Có những “lần đầu tiên” sẽ lặng lẽ trôi qua theo thời gian, nhưng cũng có những lần đầu tiên trở thành mỏ neo định vị nên bản sắc và lý tưởng sống của một con người. Với tôi, dấu ấn ấy gắn liền với một cột mốc không thể nào quên: cuối năm 2020, khi tôi bắt đầu trở thành một phần của đại gia đình VIAGS. Đó không chỉ là ngày tôi bắt đầu một công việc, mà là ngày tôi bắt đầu hành trình trở thành một “Chiến binh Sen Vàng” giữa những ngày giông bão nhất của đại dịch.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu nhận việc. khi bước chân vào VIAGS với tâm thế của một cô sinh viên vừa tốt nghiệp. Lúc ấy, sân bay Tân Sơn Nhất đang ở giai đoạn cao điểm nhất, rộn ràng tiếng cười nói và nhịp sống hối hả của những chuyến bay cuối năm. Tôi mang theo sự háo hức xen lẫn tự hào khi được làm việc tại đơn vị phục vụ mặt đất hàng đầu Việt Nam.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Chỉ vài tháng sau, khi Tết Nguyên đán 2020 vừa chạm ngõ, bóng đen COVID-19 ập đến. Trái ngược với sự náo nhiệt trước đó, sân bay bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến nao lòng. Những dãy ghế vắng lặng, sân bay nhộn nhịp nay chỉ còn lại sự hiu quạnh. Thay vì những kế hoạch sự kiện rầm rộ, thực tế mở ra trước mắt tôi là những ngày thành phố thực hiện giãn cách, những khu phong tỏa nối dài và mỗi ngày mở mắt ra là những con số báo động về dịch bệnh. Giữa sự ngưng trệ của cả thế giới, tôi nhận ra một nhịp đập khác vẫn đang hối hả, mạnh mẽ hơn bao giờ hết: nhịp đập của những chuyến bay Sen Vàng. Tại thời điểm đó, là một nhân viên truyền thông nội bộ của VIAGS Tân Sơn Nhất, nhiệm vụ của tôi là ghi lại những khoảnh khắc của đơn vị. Nhưng trong giai đoạn cao điểm dịch nhiệm vụ ấy đã trở thành một điều đặc biệt. Tôi và các đồng nghiệp vẫn ngày ngày có mặt tại công ty, không phải để làm những công việc giấy tờ đơn thuần, mà để chứng kiến và ghi lại lịch sử của sự kiên cường.
Ký ức về những ngày trực chiến trên sân bay luôn hiện về trong tôi với nguyên vẹn cảm xúc. Đó là những ngày tôi khoác lên mình bộ đồ bảo hộ ngột ngạt, mồ hôi chảy ròng ròng bên trong lớp kính chắn, ôm máy ảnh theo chân anh chị em đón những chuyến bay lịch sử. Đó không chỉ là những chuyến bay chở vaccine – nguồn hy vọng duy nhất lúc bấy giờ, những kiện y tế khẩn cấp hay những hành trình đưa chiến sĩ áo trắng vào tiền tuyến. Đó còn là hành trình ghi lại cuộc sống của người VIAGS giữa tâm dịch.
Tôi đã ghi vào ống kính của mình những khoảnh khắc đẹp đến nao lòng: là những nụ cười hiếm hoi nở sau lớp khẩu trang dày cộm, là những ánh mắt động viên nhau và cả những niềm tự hào thầm lặng. Dưới ánh đèn sân đỗ về đêm, hình ảnh nhân viên VIAGS lầm lũi bốc xếp từng thùng hàng, tỉ mỉ phun khử khuẩn từng góc nhỏ trong sự đe dọa của virus đã lay động tâm can tôi mạnh mẽ.

