Cất cánh, vươn xa
Trong những học viên từng đi qua lớp học của TVT Vũ Thị Kim Cúc, có một người chị nhớ đặc biệt. Ngày đầu gặp nhau, cô gái ấy còn là học viên lớp tiếp viên cơ bản. Những năm sau, họ lại gặp nhau ở lớp tiếp viên hạng thương gia, rồi lớp tiếp viên trưởng.
Nhiều năm sau, cô học viên ngày nào đã trở thành giáo viên dịch vụ. Từ học viên trong lớp, cô gái ấy giờ tiếp tục đứng trước những thế hệ tiếp viên trẻ. Cuộc gặp đã gợi chị Cúc nhớ về chặng đường của chính mình. Ba mươi ba năm trước, chị cũng bắt đầu từ những bước đầu tiên của nghề tiếp viên.
Năm 1993, trong ngày đầu khoác đồng phục, khi cánh cửa máy bay khép lại và tàu bay rời mặt đất, người tiếp viên trẻ nhìn qua ô cửa sổ. Bên ngoài là những tầng mây trắng. Đến giờ, chị vẫn nhớ cảm giác khi ấy, cảm giác nhận ra, đây là nơi mình thuộc về.

Từ chuyến bay đầu tiên, TVT Vũ Thị Kim Cúc gắn bó với Đoàn Tiếp viên Vietnam Airlines qua nhiều vị trí. Chị trực tiếp phục vụ hành khách trên các chuyến bay, sau đó tham gia giảng dạy và làm công tác quản lý đào tạo. Mỗi vai trò cho chị một góc nhìn khác về nghề.

Ba mươi ba năm cũng là quãng thời gian đủ dài để chứng kiến nhiều thay đổi. Tiêu chuẩn dịch vụ ngày càng cao, công nghệ tham gia sâu hơn vào công việc, nhu cầu và kỳ vọng của hành khách cũng khác trước.
Nhưng theo chị Cúc, có những điều không thể thay đổi.
Đó là sự chuyên nghiệp, tinh thần trách nhiệm, lòng hiếu khách và thái độ tận tâm với hành khách. Công nghệ có thể hỗ trợ công việc, quy trình có thể cập nhật, nhưng cách một tiếp viên ứng xử với hành khách vẫn phụ thuộc vào chính người phục vụ.
Nhiều năm làm việc trên khoang khách rồi chuyển sang đào tạo giúp chị hiểu rõ khoảng cách giữa lớp học và thực tế. Trong lớp, học viên được trang bị quy trình, kỹ năng và cách xử lý tình huống. Nhưng trên chuyến bay, mỗi hành khách có một nhu cầu khác nhau, mỗi tình huống cũng không hoàn toàn giống giáo trình.
Bởi vậy, điều chị muốn trao cho học viên không chỉ là cách “làm đúng”. Người tiếp viên còn phải biết quan sát, hiểu nhu cầu của hành khách và giữ sự bình tĩnh, chuyên nghiệp trước những tình huống phát sinh.
“Tôi nhận ra trách nhiệm của mình không chỉ là làm tốt, mà còn là trao lại những gì đã tích lũy cho thế hệ sau”, chị chia sẻ.

Nối dài những giá trị của nghề bay
Khi tham gia cuộc thi văn hóa doanh nghiệp, TVT Vũ Thị Kim Cúc chọn viết về chính chặng đường 33 năm của mình. Không phải một chuyến bay đặc biệt hay thành tích nổi bật, câu chuyện của chị được tạo nên từ những ngày làm việc nối tiếp nhau và những điều tưởng như bình thường trong đời nghề.
“Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân để bay. Và giờ đây, tôi dành phần còn lại của mình… để giúp những đôi cánh khác bay cao hơn”, chị Kim Cúc viết trong bài dự thi.

Với chị Cúc, việc trao nghề không dừng ở kiến thức hay kỹ năng. Qua nhiều thế hệ tiếp viên, điều chị muốn giữ lại là tư duy dịch vụ, sự tận tâm và lòng hiếu khách. Đó cũng là những giá trị chị đã cảm nhận từ những ngày đầu vào nghề và tiếp tục nhắc đến trong các lớp học sau này. Chị Kim Cúc tâm sự: “Công nghệ có thể hỗ trợ dịch vụ nhưng chỉ có trái tim mới tạo nên những trải nghiệm chạm đến cảm xúc của hành khách”.

Bởi vậy, nếu chỉ được gửi lại một điều cho thế hệ tiếp viên tiếp theo, chị chọn “trái tim phục vụ”. Theo chị, kiến thức và kỹ năng giúp một tiếp viên hoàn thành công việc, nhưng sự tử tế, lòng hiếu khách và tình yêu nghề mới quyết định cách họ đi cùng công việc trong một chặng đường dài.
Cũng từ suy nghĩ ấy, câu chuyện với cô học viên cũ cũng trở nên đặc biệt với chị. Trong một lần trò chuyện, người học trò nhắc lại điều từng được chị Cúc dạy nhiều năm trước: mỗi hành khách đều xứng đáng được đối xử bằng sự chân thành, tận tâm và lòng hiếu khách. Cô ấy đã mang điều đó lên những chuyến bay của mình. Đến khi trở thành giáo viên dịch vụ, cô ấy lại tiếp tục chia sẻ lửa nghề với những tiếp viên trẻ.

Điều đáng quý khiến TVT Vũ Thị Kim Cúc xúc động, không nằm ở việc học viên còn nhớ một lời dạy. Sau nhiều năm, những gì được trao trong lớp học đã đi cùng một người qua nhiều vị trí, rồi tiếp tục xuất hiện trong những lớp học mới.
Chị Kim Cúc tâm huyết nhắc về công việc giảng dạy của mình: “Kiến thức có thể truyền trong một buổi học, nhưng giá trị nghề nghiệp sẽ được truyền bằng chính cách mình sống và làm nghề mỗi ngày”.
Sau 33 năm, TVT Vũ Thị Kim Cúc không mong đồng nghiệp nhớ đến mình bằng số năm công tác hay những vị trí từng đảm nhiệm. Chị chỉ mong được nhớ như một người tận tâm với nghề, hết lòng với đồng đội.

Ba mươi ba năm trước, chị bắt đầu với bộ đồng phục tiếp viên và chuyến bay đầu tiên. Giờ đây, trong những người từng được chị hướng dẫn, đã có người trở thành tiếp viên trưởng, giáo viên, đồng nghiệp.
Có người lại tiếp tục đứng lớp, trao cho thế hệ sau những điều mình từng nhận được. Với TVT Vũ Thị Kim Cúc, một đời gắn với nghề bay có lẽ đã được nối dài theo cách ấy.

















