
Tôi cùng các bạn tiếp viên khóa 12/1993 tại trường Hàng Không nay là Học viện HK
Ngày ấy, chúng tôi bay không chỉ để phục vụ, mà còn để học. Học cách mỉm cười ngay cả khi mệt mỏi, học cách lắng nghe ngay cả khi khách hàng chưa nói hết câu và học cách đặt trái tim mình vào từng hành động nhỏ nhất.
Những chuyến bay chuyên cơ là dấu ấn đặc biệt trong hành trình của tôi. Đó không chỉ là nhiệm vụ, mà là trách nhiệm và danh dự. Từng chi tiết đều phải hoàn hảo – từ lời chào, ánh mắt, đến từng cử chỉ phục vụ. Ở đó, tôi hiểu rằng: dịch vụ không chỉ là kỹ năng, mà là văn hóa, là bản lĩnh, là tinh thần của một “đại sứ trên không”.
Thời gian trôi đi, tôi không còn là cô tiếp viên trẻ năm nào nhưng tình yêu với nghề thì chưa bao giờ vơi đi. Và rồi, một cột mốc mới mở ra – tôi trở thành giáo viên dịch vụ vào năm 2005.
Ngày đầu đứng lớp, tôi hồi hộp không kém ngày đầu tiên đi bay. Nếu trước đây, tôi phục vụ hàng trăm hành khách trên mỗi chuyến bay, thì giờ đây, tôi đứng trước những “hành khách đặc biệt” – những tiếp viên tương lai. Tôi nhận ra, giảng dạy không phải là truyền đạt kiến thức, mà là truyền cảm hứng. Mỗi bài giảng, tôi không chỉ nói về quy trình, tiêu chuẩn, mà kể những câu chuyện thật – những trải nghiệm thật từ chính hành trình của mình. Tôi muốn học viên cảm nhận được rằng: làm dịch vụ không chỉ là “làm đúng”, mà là “làm bằng trái tim”.

Tôi với các đồng nghiệp trong lễ khai giảng lớp TVCB
Có những ánh mắt bỡ ngỡ ngày đầu nhập học, có những nụ cười tự tin ngày tốt nghiệp. Và có những lần tôi lặng lẽ đứng phía sau, nhìn học trò của mình trưởng thành trên từng chuyến bay. Đó là những khoảnh khắc khiến tôi hiểu rằng: mình đang góp phần tạo nên một thế hệ tiếp viên không chỉ giỏi nghề, mà còn giàu cảm xúc, giàu bản sắc.
Hành trình tiếp tục đưa tôi đến một vai trò khác – làm công tác quản lý đào tạo.
Nếu trước đây tôi đứng lớp, thì giờ đây tôi đứng cả phía sau, xây dựng chương trình, định hướng chiến lược, phát triển đội ngũ – một vai trò mới, nhiều thách thức hơn, nhưng cũng ý nghĩa hơn.
Tôi bắt đầu nhìn ngành dịch vụ không chỉ ở từng chuyến bay, mà ở cả một hệ sinh thái. Làm thế nào để mỗi tiếp viên đều hiểu rõ giá trị cốt lõi? Làm thế nào để văn hóa Vietnam Airlines không chỉ là khẩu hiệu, mà trở thành hành động mỗi ngày?

Tôi trong vai trò chia sẻ, lan tỏa Văn hóa Nâng tầm của TCT
Tôi cùng đồng đội xây dựng những chương trình như “Nâng tầm dịch vụ”, “Đại sứ Vietnam Airlines”, “Chuyến bay kiểu mẫu”… với một mong muốn duy nhất: mỗi tiếp viên đều trở thành một đại sứ thực sự – mang theo sự tận tâm, lòng hiếu khách và bản sắc văn hóa Việt Nam đến với thế giới.
33 năm – một quãng thời gian đủ dài để nhìn lại. Tôi đã đi qua tuổi trẻ, qua những tháng ngày bận rộn, qua cả những áp lực và thử thách nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường này bởi vì đây không chỉ là một công việc. Đây là một hành trình của sự trưởng thành – Một hành trình của sự cống hiến và hơn hết, là một hành trình của niềm tự hào, gắn kết.
Tôi tự hào vì đã là một tiếp viên.
Tôi tự hào vì đã là một người thầy.
Và tôi tự hào vì hôm nay, vẫn được đứng trên bục giảng – tiếp tục truyền lửa.
Và tôi tự hào vì ngày hôm nay tôi vẫn tiếp tục bay trong ngôi nhà Trên Mây “SKYHOME” để tiếp tục lan tỏa văn hóa Vietnamairlines – và bản sắc văn hóa Việt Nam đến với bạn bè thế giới.
Có người hỏi tôi: “Sau 33 năm, điều gì khiến chị vẫn giữ được nhiệt huyết?” Tôi nghĩ, đó là bởi vì tôi chưa bao giờ xem đây là điểm dừng.
Mỗi giờ lên lớp, tôi vẫn thấy mình như ngày đầu tiên – đầy năng lượng, đầy cảm xúc. Mỗi ánh mắt học viên vẫn khiến tôi muốn trao đi nhiều hơn. Và mỗi thế hệ tiếp viên mới lại tiếp thêm cho tôi niềm tin rằng: hành trình này vẫn đang tiếp tục, theo một cách đẹp đẽ hơn.

Mỗi lần khoác bộ đồng phục tiếp viên trên những chuyến bay, trong tôi lại thôi thúc một niềm tự hào lặng lẽ – được mang theo hình ảnh đất nước, con người Việt Nam bay cao giữa bầu trời, và được trao đi những giá trị tốt đẹp nhất bằng tất cả sự tận tâm của trái tim mình.

Tôi và các bạn đồng nghiệp khi đi bay
33 năm – một đời người có thể đi qua nhiều con đường nhưng với tôi, đó là một hành trình duy nhất. Một hành trình mang tên: Vietnam Airlines – Một hành trình của những cánh bay.
Và một hành trình… của trái tim không bao giờ ngừng nhiệt huyết, ngừng yêu công việc mà tôi đã lựa chọn.
“Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân để bay. Và giờ đây, tôi dành phần còn lại của mình… để giúp những đôi cánh khác bay cao hơn.”





