“Bố tớ làm ở hãng hàng không quốc gia đấy! Bố cho những chiếc máy bay khổng lồ bay vút lên trời!” Cô con gái rượu mười tuổi của tôi hay hếch cái mũi nhỏ xíu lên, dõng dạc tuyên bố với bạn bè như thế.
Qua lăng kính lấp lánh của lũ trẻ, và cũng là của nhiều người khác, “dịch vụ hàng không” mặc định khoác lên mình tấm áo long lanh và mầu sắc. Là tầng bình lưu rực nắng, mùi tinh dầu hoa sen dìu dịu chốn phòng chờ thương gia và cái cúi chào chuẩn mực của cô tiếp viên áo dài vạt hớt. Hành khách trả tiền để lướt qua sự mượt mà ấy, còn con gái tôi mang đóa hoa ngự trên chín tầng mây kia đi rêu rao như một thứ trang sức kiêu hãnh của tuổi thơ.
Chỉ là con bé chưa từng thấy một Vietnam Airlines rất khác ở nơi bố làm việc – kho hàng hóa của Công ty Cổ phần Dịch vụ Hàng hóa Nội Bài (NCTS) – vào những ngày khúc ruột miền Trung oằn mình trong bão lũ.
Hàng nghìn chuyến xe từ các tỉnh thành lầm lũi nối đuôi nhau trút hàng. Hơi nóng hầm hập phả ra từ những chiếc xe nâng Komatsu đang gầm rú tiến lùi liên tục. Lịch bay thương mại bị đẩy lùi. Làn cất cánh giờ đây chỉ dành cho những chuyến hàng lao thẳng vào sân bay Phú Bài, Huế.


Khái niệm thời gian đối với bộ phận xếp dỡ hàng hóa chúng tôi được đo bằng những vệt muối trắng xóa đóng vẩy trên chiếc áo phản quang ướt sũng rồi lại khô, khô rồi lại ướt. Anh T tổ trưởng ca tôi, đã bám trụ bước sang ngày thứ ba. Có người giục về chợp mắt, anh gạt đi: “Đã là gì, bà con trong kia còn phải chịu khổ hơn anh em mình nhiều”. Nói rồi, anh vội nhai nửa phong lương khô dính đầy bụi bặm, mắt vẫn gườm gườm dán chặt vào băng chuyền.

Chèn thêm ba thùng nước suối vào góc kia! Đùn cái bao áo phao xuống dưới làm đế!” Anh T ngửa cổ tu ực chai nước suối rồi quát.
Ngành Logistics chúng tôi hay nói với nhau: Khổ nhất là hàng dân sự. Không vuông vức quy chuẩn như hàng thương mại. Thùng xốp dán băng dính nham nhở, bao nilon đựng quần áo cũ tròn lẳn và trơn tuột, những thùng mì tôm móp méo trực bung.
Đẩy bừa lên mâm thì nhanh. Nhưng trong hàng không, một mâm hàng lệch trọng tâm ở mặt đất có thể phải trả giá bằng sự an toàn của chuyến bay. Không ai bảo ai, anh em xếp dỡ chúng tôi nghiến răng tháo tung tấm lưới chằng vừa khóa. Hì hục kéo, đẩy, đảo vị trí từng thùng mì móp méo, từng bao quần áo trơn tuột.

Kịch!
Những chiếc khóa kim loại gập xuống, ghim khối hàng vào đế mâm. Âm thanh đanh gọn, lạnh lùng, khóa chặt từng thùng mì, từng chai nước khoáng vào một cấu trúc an toàn đúng chuẩn hàng không quốc tế.
Đêm dần về sáng

Mâm hàng cuối cùng chui tọt vào bụng của chiếc phi cơ 787 mang biểu tượng bông sen vàng. Động cơ gầm lên, xé toạc màn sương sớm, mang theo ân tình của miền Bắc với đồng bào miền Trung bay vút vào không trung.
Dưới mặt đất, anh em chúng tôi rệu rã tựa lưng vào càng xe nâng, ngửa cổ nhìn theo vệt đèn chớp tắt nhạt dần, trút được một hơi thở phào. Cơn nhức mỏi từ bả vai bắt đầu râm ran, dọc theo sống lưng, ghim chặt lấy từng bước chân lúc tôi lết về phòng.
Lột vội chiếc áo phản quang đã khô cứng lại vì mồ hôi muối, hết ca tôi lên xe ra về mang theo tinh thần tự hào dân tộc.
Bảy giờ sáng, tôi lê những bước chân nặng trịch mở cửa bước vào nhà. Con gái tôi đang ngồi trước màn hình tivi, xem bản tin thời sự đặc biệt. Trên màn hình, chiếc máy hồi sáng vừa hạ cánh xuống sân bay Phú Bài. Những kiện hàng có dấu chữ thập đỏ mà đêm qua tay tôi vừa chằng néo đang được dỡ xuống dồn dập, chuyển thẳng lên cano lao ra vùng biển nước mênh mông.
Nghe tiếng động, con bé quay lại. Nhìn thấy bộ dạng phờ phạc, đôi mắt trũng sâu và chiếc áo đồng phục cáu bẩn của tôi, ánh mắt nó thoáng một chút ngỡ ngàng rồi đứng dậy, bước đến gần, hai tay xoa chiếc máy bay mô hình mà công ty mới tặng cho tôi tháng trước có biểu tượng bông sen vàng rồi ngước lên nói:
“Bố ơi, máy bay của bố đang cứu người vùng lũ kia kìa”.
Khoảnh khắc ấy, hốc mắt tôi đột nhiên cay xè.
Chạm ánh nhìn vào chiếc máy bay đang chao liệng trên tay con, tôi bỗng thấm thía cái đạo lý muôn đời của biểu tượng Sen Vàng. Văn hóa của hãng hàng không quốc gia, hóa ra đâu chỉ lấp lánh ở nụ cười thảm đỏ hay mùi tinh dầu dịu ngọt. Muốn kiêu hãnh bung nở giữa tầng bình lưu ngập nắng, sen phải cắm bộ rễ tận sâu dưới lớp bùn lầy.
Chẳng màng đến ánh hào quang, những người công nhân mặt đất và công nhân logistics chúng tôi vẫn kiên gan bám trụ, âm thầm giữ chặt từng kiện hàng để nhịp đập của hãng hàng không quốc gia luôn đồng điệu và kịp thắp thêm hy vọng cho đồng bào đang chờ nơi biển nước.






Hay qua người bạn sinh tử
Thanks bạn là ai vậy nhỉ
Bài văn rất hay và ý nghĩa
Thanks ạ
Hay quá a
Bài viết hay
Nhà văn lạc vào Ncts