Có một câu hỏi tôi từng nhận được từ một người bạn ngoài ngành: “Làm văn phòng trong hàng không thì có gì hay không nhỉ, chứ không được đi bay như tiếp viên, không được ra sân đỗ như kỹ thuật?” Tôi mỉm cười và trả lời: “Tôi là người kể câu chuyện về tất cả những người đó.”
Tôi là Đào Thị Kim Tuyến – một chuyên viên Văn phòng Công ty (VPCT) thuộc bộ phận Truyền thông của VIAGS. Công việc của tôi không gắn với đường băng hay quầy làm thủ tục, nhưng gắn bó sâu sắc với từng con người, từng câu chuyện đang diễn ra trên khắp sân đỗ, khu vực phục vụ hành khách, kho vật tư và hành lang nhà ga… Nhiệm vụ của tôi là lắng nghe, ghi lại, lan tỏa và bảo tồn những khoảnh khắc như thế – những hành động bình dị đang ngày ngày dệt nên văn hóa doanh nghiệp của VietnamAirlines.
Và chính trong hành trình làm người kể chuyện ấy, tôi đã thấu hiểu hơn bao giờ hết điều mà nhiều người gọi là “văn hóa doanh nghiệp” – không phải qua sách vở hay hội thảo, mà qua những khoảnh khắc bình dị, chân thực mà tôi có cơ hội chứng kiến và ghi lại mỗi ngày.

Nhiều người nghĩ văn hóa doanh nghiệp là những khẩu hiệu được in trang trọng ở sảnh chính, là bộ quy tắc ứng xử trong văn bản. Nhưng sau nhiều năm ở vị trí Truyền thông nội bộ, tôi nhận ra: văn hóa thực sự tồn tại trong những lúc không ai nhìn thấy.
Trong vai trò Truyền thông nội bộ, tôi đã ghi lại không ít câu chuyện khiến bản thân xúc động trước khi kịp viết thành chữ.
Đó là hình ảnh người những nhân viên kho vật tư tỉ mỉ kiểm tra từng bộ chăn gối trước khi đưa lên tàu bay hay những nhân viên vệ sinh tàu bay đang làm sạch khu vực ghế ngồi, khoang hành lý để chuẩn bị cho chuyến bay kế tiếp – thái độ nghiêm túc như đang chăm chút cho chính người thân của mình. Đó là câu chuyện về anh nhân viên phục vụ mặt đất xử lý tình huống hành khách gặp sự cố hành lý ngoài giờ ca, không phải vì được phân công, mà vì không thể để khách ra về tay không. Đó là những buổi sinh nhật nhỏ tổ chức giữa guồng công việc bận rộn, nơi ranh giới cấp trên – nhân viên tan biến trong tiếng cười.
Mỗi câu chuyện tôi kể không nhằm tô vẽ hay đánh bóng mà để những người đang lặng lẽ cống hiến cảm nhận được rằng: công việc của mình có ý nghĩa, và có người đang nhìn thấy điều đó. Đó cũng chính là một phần sứ mệnh lan tỏa văn hóa doanh nghiệp mà VietnamAirlines và VIAGS đang theo đuổi – không chỉ hướng ra ngoài với hành khách, mà còn hướng vào trong, nuôi dưỡng tinh thần của từng thành viên.


Hình ảnh “chiến binh Sen Vàng” thường gắn với những người phi công bình tĩnh giữa bầu trời giông bão, những tiếp viên mỉm cười sau hàng giờ phục vụ không ngừng, những nhân viên mặt đất chạy đua với lịch bay dày đặc của những ngày Cao điểm lễ, Tết. Họ rực rỡ và đáng ngưỡng mộ.
Nhiều người trong ngành gọi chúng tôi là “khối gián tiếp” – không trực tiếp chạm tay vào từng chuyến bay, điều đó đúng theo nghĩa kỹ thuật. Nhưng tôi nghĩ theo cách khác: chúng tôi là sợi dây kết nối giữa những con người đang miệt mài làm việc ở mọi vị trí.
Một bản tin nội bộ được viết tốt có thể tiếp thêm động lực cho người trực ca đêm. Một bài ghi nhận kịp thời có thể khiến một nhân viên thầm lặng cảm thấy được trân trọng. Một chiến dịch truyền thông về văn hóa dịch vụ có thể lan tỏa ý thức đến hàng nghìn người lao động trên khắp các sân bay. Truyền thông nội bộ không đứng sau hậu trường mà là công cụ làm cho hậu trường trở thành sân khấu.
Là chiến binh sen vàng, với người làm truyền thông như tôi, có nghĩa là: kể thật, kể đúng và kể bằng cả trái tim. Không tô vẽ quá lên, không bỏ qua những khó khăn – vì chỉ khi câu chuyện chân thực, nó mới thực sự chạm đến người đọc và tạo ra sự gắn kết bền vững.
Bông sen vàng đẹp không chỉ vì được trưng bày ở những không gian sang trọng mà vì phía sau mỗi cánh sen là hàng nghìn con người đang giữ gìn nó bằng sự tận tụy thầm lặng. Tôi vinh dự được là người có thể kể về những cánh sen đó.


Văn hóa doanh nghiệp VietnamAirlines, theo tôi, được xây không phải bằng một quyết định, mà bằng hàng nghìn hành động nhỏ mỗi ngày của phi công, tiếp viên, kỹ thuật viên, nhân viên mặt đất, và cả những người như tôi, đang cố gắng kể lại những hành động đó một cách xứng đáng nhất.
Mỗi bài viết, mỗi video, mỗi bản tin tôi thực hiện đều là một lần tự nhắc bản thân: đây không chỉ là nhiệm vụ, đây là trách nhiệm gìn giữ ký ức và truyền lửa cho cả một tập thể. Tôi tự hào được là một phần của đại gia đình VIAGS – tự hào không phải vì đứng ở vị trí nổi bật, mà vì được tin tưởng kể những câu chuyện đáng được kể nhất – câu chuyện về những con người đang ngày ngày viết nên lịch sử của VietnamAirlines bằng chính đôi tay và trái tim mình.







