“Cùng cảm ơn hôm qua cho chúng ta như hôm nay…” 🎶
Câu hát ấy bất chợt vang lên trên radio khi tôi đang lái xe trở về nhà sau một chuyến bay dài. Thành phố lúc ấy đã khuya, đường vắng hơn thường ngày, chỉ còn tiếng nhạc và những cảm xúc cứ thế đầy lên trong lòng.
Vậy là tôi đã đồng hành cùng Vietnam Airlines gần 3 năm rồi.

Ba năm… nghe thì không quá dài, nhưng cũng đủ để một người từng xa lạ với bầu trời học cách yêu những chuyến bay như yêu một phần tuổi trẻ của mình. Đủ để quen với những lần thức dậy khi cả thành phố còn chưa sáng đèn. Quen với cảm giác lặng lẽ kéo vali ra khỏi nhà giữa những cơn mưa chiều vội vã. Quen với cái nắng hầm hập nơi sân đỗ, có những ngày nhiệt độ mặt sân như chạm ngưỡng 70 độ. Quen với cảm giác tất bật trước mỗi giờ khởi hành, quen với nhịp di chuyển vội vàng trong khoang tàu bay, và cũng quen với việc luôn giữ cho mình một nụ cười thật tươi tắn, nồng hậu dành cho hành khách.
Ba năm… là những hành trình cùng nhau thức trắng qua những chuyến bay dài, cùng bật cười sau những giờ phục vụ, cùng trải qua áp lực, mệt mỏi rồi lại âm thầm động viên cùng nhau cố gắng. Có những ngày tưởng như chỉ muốn được nghỉ ngơi thật lâu, nhưng rồi vẫn luôn có một điều gì đó thôi thúc tôi tiếp tục bước lên mỗi chuyến bay với tất cả sự tự hào và yêu thương dành cho công việc này. Và có lẽ không ngoa khi nói rằng, chính nơi đây đã cho tôi những điều đẹp nhất của tuổi trẻ.
Năm 2023, khi đất nước vẫn đang chật vật trên hành trình phục hồi sau những ảnh hưởng nặng nề của đại dịch COVID-19, tôi cũng lựa chọn cho mình một bước ngoặt lớn của tuổi trẻ, rời bỏ công việc văn phòng quen thuộc để trở thành một tiếp viên hàng không.
Từ một người quen với guồng quay đều đặn mỗi ngày, tôi bắt đầu học cách thích nghi với những thay đổi hoàn toàn mới: những giờ giấc sinh hoạt đảo lộn, những chuyến bay nối dài từ sáng sớm đến đêm muộn, những áp lực đến từ yêu cầu khắt khe của nghề và cả cảm giác phải liên tục cố gắng để theo kịp môi trường mới.

Tôi nhớ những chuyến bay thực tập đầu tiên với đủ cảm xúc hồi hộp và lo lắng. Nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc ấy, sự động viên từ các anh chị đồng nghiệp lại khiến tôi cảm thấy ấm lòng hơn bao giờ hết. Chỉ một câu nói giản dị như “Cố gắng lên em nhé” cũng đủ để tôi lấy lại tự tin. Và có lẽ tôi sẽ còn nhớ rất lâu cảm giác vỡ oà khi lần đầu đọc được những lời nhận xét sau chuyến bay từ tiếp viên trưởng: “Nắm vững kiến thức an toàn, chủ động trong công việc.” Đó không chỉ là vài dòng đánh giá sau một chuyến bay, mà là sự ghi nhận cho tất cả những cố gắng của một người mới còn nhiều bỡ ngỡ như tôi lúc ấy.
Và chuyến bay đến Nga vào tháng 11/2025, khi tổ bay lưu lại 5 ngày giữa mùa đông tuyết phủ. Trong một lần ra ngoài, tôi không may bị trượt ngã và chấn thương ở chân. Giữa cái lạnh buốt nơi đất khách, điều khiến tôi nhớ mãi không phải là cơn đau, mà là sự quan tâm và yêu thương từ những anh chị em đồng nghiệp bên cạnh. Mọi người đã hỗ trợ đưa tôi về khách sạn, liên hệ bác sĩ, luôn túc trực hỏi han và chăm sóc tôi trong suốt thời gian đó. Dù chuyến bay về đông khách và tổ bay thiếu tiếp viên do tôi không đủ sức khỏe để thực hiện nhiệm vụ, nhưng không một ai trách móc hay than phiền. Ngược lại, các anh chị liên tục động viên, quan tâm và mong tôi mau hồi phục.

