
Có những buổi sáng, tôi đến cơ quan sớm hơn thường lệ. Không phải vì có việc gấp, cũng không phải vì một cuộc họp bắt đầu sớm hơn mọi ngày. Đơn giản là tôi muốn có thêm vài phút đi chậm lại giữa khoảng sân quen thuộc của Vietnam Airlines – nơi có những tán cây xanh, những chùm hoa đỏ rực và ánh nắng sớm len qua từng kẽ lá, rơi xuống mặt đường thành những vệt sáng nhỏ.
Chỉ một khoảnh khắc bình dị như vậy thôi cũng đủ khiến lòng tôi dịu lại. Giữa nhịp sống công sở vốn nhiều áp lực, khoảng lặng ấy trở thành một nguồn năng lượng rất riêng, giúp tôi bắt đầu ngày mới nhẹ nhàng và tích cực hơn. Có lẽ, cảm giác yêu mến một nơi làm việc không phải lúc nào cũng đến từ những điều thật lớn lao. Đôi khi, nó bắt đầu từ chính những điều nhỏ bé và quen thuộc như thế.
Ở Vietnam Airlines, điều khiến tôi muốn quay lại mỗi ngày không chỉ là công việc, mà còn là con người và bầu không khí nơi đây. Đó có thể là một lời chào buổi sáng, một nụ cười khi gặp nhau ở hành lang, hay câu hỏi rất quen: “Hôm nay ổn không?”. Những điều giản dị ấy lặp lại mỗi ngày, âm thầm trở thành một phần tự nhiên trong văn hóa doanh nghiệp. Với tôi, văn hóa không chỉ nằm trong khẩu hiệu hay những chương trình lớn, mà hiện diện trong từng cách ứng xử, từng sự quan tâm và từng thái độ trách nhiệm của mỗi người.

Bàn làm việc của tôi cũng không có gì đặc biệt. Một chiếc cốc cà phê, vài món đồ nhỏ xinh và một góc quen thuộc đủ để tôi cảm thấy thân thuộc mỗi khi ngồi xuống. Có những ngày công việc dồn dập, deadline nối tiếp nhau, email chưa kịp trả lời thì việc mới đã đến. Nhưng chỉ cần dừng lại vài phút, nhấp một ngụm cà phê, nhìn ra khoảng xanh ngoài cửa sổ, tôi lại thấy mọi thứ như chậm lại đôi chút. Ở nơi này, tôi không chỉ học cách hoàn thành công việc đúng hạn, mà còn học cách giữ cho mình sự bình tĩnh, cân bằng và bền bỉ giữa những ngày nhiều áp lực.
Một trong những điều tôi thích nhất ở đơn vị mình là những niềm vui nhỏ nhưng luôn đủ ấm áp. Mỗi tháng, phòng tôi lại tổ chức sinh nhật cho các thành viên có cùng tháng sinh. Không quá cầu kỳ, chỉ là một chiếc bánh nhỏ, vài món ăn nhẹ và những món quà được chuẩn bị sẵn. Mọi người tạm gác công việc lại, đứng cạnh nhau, hát chúc mừng sinh nhật. Có người cười rất tươi, có người hơi ngại ngùng khi được gọi lên nhận quà, nhưng rồi tất cả đều hòa vào những tràng vỗ tay và tiếng cười rất thật.

Tôi vẫn nhớ có lần một đồng nghiệp nói nhỏ: “Đi làm mà vẫn có cảm giác được chờ sinh nhật như hồi nhỏ.” Câu nói ấy khiến tôi thấy ấm lòng. Bởi hóa ra, có những cảm giác tưởng như chỉ có trong gia đình lại có thể xuất hiện ở một nơi gọi là cơ quan. Và có lẽ, văn hóa doanh nghiệp cũng bắt đầu từ những điều như vậy: từ sự quan tâm chân thành, từ cảm giác mỗi người đều được ghi nhận, được sẻ chia và được trân trọng.
Ngoài công việc, tôi cũng rất thích các hoạt động nội bộ tại Vietnam Airlines, đặc biệt là những chương trình thể thao gắn kết giữa các đơn vị. Có những hôm tan làm, thay vì vội vã ra về, mọi người lại ở lại tập luyện, chuẩn bị cho giải đấu của công ty. Người thi đấu, người cổ vũ, người hỗ trợ hậu cần – ai cũng có một cách riêng để đóng góp cho tập thể. Điều tôi cảm nhận rõ nhất không phải là thành tích, mà là tinh thần đồng hành. Có những đồng nghiệp trước đây chỉ trao đổi với nhau qua email hoặc công việc, sau vài buổi tập lại có thể trò chuyện, cười đùa rất tự nhiên. Nhìn mọi người cùng mặc màu áo của tập thể, cùng cố gắng vì một mục tiêu chung, tôi càng cảm nhận rõ hơn sự gắn kết ở nơi đây.

