Chuyến bay hôm nay khá đặc biệt khi có một em tiếp viên vừa mới thả khả năng bay và hai em thực tập đang bay chuyến final. Ngay từ buổi họp Briefing đầu chuyến, nhìn sự tự tin khi các em trả lời các câu hỏi mình đặt ra, mình đã có một niềm tin chuẩn xác: Các em chính là những “chiến binh sen vàng” thực thụ. Nhưng mình vẫn không khỏi ngạc nhiên và tự hào khi chứng kiến các em bình tĩnh, nhịp nhàng phối hợp xử lý từng bước một khi sự cố bất thường xảy ra.
Lúc ấy, mình đang cùng tiếp viên hạng C phục vụ trên khoang thương gia thì tiếp viên Tuấn Anh 452 di chuyển nhanh lên báo cáo: “Chị ơi, khách 16C mệt, cần thở oxy, em xin phép lấy bình oxy cho khách sử dụng”-Một câu báo cáo ngắn gọn, rõ ràng, đầy đủ thông tin sơ bộ giữa thời khắc khẩn cấp.

Ngay lập tức, mình đồng ý cho Tuấn Anh triển khai bình oxy, bàn giao nhanh công việc khoang C cho tiếp viên Nga 66 rồi lập tức di chuyển xuống khoang phổ thông. Tới nơi, mình nhận ra ngay đó là hành khách sử dụng dịch vụ xe lăn (WCHS) mà tổ tiếp viên vừa đón đầu chuyến. Khách mắt lờ đờ, da tái nhợt, thở yếu, mồ hôi vã ra và tay đang ôm chặt ngực trái. Chạm vào tay ông, một cảm giác lạnh ướt truyền qua da. Mình rùng mình định thần: Đây là triệu chứng rõ rệt của một ca đau thắt ngực cấp tính, nguy cơ đột quỵ tim rất cao!
Không một giây chần chừ, mình yêu cầu Tuấn Anh giữ nguyên tư thế ngồi ngả lưng (tư thế Fowler), nới lỏng trang phục và chụp mặt nạ oxy cho khách. Bản thân mình lập tức phát thanh tìm kiếm sự trợ giúp y tế bằng cả ba ngôn ngữ: Việt – Anh – Trung.
Các tiếp viên khác cũng nhanh chóng đi dọc cabin tìm kiếm chuyên viên y tế. Rất tiếc, chuyến bay hôm nay không có bác sĩ hay y tá nào.
Trong tình thế ấy, tất cả sinh mệnh của khách phụ thuộc vào hành động của tiếp viên.
Mình chỉ định hai tiếp viên đo mạch, nhịp thở và ghi nhật ký sức khỏe cho khách. Các vị trí khác tiếp tục ổn định tâm lý những hành khách xung quanh và duy trì dịch vụ như bình thường. 11:19 mình báo cáo cơ trưởng tình hình cụ thể tình trạng, biểu hiện sức khoẻ, mạch khách 101 nhịp/phút, thở 24 nhịp/phút,những việc tiếp viên đã làm như tìm bác sĩ, cho khách sử dụng oxy…

Vì không có nhân viên y tế và khách không biết tiếng Anh, mình trực tiếp dùng vốn tiếng Trung để tiếp cận người vợ đi cùng nhằm khai thác tiền sử bệnh: “他是不是有心脏病历史?” (Ông nhà có tiền sử bệnh tim không ạ?). Nhận được cái gật đầu lo lắng của bà, mình hỏi tiếp: “上次是什么时候吃药?” (Lần cuối ông uống thuốc là khi nào?) – “Chiều hôm trước”. “你们有药在这儿吗?放在哪里?”(Ông bà có mang theo thuốc dự phòng ở đây không? Để ở đâu ạ?).
May mắn thay, họ có mang theo thuốc. Mình hỗ trợ khách lấy thuốc ngay, khách đặt hai viên thuốc nhỏ đặt dưới lưỡi. Nhìn khách ngậm thuốc xong, tim mình mới hạ bớt một nhịp căng thẳng.
Mình cắt cử một tiếp viên túc trực liên tục bên cạnh khách rồi quay lên thông báo để Tổ lái yên tâm điều khiển tàu bay.
Khoảng 10 phút sau, khách có biểu hiện nôn. Quy trình chuẩn hóa lập tức được kích hoạt. Mình chỉ đạo tiếp viên mở seal bộ dụng cụ dịch tễ Universal Precaution Kit (UPK), sử dụng găng tay, chất thấm, khăn cồn … để thu gom sạch sẽ dịch tiết, đảm bảo an toàn sinh học tuyệt đối cho khoang khách.

