Có những điều đi qua rất lâu rồi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi trái tim mình. Với tôi, đó là bầu trời. Là Vietnam Airlines. Là quãng thanh xuân ngắn ngủi nhưng đẹp nhất của tuổi trẻ.
Tôi từng là tiếp viên hàng không của Vietnam Airlines vào những năm còn rất trẻ. Ngày đó, tôi vừa tốt nghiệp Đại học Luật. Ai cũng nghĩ tôi sẽ làm một công việc ổn định đúng với ngành học, nhưng cuối cùng tôi lại chọn bước lên những chuyến bay. Vì tôi yêu bầu trời. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu tiên mặc bộ đồng phục tiếp viên. Hồi đó chỉ soi gương thôi cũng thấy vui. Một cô gái trẻ, mang theo bao háo hức và tự hào khi được trở thành một phần của Hãng hàng không Quốc gia.

Tôi bay được 3 năm. Ba năm không dài, nhưng đủ để trở thành quãng thời gian tôi nhớ nhất trong tuổi trẻ của mình. Đó là những chuyến bay đêm. Là những lần cùng đồng nghiệp chạy vội giữa giờ nối chuyến. Là những buổi briefing nghiêm túc trước chuyến bay. Là cảm giác tự hào khi được mang hình ảnh người phụ nữ Việt Nam ra thế giới.

Ngày ấy vất vả thật, nhưng vui và đáng nhớ vô cùng. Rồi sau đó, vì lý do sức khỏe, tôi không thể tiếp tục bay nữa. Đó có lẽ là điều tiếc nuối nhất trong tuổi trẻ của tôi. Nhưng tôi cũng chưa bao giờ rời xa môi trường hàng không. Tôi vẫn tiếp tục công tác trong ngành, vẫn làm việc nơi mỗi ngày đều có những chuyến bay cất cánh và hạ cánh, vẫn dõi theo các thế hệ tiếp viên bằng rất nhiều yêu thương và tự hào. Có lẽ vì vậy mà tình yêu với Vietnam Airlines trong tôi chưa bao giờ mất đi.
Rồi thời gian trôi qua, con gái tôi lớn dần. Từ nhỏ, con đã theo tôi đến cơ quan, được lên máy bay, được gặp các cô chú tiếp viên và thích thú khi mặc thử tà áo dài xanh. Có những lúc nhìn con đứng trong khoang khách, tôi đã từng nghĩ: “Biết đâu một ngày nào đó, con sẽ tiếp tục giấc mơ của mẹ…”

Tôi chưa bao giờ ép con phải nối nghề. Tôi luôn muốn con được tự do lựa chọn con đường riêng của mình. Nhưng trong sâu thẳm trái tim người mẹ, tôi vẫn luôn hy vọng… Sau khi hoàn thành chương trình đại học, con gái tôi sẽ lựa chọn bước vào môi trường mà tôi từng gắn bó bằng cả tuổi trẻ.Không phải vì nghề này hào nhoáng. Mà vì tôi hiểu hơn ai hết, Vietnam Airlines không chỉ cho tôi một công việc. Nơi đây đã dạy tôi về sự kỷ luật, lòng trách nhiệm, cách ứng xử với con người và niềm tự hào khi được là một phần của tập thể mang hình ảnh quốc gia. Đó là những điều tôi muốn con mình cũng sẽ cảm nhận được trong tuổi trẻ của con.

Tôi nghĩ điều hạnh phúc nhất của một người mẹ không phải là thấy con mình sống giống mình. Mà là thấy những điều đẹp đẽ mình từng yêu thương được tiếp tục trong con. Nếu một ngày con gái tôi khoác lên mình tà áo dài của Vietnam Airlines, tiếp tục những chuyến bay mà ngày xưa tôi từng đi qua, có lẽ tôi sẽ xúc động nhiều lắm.
Bởi khi ấy, giấc mơ năm nào của tôi sẽ không còn dang dở nữa. Có những giấc mơ không cần chính mình quay lại để hoàn thành. Chỉ cần được tiếp tục bởi người mình yêu thương nhất. Và tôi hy vọng… Con gái tôi sẽ là người viết tiếp phần giấc mơ mà tôi chưa kịp bay hết ấy.






