạnh thường quân, còn ở đầu bên kia là những người đang chờ đợi.
Trong những phút cuối trước giờ cắt chuyến, toàn bộ lực lượng gần như làm việc hết công suất. Người điều khiển xe nâng, người chất xếp, người kiểm đếm… tất cả phối hợp nhịp nhàng để không bỏ sót bất cứ kiện hàng nào đủ điều kiện vận chuyển.
“Mọi người như được kích hoạt hết 100% năng lượng để không sót lại tấm lòng của mạnh thường quân nào”, anh Công Ninh nhớ lại.

Khoảnh khắc ấy càng khiến anh tin rằng phía sau một chuyến bay không chỉ có hàng hóa, mà còn có tình cảm và trách nhiệm của rất nhiều con người đang âm thầm làm việc.
Có người từng hỏi anh liệu có chạnh lòng khi công việc của NCTS diễn ra phía sau cánh gà, hiếm khi được hành khách biết đến. Anh mỉm cười: “Nếu khách hàng không nhận ra sự hiện diện của bên mình thì có nghĩa là mình đã hoàn thành nhiệm vụ”.
Câu trả lời ngắn gọn ấy cũng là cách anh nhìn về nghề. Người làm dịch vụ không phải lúc nào cũng cần được nhìn thấy. Điều quan trọng là hành khách nhận đủ hành lý, hàng hóa được vận chuyển an toàn và chuyến bay diễn ra thuận lợi.
Dệt cảm hứng sau những cánh bay
Trong môi trường hàng không, mỗi thao tác đều được chuẩn hóa bằng quy trình. Nhưng với anh Công Ninh, quy trình giúp công việc diễn ra an toàn, còn lòng yêu nghề mới là sợi dây bền chặt giữ mỗi người gắn bó dài lâu.
Anh tìm thấy cảm hứng sống và làm việc từ những đồng nghiệp luôn sẵn sàng làm việc giữa nắng gắt hay mưa lạnh, từ những bàn tay nâng niu từng kiện hàng và sự tập trung của cả tập thể trước giờ máy bay cất cánh.
Có lẽ vì thế, thơ của anh cũng bắt đầu từ những điều rất bình dị:
“NCTS tôi, vận chuyển hàng không
Mang theo khát vọng, vươn cánh giữa trời…”
Những câu thơ không cầu kỳ về ngôn từ, giống như lời tâm tình của một người công nhân dành cho nơi mình gắn bó. Với anh Công Ninh, nghề không chỉ mang lại một công việc mà còn cho anh nhiều chất liệu để quan sát, cảm nhận và viết.

Nhìn lại bài viết “Một chuyến bay – Vạn tấm lòng”, anh nói điều khiến mình vui nhất không chỉ là giải thưởng. Sau cuộc thi, nhiều đồng nghiệp đã nhận ra chính mình trong từng câu chữ anh viết. Với anh, đó mới là niềm vui lớn nhất.
Một chuyến bay lại chuẩn bị cất cánh. Tiếng xe nâng tiếp tục vang lên giữa sân đỗ. Những đầu việc mới lại bắt đầu. Để rồi, sau mỗi ca trực đẫm sương đêm hay bỏng rát nắng hè, khi những cánh bay đã kiêu hãnh khuất sau làn mây, người lái xe ấy lại lặng lẽ ngồi xuống, dùng cây bút làm chiếc mỏ neo giữ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ của “vạn tấm lòng thầm lặng”.
Anh viết, không chỉ để dự thi, mà là để vẽ một bức chân dung rực rỡ cho những con người vốn quen làm nền cho những chuyến bay an toàn và hạnh phúc.
