Sau khi dùng thuốc và nôn xong, sức khỏe khách dần ổn định lại. Định kỳ, các em tiếp viên vẫn thay nhau đo lại chỉ số. 11:49 mạch 95, thở 24. Đến 12:37 mạch về 88, thở 22. Khách đã dùng sang bình oxy thứ hai và có dấu hiệu hồi phục tốt. Nhìn những con số nhảy về mức an toàn, lòng mình dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tuy nhiên, nhận định đây là bệnh lý nguy hiểm, mình chủ động đề xuất khách sử dụng dịch vụ y tế mặt đất khi máy bay đáp tại sân bay Pudong (Thượng Hải) và nhận được sự đồng ý của họ.
Ngay khi máy bay chạm đường băng, mình đọc bài phát thanh chào khách, không quên kêu gọi hành khách thông cảm ngồi yên tại chỗ để nhường đường cho nhân viên y tế lên tàu bằng 3 thứ tiếng Việt-Anh- Trung. Sự hợp tác tuyệt vời của hành khách và sự nhanh chóng của y tế Thượng Hải đã giúp ca cấp cứu kết thúc trọn vẹn.
Cầm tờ báo cáo sức khỏe hành khách, danh mục thuốc đã dùng bàn giao cho đại diện và nhân viên y tế sân bay- Mọi thủ tục, quy trình đã thực hiện rất chuẩn.
Nhìn khách được nhân viên y tế đưa đi, khoảnh khắc ấy, mình hiểu rằng tiêu chuẩn “5 sao”mà VNA hướng tới đôi khi không chỉ nằm ở suất ăn hay nụ cười của tiếp viên mà còn nằm ở những quy trình an toàn bay tưởng chừng khô khan nhưng lại vô cùng thiết thực giữa tầng mây.
Viết bản báo cáo chuyến bay, mình đã dành những lời trân trọng nhất để khen ngợi Tuấn Anh, Nga và các em thực tập và cả toàn bộ tổ tiếp viên. Dù đã bay lâu hay chỉ mới ra bay, thậm chí còn đang bay dưới sự giám sát, nhưng tinh thần trách nhiệm và sự chuyên nghiệp thì đã đạt chuẩn “5 sao” đồng đều rồi.
Một ngày mệt nhoài, nhưng mình cảm thấy tự hào, tự hào không chỉ vì một ca sơ cứu thành công, mà vì mình biết, thế hệ tiếp viên trẻ hôm nay đã sẵn sàng kế thừa và lan tỏa trọn vẹn những giá trị nhân văn cao đẹp nhất của Cánh Sen Vàng.”




















Xuất sắc!
Đọc xong bài viết thấy cảm động quá, đúng là VNA đã đào tạo ra những tiếp viên có trình độ chuyên môn cao chuyên nghiệp cộng với kinh nghiệm hoạt động, lương tâm nghề nghiệp đã cứu được hành khách đảm bảo cho chuyến bay an toàn tới đích.
Khách là người Trung lớn tuổi thường họ không biết tiếng Anh may mà tiếp viên biết tiếng Trung – Giỏi
Hãng hàng không quốc gia Việt Nam, với sự quan tâm đầu tư của nhà nước, sự cố gắng nỗ lực của cán bộ nhân viên, phi công và đội ngũ tiếp viên đã xây dựng phát triển không ngừng, trở thàng hãng hàng không có uy tìn trong khu vực và thế giới. Đội ngũ tiếp viên được tào tạo cơ bản, luôn làm việc với tinh thần trách nhiệm, tính chuyên nghiệp cao, xử lý tốt, chuẩn xác các tình huống, tạo được niềm tin yêu mến của khách hàng.
Bài viết về chuyến bay xử lý tình huống bất ngờ chuẩn xác, có tính thời sự cao, chân thực, giúp lan tỏa tình yêu thương, tính chuyên nghiệp đến mọi hành khách của Vietnam Airlines.