[Cuộc thi VHDN] Nụ cười sau cánh cửa tàu bay – Bùi Thị Hạnh 77 – ĐTV

Nhiều người nghĩ tiếp viên hàng không là một công việc hào nhoáng. Đồng phục đẹp, được đi nhiều nơi, lúc nào cũng xuất hiện với nụ cười chỉn chu. Nhưng chỉ những người làm nghề mới hiểu phía sau cánh cửa tàu bay là áp lực, sự kỷ luật và cả những khoảnh khắc khiến mình trưởng thành hơn mỗi ngày.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tôi vẫn nhớ một chuyến bay vào mùa cao điểm cuối năm. Hôm đó thời tiết xấu, chuyến bay bị delay khoảng một tiếng. Ngay từ lúc hành khách lên tàu, tôi đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Nhiều người mệt mỏi, có người khó chịu vì lịch trình bị ảnh hưởng, trẻ nhỏ quấy khóc vì phải chờ lâu.

Khi công việc chuẩn bị cất cánh gần hoàn tất, tôi để ý một bé trai khoảng 5–6 tuổi đang ngồi khóc rất nhiều ở hàng ghế phía sau. Mẹ bé liên tục dỗ dành nhưng có vẻ cũng rất áp lực vì đi một mình cùng hai con nhỏ.

Tôi tiến lại hỏi thăm thì mới biết bé bị ù tai từ chuyến bay trước nên rất sợ đi máy bay. Vì delay lâu nên bé càng mệt và hoảng hơn.

Lúc đó, khoang khách khá bận. Chúng tôi vẫn phải hoàn thành nhiều quy trình an toàn trước giờ khởi hành. Nhưng nhìn bé khóc đến run người, tôi chỉ nghĩ rằng nếu là em trai mình, chắc mình cũng muốn có ai đó nhẹ nhàng với em như vậy.

Tôi ngồi xuống cạnh bé vài phút, lấy giấy và bút màu nhỏ trong túi đồ hỗ trợ trẻ em rồi vừa nói chuyện vừa hướng dẫn bé cách bịt tai khi máy bay cất cánh. Tôi còn “giao nhiệm vụ” cho bé là phải thật dũng cảm để giúp cô tiếp viên chăm sóc mẹ và em bé bên cạnh.

Có lẽ vì được phân tâm nên bé dần bình tĩnh lại.

Khoảnh khắc máy bay bắt đầu lăn bánh, bé quay sang nói rất nhỏ:

“Con không sợ nữa đâu.”

Chỉ một câu nói thôi nhưng khiến cả chuyến bay hôm đó của tôi nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Làm tiếp viên hàng không, chúng tôi gặp hàng trăm hành khách mỗi ngày. Có những người vui vẻ, có người khó tính, có những tình huống bất ngờ xảy ra liên tục khiến áp lực gần như không có lúc dừng lại.

Có những hôm đáp chuyến lúc nửa đêm, cả tổ bay ai cũng mệt rã rời nhưng vẫn phải chỉnh lại đồng phục, giữ thái độ chuyên nghiệp và nở nụ cười với hành khách cuối cùng rời máy bay.

Cũng có lúc bị hiểu lầm, bị than phiền dù bản thân đã cố gắng hết sức. Nhưng sau tất cả, điều khiến tôi tiếp tục yêu nghề lại chính là những khoảnh khắc rất nhỏ như vậy.

Một lời cảm ơn từ hành khách.

Một em bé hết sợ khi đi máy bay.

Hay đơn giản là cảm giác cả tổ bay luôn hỗ trợ nhau trong những chuyến bay áp lực nhất.

Tôi từng nghĩ “văn hóa doanh nghiệp” là điều gì đó khá lớn lao và khó hình dung. Nhưng sau thời gian làm nghề, tôi nhận ra nó thật ra nằm trong cách mỗi người đối xử với nhau mỗi ngày.

Là khi đồng nghiệp chủ động hỗ trợ nhau dù không ai yêu cầu.

Là khi cả tổ bay cùng cố gắng giữ bình tĩnh trước những tình huống căng thẳng.

Là khi chúng tôi hiểu rằng phía sau mỗi hành khách đều có một câu chuyện riêng, và công việc của mình không chỉ là phục vụ một chuyến bay an toàn mà còn là mang đến cảm giác được quan tâm và tôn trọng.

Tôi nghĩ “tinh thần Sen Vàng” đôi khi không nằm ở những điều quá lớn.

Mà nằm ở việc dù mệt đến đâu, chúng tôi vẫn cố gắng giữ nụ cười sau cánh cửa tàu bay.

Bùi Thị Hạnh 77 – LĐTV 5

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chào mừng trở lại!

Đăng nhập vào tài khoản của bạn dưới đây

Lấy lại mật khẩu của bạn

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email để đặt lại mật khẩu của bạn.

Góc thông điệp

“Góc thông điệp” là nơi VNA Spirit trân quý tiếp nhận các ý kiến, đề xuất từ CBNV – những con người đang ngày đêm đóng góp thầm lặng, bền bỉ cho mỗi chuyến bay của Vietnam Airlines.

Mỗi thông điệp gửi về sẽ được tổng hợp, lựa chọn và hiển thị tại đây như những hành động nhỏ nhưng thiết thực, cùng nhau góp phần nâng cao an toàn, đúng giờ và hiệu quả trong khai thác.

GỬI Ý KIẾN THÀNH CÔNG!

Chào Anh/Chị,
VNA Spirit đã ghi nhận những chia sẻ tâm huyết của Anh/Chị. Sự đóng góp này chính là động lực để mỗi chuyến bay của chúng ta thêm An toàn – Đúng giờ – Hiệu quả.