Năm 2003 Tôi chính thức trở thành một “công dân” Sân bay.
Khoác lên mình màu áo Viags, dấu ấn đầu tiên không phải là những chiếc máy bay to đùng, không phải tiếng động cơ gầm rú, mà là những câu chuyện của các anh chị đi trước kể về đại dịch SARS. Những khó khăn, trăn trở, những ca trực trống vắng mùa dịch…Tôi, một người mới, chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết những gì đã diễn ra, nhưng ánh mắt tự hào và nụ cười hy vọng của họ đã gieo vào tôi một điều gì đó rất lạ: Niềm tin.

Niềm tin ấy theo tôi suốt những năm tháng làm nghề. Để rồi càng đi qua nhiều chuyến bay, nhiều mùa cao điểm, nhiều biến động của ngành hàng không, tôi càng hiểu rằng phía sau ánh đèn rực rỡ của mỗi hành trình cất cánh là biết bao con người đang âm thầm cống hiến. Và tôi tự hào khi mình là một trong những con người ấy.
Theo thời gian, cái chất VIAGS ngấm vào máu tự lúc nào. Ngấm từ những đêm trắng phục vụ cao điểm Tết, ngấm từ những giọt mồ hôi chảy dọc sống lưng giữa cái nắng nóng sân đỗ, ngấm từ câu giao tiếp “cố lên anh em” qua bộ đàm lúc 2h sáng. Nó không ồn ào, nó cứ lặng lẽ trở thành một phần con người tôi. Để rồi mỗi khi nghe tiếng máy bay cất cánh, tôi thấy tim mình cũng rộn ràng, một cảm giác thật thân quen, trìu mến.

Chọn VIAGS là chọn làm người đứng sau mỗi chuyến bay. Có thể hành khách không nhớ mặt, không biết tên, nhưng tôi biết mình đã góp một phần nhỏ bé vào hành trình an toàn của họ. Tự hào ấy không cần phô trương, nó nằm trong huy hiệu VNA trong tim tôi, trong cái gật đầu tin tưởng của tổ bay, trong tiếng “cảm ơn” của chị tiếp viên. Trong tiếng cười vui vẻ của đồng nghiệp. Tôi luôn tự hào về con đường mình đã chọn.
Dù cũng có lúc mệt mỏi, áp lực, nhưng sau cùng là cái cảm giác hy sinh thầm lặng. Là “nắng biết mặt, mưa biết tên”. Là cái nóng sân đỗ hầm hập trưa hè, là cơn mưa bất chợt ướt sũng khi đang phục vụ. Chính những khắc nghiệt ấy tôi luyện nên sự vững vàng, dạy tôi biết kìm nén, vượt qua cái khó khăn để đặt an toàn của chuyến bay lên trên tất cả cảm xúc cá nhân.
Trưởng thành trong nghề nghiệp là cái đo đếm được. Từ một nhân viên bỡ ngỡ năm nào, giờ đây tôi có thể bình tĩnh, tự tin khi đối mặt với những tình huống bất thường, đến mưa giông, dồn chuyến,… tim vẫn đập nhanh nhưng tay không còn run nữa. Bình tĩnh và quyết đoán. Vì sau lưng mình là uy tín của VIAGS, là an toàn của hàng trăm con người trên chuyến bay.

Hơn hai mươi năm nhìn lại, tôi biết mình đã dành cả thanh xuân cho sân đỗ, cho những chuyến bay và cho màu áo VIAGS thân thương. Có những vất vả không thể gọi thành tên, có những hy sinh rất lặng thầm, nhưng đổi lại là niềm hạnh phúc khi thấy mỗi chuyến bay an toàn rời đường băng. Đó cũng là cách những người VIAGS như chúng tôi giữ cho Đóa Sen Vàng Vietnam Airlines luôn rực sáng trên bầu trời thế giới.
Hai lần đại dịch đi qua, SARS 2003 và COVID-19 2020. Tôi càng thấm thía sự tân tâm, trung thành với nghề. Thấy đồng nghiệp sẵn sàng nghỉ không lương, chia ca để giữ việc cho nhau. Thấy Lãnh đạo thức trắng đêm lo từng chiếc khẩu trang, từng suất ăn ca. Khó khăn rồi cũng lùi lại, chúng tôi, những “chiến binh sen vàng”, lại bắt tay dọn dẹp, làm lại từ những việc nhỏ nhất, để vun đắp cho mái nhà chung.

Sau hai thập kỷ gắn bó, điều đọng lại không phải là những nhọc nhằn mà là niềm tự hào cống hiến, tự hào vì mình là một phần của Viags. Nơi cho tôi được thể hiền tình yêu nghề, trui rèn cho tôi bản lĩnh, cho tôi những người đồng nghiệp thật tuyệt vời. Nơi đây không chỉ là nơi làm việc. Nơi đây còn là thanh xuân, là những giá trị được khắc tên bằng mồ hôi và kỷ luật, là nơi cho tôi hiểu rằng phụng sự trong thầm lặng cũng là một cách để tỏa sáng.
Vì tôi là công dân VNA.
Vì tôi là Người Viags.
Và tôi tin Đóa sen vàng VNA sẽ còn tiếp tục tỏa sáng, tiếp tục vươn cao và bay xa.