Có lẽ chính những khoảnh khắc như thế đã khiến tôi càng thêm biết ơn và trân trọng nơi mình đang thuộc về, một tập thể không chỉ đồng hành trong công việc, mà còn luôn sẻ chia và yêu thương nhau như gia đình.
Để rồi theo thời gian tôi nhận ra, điều khiến mình yêu và gắn bó với Vietnam Airlines không chỉ là công việc, mà còn là văn hoá của tập thể nơi đây: nơi những người đồng nghiệp không chỉ là người đi trước chỉ dạy kinh nghiệm, mà còn vừa là người thầy, người bạn, vừa là những người luôn sẵn sàng sẻ chia và đồng hành cùng nhau trong mỗi chuyến bay.
Văn hoá sẻ chia tại Đoàn Tiếp viên Vietnam Airlines có lẽ không nằm ở những điều quá lớn lao, mà được tạo nên từ chính những điều giản dị nhất trong công việc mỗi ngày.

Là một tiếp viên thuộc Liên đội Tiếp viên 4, tôi luôn cảm nhận được sự quan tâm, yêu thương và đồng hành từ các anh chị cán bộ liên đội. Các anh chị luôn tạo điều kiện để tôi được phát huy những điểm mạnh của bản thân, được thử sức, được học hỏi và trưởng thành hơn sau mỗi hành trình. Với tôi, đó không chỉ là sự hỗ trợ trong công việc, mà còn là sự tin tưởng và động viên rất chân thành mà tôi luôn biết ơn.
Bên cạnh công việc chuyên môn, Liên đội 4 còn mang đến rất nhiều hoạt động gắn kết ý nghĩa. Từ những buổi sinh hoạt định kỳ hàng tháng, hàng quý, nơi những tiếp viên như chúng tôi được lắng nghe, được sẻ chia và thấu hiểu nhiều hơn; cho đến những chuyến thiện nguyện cùng các anh chị, hay những khoảnh khắc cháy hết mình cùng đồng đội trong các giải đấu pickleball…

Bởi vì thế mà với tôi, Liên đội tiếp viên 4 không chỉ đơn thuần là một tập thể làm việc, mà đã trở thành một gia đình nhỏ trong đại gia đình Đoàn Tiếp viên Vietnam Airlines mà tôi luôn yêu quý và tự hào khi được thuộc về.
Từng khoảnh khắc, từng chuyến bay đi qua khiến tôi dần nhận ra rằng, điều quý giá nhất mà Vietnam Airlines mang lại cho tôi không chỉ là một công việc hay cơ hội được đặt chân đến nhiều vùng đất mới, mà còn là cảm giác được yêu thương, được đồng hành và được thuộc về.

Và có lẽ cũng chính từ những điều bình dị ấy, niềm tự hào về màu áo Vietnam Airlines, về tinh thần “Chiến binh Sen Vàng”, cứ âm thầm lớn lên trong tôi qua từng chuyến bay, từng hành trình và từng con người mà tôi may mắn được gặp gỡ.
Để rồi đêm nay, khi câu hát ấy vang lên giữa đoạn đường trở về nhà sau chuyến bay dài, tôi bỗng muốn ngồi lại viết vài dòng như viết lại những trang nhật ký của tuổi trẻ, nơi người ta cất giữ những cảm xúc chân thành nhất của mình.
Viết để sau này nhìn lại, tôi sẽ nhớ rằng mình đã từng có một quãng thanh xuân thật đẹp, một quãng thanh xuân được lớn lên, được yêu nghề và được sống hết mình trong màu áo Vietnam Airlines. Một quãng thanh xuân của những chuyến bay, của sự trưởng thành, của lòng biết ơn và của những con người đã khiến tôi luôn tự hào khi được gọi nơi này là “gia đình”.