Khi tận mắt chứng kiến những kiện vaccine được nâng niu chuyển xuống khẩn trương, tôi nhận ra phía sau sự bình yên của những chuyến bay là bờ vai gầy của những con người đang ngày đêm gác lại hạnh phúc riêng tư để bảo vệ mạch máu giao thông tổ quốc. Giây phút ấy, tôi hiểu rằng “Văn hóa Vietnam Airlines” không phải là điều gì xa xôi. Nó ở ngay đây, bằng xương bằng thịt, tỏa sáng lấp lánh qua tinh thần dấn thân và trách nhiệm của những người đồng nghiệp bên cạnh tôi.
Thời điểm dịch bệnh bùng phát mạnh nhất, khó khăn không chỉ là áp lực công việc mà còn là gánh nặng tâm lý và kinh tế đè nặng lên vai mỗi người lao động. Bên cạnh công tác truyền thông, tôi được tin tưởng giao hỗ trợ thực hiện các chế độ, chính sách cho anh chị em bị ảnh hưởng. Đó là quãng thời gian tôi học được bài học về sự đồng cảm sâu sắc nhất. Không chỉ đảm bảo quyền lợi cho người lao động, trong quá trình thực hiện tôi đã thực hiện các cuộc gọi, lắng nghe các câu chuyện khác nhau giữa mùa dịch. Có những anh chị đang kẹt trong khu phong tỏa nhiều tuần liền, lo lắng vì thu nhập giảm sút; có những người vừa gồng mình duy trì công việc vừa đau đáu vì người thân đang ở nơi nguy hiểm. Tôi nhớ những buổi tối miệt mài rà soát danh sách hỗ trợ tới gần sáng, kiểm tra từng hồ sơ vì sợ chỉ một sơ suất nhỏ của mình thôi cũng khiến một đồng nghiệp mất đi khoản hỗ trợ kịp thời.
Trong những ngày gian khó ấy, chương trình trao quà nhu yếu phẩm của VIAGS như một ngọn lửa ấm. Những phần quà gồm gạo, mì, thực phẩm thiết yếu tuy giản dị nhưng được chuẩn bị bằng tất cả sự trân trọng để trao tận tay cán bộ nhân viên. Chứng kiến niềm xúc động của một người đồng nghiệp khi nhận được túi quà hỗ trợ giữa lúc ngặt nghèo, tôi hiểu rằng giá trị của văn hóa doanh nghiệp chúng ta nằm ở sự đoàn kết, ở tinh thần “tương thân tương ái”, quyết không để một ai bị bỏ lại phía sau.

Nhìn lại hành trình từ cuối năm 2020 đến hết năm 2021, tôi nhận ra mình không còn là cô gái ngơ ngác ngày nào. Đại dịch đã lấy đi của chúng ta nhiều thứ, nhưng cũng tặng cho tôi một món quà vô giá: sự trưởng thành trong bão tố. Nó dạy tôi biết trân trọng những giá trị bình thường, dạy tôi sự kiên cường trước áp lực và trên hết là lòng tự hào về màu áo mình đang mang. Mỗi bài viết tôi đăng tải trên trang truyền thông nội bộ khi ấy, mỗi hình ảnh đẹp về tinh thần làm việc của anh chị em VIAGS giữa tâm dịch, tôi đều đặt vào đó tất cả sự trân trọng. Tôi muốn lan tỏa rằng, ngay cả trong những giờ khắc đen tối nhất của dịch bệnh, tinh thần “Chiến binh Sen Vàng” vẫn tỏa sáng rực rỡ. Đó là tinh thần của sự tận tâm, kỷ luật và tình người ấm áp.
Hội thi “Văn hóa doanh nghiệp Vietnam Airlines – Sen vàng tỏa sáng 2026” là cơ hội để tôi nhìn lại điểm xuất phát đầy thử thách của mình. Tôi hiểu rằng, văn hóa doanh nghiệp không phải là điều gì đó xa vời, nó nằm ngay trong cách chúng ta nắm tay nhau vượt qua khủng hoảng, trong cách chúng ta lo lắng cho từng bữa cơm của đồng nghiệp.
Tôi tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được tôi luyện tại VIAGS trong một giai đoạn đặc biệt của đất nước. Bởi điều còn đọng lại sau tất cả không chỉ là những chuyến bay đặc biệt giữa mùa dịch, mà là tinh thần thép và trái tim ấm áp của những “Chiến binh Sen Vàng” – những người đã chọn cống hiến để cùng nhau tỏa sáng, hôm nay và mãi về sau.



















Quá tuyệt vời