Điều tôi trân trọng nhất ở Vietnam Airlines vẫn là con người. Có những lúc tôi chưa kịp mở lời đã có người hỏi: “Cần giúp không?”. Có những buổi cả nhóm cùng ngồi lại để xử lý một việc khó, không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng mình cần cùng nhau đi đến cuối. Trong công việc, mỗi người có một nhiệm vụ khác nhau, nhưng tất cả đều hướng đến mục tiêu chung: đảm bảo công việc vận hành thông suốt, chuyên nghiệp và hiệu quả. Ở một doanh nghiệp hàng không, phía sau mỗi chuyến bay an toàn, đúng giờ và chất lượng là sự nỗ lực thầm lặng của rất nhiều con người ở nhiều vị trí khác nhau.
Áp lực công việc chắc chắn vẫn có. Có những thời điểm mọi việc đến cùng lúc, đòi hỏi sự chính xác, phối hợp nhanh và tinh thần trách nhiệm cao. Nhưng điều khiến tôi luôn có thêm động lực chính là cảm giác “mình không một mình”. Sau mỗi đầu việc khó, phía sau luôn có đồng nghiệp, có tập thể, có những người sẵn sàng chia sẻ trách nhiệm và cùng nhau tìm giải pháp. Chính cảm giác ấy khiến những ngày bận rộn trở nên nhẹ hơn, và khiến công việc không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là hành trình đồng hành.
Mỗi năm, cả phòng lại có một chuyến đi cùng nhau. Ra khỏi văn phòng, mọi thứ bỗng trở nên khác hẳn. Không còn máy tính, không còn những email chưa kịp trả lời, chỉ còn tiếng cười, tiếng gọi nhau và những khoảnh khắc rất đời thường. Có người tham gia trò chơi rất nhiệt tình, có người chỉ ngồi một góc mỉm cười nhìn mọi người vui vẻ. Tôi vốn không phải người quá hướng ngoại, nhưng trong những khoảnh khắc như vậy, tôi lại thấy mình thoải mái một cách rất tự nhiên. Không cần phải cố gắng để hòa nhập, chỉ cần ở đó thôi cũng đã thấy mình là một phần của tập thể
Tôi nghĩ, “Tinh thần Chiến binh Sen Vàng” không nhất thiết chỉ thể hiện trong những việc thật lớn lao. Tinh thần ấy còn nằm trong sự tận tâm với công việc hằng ngày, trong cách mỗi người giữ trách nhiệm với phần việc của mình, trong sự hỗ trợ đồng nghiệp khi cần, trong nụ cười dành cho nhau giữa một ngày nhiều áp lực. Đó là sự bền bỉ, chuyên nghiệp nhưng cũng rất nhân văn – giống như hình ảnh bông sen vàng: vững vàng, thanh cao và giàu sức sống.

Tôi từng nghĩ đi làm đơn giản chỉ là hoàn thành công việc. Nhưng ở Vietnam Airlines, công việc dường như có thêm một ý nghĩa khác. Không quá ồn ào, không quá phô trương, nhưng đủ để mỗi ngày đi làm không chỉ là thực hiện nhiệm vụ, mà còn là cảm giác được đồng hành, được sẻ chia và được thuộc về. Có lẽ chính những điều nhỏ bé ấy đã làm nên một phần văn hóa Vietnam Airlines trong tôi – một nền văn hóa hiện diện trong từng con người, từng nụ cười, từng sự quan tâm và từng khoảnh khắc bình dị của mỗi ngày.






