Kỷ niệm VN214 SGN – HAN ngày 03/06/2024
Khi máy bay vừa lăn bánh, nhận được thông tin hành khách số ghế 38E tên Vũ Thị Hải Yến có con nhỏ đặt dịch vụ nằm nôi bị thất lạc áo khoác, trong túi áo có hơn 20 triệu đồng. Chị Yến nói có thể quên ở ghế phòng chờ ra máy bay, hoặc để trong xe nôi ký gửi lúc ra tàu.
Từng gặp nhiều tình huống tương tự, tôi với vai trò Tiếp viên trưởng chuyến bay ngay lập tức gọi điện cho Trung tâm dịch vụ và khai thác sân bay (ASOC), ASOC nhận thông tin và triển khai tìm kiếm.

Trên chuyến bay, tổ tiếp viên đã thay nhau động viên an ủi và giúp đỡ chị Yến chăm em bé. Chị đã khóc suốt chuyến bay vì nghĩ là đã mất hết tiền. Hai hành khách ngồi bên cạnh cũng đồng cảm và chia sẻ động viên. Hiểu được hoàn cảnh của chị, tổ tiếp viên đã họp nhanh và đồng lòng đóng góp mỗi người một chút để hai mẹ con có thể trang trải tiền xe về nhà và chi phí khi không tìm thấy đồ. Tôi đã viết thiệp cảm ơn hành khách đã tin tưởng đồng hành cùng Vietnam Airlines và trao gửi chút quà, hy vọng có thể giúp đỡ chị Yến một phần nào đó.
Đó là những tấm lòng tương thân tương ái, sự sẵn lòng giúp đỡ, chia sẻ của cả tổ tiếp viên. Hành khách thực sự cảm động và không ngờ rằng sao các anh chị tiếp viên lại tốt với hai mẹ con đến thế! Có lẽ, chúng ta thường thấy tiếp viên mặc áo dài trang trọng thướt tha đi trong nhà ga, hay những cô cậu tiếp viên lịch sự chào khách trên những chuyến bay. Nhưng ở đâu đó, ở một chuyến bay nào đó, chúng ta sẽ lắng đọng lại vài giây để cảm nhận, sâu thẳm trong những con người ấy chính là sự nhân từ, là tinh thần đùm bọc. Chỉ cần có cơ hội, chúng ta sẽ không ngừng cho đi, cho đi để thấy cuộc đời này tươi đẹp hơn.

Máy bay hạ cánh tại sân bay Nội Bài, nhân viên mặt đất nhận được thông báo từ ASOC Tân Sơn Nhất, đã chủ động đón riêng chị Yến đến băng chuyền hành lý ký gửi lấy xe nôi. Kỳ diệu thay chiếc áo khoác cùng toàn bộ số tiền còn nguyên vẹn trong chiếc xe nôi. Chị Yến vỡ oà trong cảm xúc, cái cảm giác đến giờ tôi cũng không thể diễn tả bằng hết bằng đôi ba lời. Nhưng rõ ràng tôi rất vui, vui như chính mình tìm lại được tiền vậy. Chị Yến vừa khóc vừa cầm chiếc áo hồng, hai chị em ôm chầm lấy nhau: “Chị ơi, chị có nhìn thấy không? Em tìm thấy áo rồi chị”. Niềm vui của hành khách cũng chính là niềm vui của tổ tiếp viên và nhân viên mặt đất hai đầu Nam Bắc!

Và vô tình hôm nay, nhiều bạn bè chia sẻ đến tôi rằng có một chuyến bay hành khách mất tiền, được tiếp viên nhiệt tình giúp đỡ, cuối cùng đã tìm lại được. Tôi vui vì Vietnam Airlines mỗi ngày có thêm một điểm chạm, nhưng không ngờ đọc kỹ lại chính là chuyến bay của mình, hành khách của mình. Niềm vui nhân đôi, tôi vui nguyên ngày, cảm xúc trọn vẹn. Đây chính là thực hành Ngôn Ngữ Chung về dịch vụ xuyên suốt các đơn vị trong Tổng công ty Hàng không Việt Nam!






