Tại Trung tâm giám sát phòng An ninh – Skypec qua màn hình giám sát tôi có thể thấy những chuyến bay mang biểu tượng Bông Sen Vàng kiêu hãnh đang vươn mình cất cánh trên bầu trời. Gần hai mươi năm kể từ ngày đầu tiên tôi bước chân vào Công ty TNHH MTV Nhiên liệu Hàng không Việt Nam (Skypec) – một mảnh ghép của đại gia đình Vietnam Airlines. Một chặng đường thanh xuân hòa quyện vào công việc, và cũng đủ dài để tôi nhận ra: Văn hóa doanh nghiệp không nằm trên những khẩu hiệu khô khan, mà được viết bằng tình người, bằng máu thịt và bằng sự cưu mang trong những giông bão cuộc đời.

Tôi đến với Skypec không chỉ bằng đam mê của tuổi trẻ, mà còn bằng một lời hứa tiếp nối. Bố tôi, một cựu nhân viên của Skypec, đã dành cả cuộc đời gắn bó với những chiếc xe xi-tec chở nhiên liệu hàng không. Tuổi thơ tôi lớn lên trong mùi nhiên liệu Jet A1 ngấm trên vạt áo bảo hộ của bố, trong những câu chuyện ông kể về những chuyến xe an toàn, về sứ mệnh “tiếp lửa” cho những cánh chim sắt tung bay. Nhìn biểu tượng Bông Sen Vàng lấp lánh trên bầu trời, bố luôn nói với tôi bằng ánh mắt tự hào: “Để có được sự tỏa sáng ấy, cần rất nhiều những con người lặng thầm giữ cho dòng nhiên liệu chất lượng và an toàn tuyệt đối, con ạ”.

“Làm Trước cái sẽ làm” không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ sớm hơn thời hạn, mà là dự báo trước nguy cơ, phát hiện sớm rủi ro. Có những ca trực dài, những giờ phút tưởng như bình lặng, nhưng chính trong sự bình lặng ấy, chúng tôi phải luôn cảnh giác. Một dấu hiệu bất thường nhỏ nhất cũng có thể là tín hiệu của một sự cố lớn. Gần hai mươi năm qua, tôi đã sống trọn vẹn với di sản của bố, tự hào vì mình đang góp phần nhỏ bé để những chuyến xe chở nhiên liệu hàng không an toàn góp phần đưa những chuyến bay bay khắp năm châu.

Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng là những chuyến bay êm ái. Bố tôi –người đã truyền cho tôi tình yêu với Skypec – mắc bệnh hiểm nghèo, ông đã khép lại hành trình của mình, để lại trong tôi một khoảng trống không thể lấp đầy.
Và mẹ tôi cũng vậy. Những tờ bệnh án, những phác đồ điều trị khiến tôi kiệt quệ về thể xác, rã rời về tinh thần, như đứng trên bờ vực của sự gục ngã. Có những hôm, nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát mà nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Nhưng chính trong khoảnh khắc tăm tối nhất của cuộc đời ấy, tôi đã không phải đi một mình. Ánh sáng của tình người, ngọn lửa ấm áp của văn hóa gia đình Skypec và Vietnam Airlines đã soi rọi, sưởi ấm, vực tôi dậy.
Văn hóa doanh nghiệp lúc này không còn là một khái niệm trừu tượng, mà hóa thành những hành động cụ thể, chân thành và đầy tình đồng chí. Anh chị em đồng nghiệp tại phòng An ninh đã chủ động sắp xếp, đổi ca, gánh vác thêm phần việc của tôi để tôi có thời gian đưa mẹ đi điều trị. Không một lời phàn nàn, chỉ có những cái vỗ vai động viên: “Cứ lo cho u đi, công việc ở nhà anh em gánh được”.
Lãnh đạo Công ty, Công đoàn và Tổ chức Đảng đã luôn bên tôi. Những lời thăm hỏi ân cần, những nguồn hỗ trợ thiết thực từ quỹ tương trợ của công ty đã kịp thời đến gia đình tôi. Đó không chỉ là giá trị vật chất giúp tôi vơi bớt gánh nặng viện phí, mà lớn lao hơn, đó là chiếc phao cứu sinh về mặt tinh thần.
Tôi nhận ra rằng, ở Skypec, ở Vietnam Airlines chúng tôi là một gia đình. Chữ “Tình” trong văn hóa của Hàng không Quốc gia Việt Nam sâu nặng và bao dung đến vô cùng tận. Người ta thường nói thương trường là chiến trường khốc liệt, nhưng ở nơi tôi làm việc, bên dưới vẻ ngoài kỷ luật và chuyên nghiệp, lại là một mạch ngầm yêu thương cháy bỏng, sẵn sàng sẻ chia. Những năm đại dịch covid 19 xảy ra dù gặp vô vàn khó khăn nhưng BLĐ Công ty vẫn cố gắng đảm bảo công việc và thu nhập cơ bản cho toàn bộ NLĐ (không có trường hợp buộc phải tạm hoãn HĐLĐ không hưởng lương). Khi nhiều đơn vị cùng nghành khác thời điểm ấy buộc phải cho 30% nhân sự nghỉ không lương mà không có thêm một khoản hỗ trợ nào. Bản thân tôi và rất nhiều đồng nghiệp đều cảm thấy thật may mắn khi Công ty và CĐ Công ty đã có những khoản hỗ trợ thu nhập từ nguồn quỹ Phúc lợi, quỹ ATRR hết sức kịp thời cho NLĐ.
Và giờ đây trong bối cảnh tình hình Trung Đông diễn biến phức tạp – tôi cảm nhận rõ những khó khăn công ty đang gặp phải khi giá nhiên liệu biến động mạnh, chuỗi cung ứng bị ảnh hưởng. Dù có những lo lắng nhất định, tôi vẫn thấy yên tâm khi công ty luôn chủ động ứng phó bằng cách tăng cường dự trữ, điều phối linh hoạt và duy trì vận hành ổn định. Đặc biệt, Ban lãnh đạo công ty luôn cập nhật thông tin minh bạch, chỉ đạo rõ ràng và quan tâm đến người lao động, giúp chúng tôi không bị hoang mang trước biến động.
Nhờ có điểm tựa vững chắc ấy, tôi đã tìm lại được sức mạnh. Tôi lau khô nước mắt, tiếp tục đồng hành cùng mẹ trong cuộc chiến sinh tử, và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Với tôi không chỉ làm việc bằng trách nhiệm, mà làm việc bằng cả lòng biết ơn sâu sắc.
Bố tôi đã cống hiến thanh xuân cho nơi này, và giờ đây, nơi này lại thay ông bảo bọc, chở che cho đứa con gái của ông trong lúc khó khăn nhất. Nếu nhiên liệu Jet A1 là thứ giúp máy bay bay lên bầu trời, thì “Nhiên liệu của Tình Người” tại Skypec và Vietnam Airlines chính là thứ đã giúp tôi đứng vững, vượt qua nghịch cảnh để tiếp tục sống và cống hiến.
“Sen Vàng tỏa sáng” – chủ đề của cuộc thi năm nay, đối với tôi, mang một ý nghĩa thật thiêng liêng. Bông sen ấy không chỉ lấp lánh sự sang trọng trên những chiếc máy bay vươn tầm quốc tế, Bông sen ấy còn tỏa ra ánh sáng rực rỡ của lòng nhân ái, của sự đoàn kết và tình người ấm áp trong nội bộ doanh nghiệp. Nó là ngọn lửa sưởi ấm những đêm đông lạnh giá, là ánh sáng soi đường cho tất cả chúng tôi.
Mười chín năm gắn bó, trải qua bao thăng trầm, tôi tự hào vì mình là một người con của Skypec, một mảnh ghép của Vietnam Airlines. Căn bệnh của mẹ vẫn còn đó, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng tôi không còn sợ hãi. Bởi tôi biết, phía sau lưng tôi là một đại gia đình.
Xin được mượn bài viết này như một lời tri ân sâu sắc nhất đến Ban Lãnh đạo, đến Công đoàn và toàn thể những người đồng nghiệp, những người anh, người chị, em tại Skypec. Cảm ơn vì đã để Bông Sen Vàng tỏa sáng ngay trong chính trái tim của mỗi người lao động, biến nơi làm việc thành ngôi nhà thứ hai – nơi bão tố dừng sau cánh cửa, chỉ còn lại sự ấm áp của tình người.






Hay quá
Hayy quá
omg hay qua tr
Bài viết quá hay, quá xuất sắc. Cháu đọc mà cảm nhận được tâm huyết yêu nghề của cô. CÔ VÂN ANH MÃI ĐỈNHHHHH
Bài viết rất hay và ý nghĩa
Ôi! Cháu đọc mà được truyền cảm hứng, cháu thấy được tâm huyết với nghề, tình cảm của cô với công việc. Team cô Vân Anh ạaa
bài viết cảm động quá, hay quá cô ơi
Bài hay và cảm động quá ạ. Đỉnh cao quá ạ
Hay quá bạn iu. có lẽ cũng ngần 20 năm rồi chưa gặp lại bạn và Cô. nhưng luôn nhớ sự ấm áp mà gđ bạn dành cho mình.
bài viết hay quá đi thôi đọc xong mà cháu đã trở thành fan của cô vân anh lúc nào k hay và cháu cũng thấy được ngọn lửa nhiệt huyết của cô với nghề vẫn còn đang rất cháy bóng
Cháu trân trọng những rung cảm này của cô. Bài viết chạm cảm xúc
bài viết rất hay và ý nghĩa. Rất tuyệt vời
Cháu cũng khao khát được làm ở Vietnam Airlines, đọc mà cháu càng muốn được làm việc cho hãng. Cảm ơn cô vì những chia sẻ làm nghề quý báu ấy
Cách tác giả ví von ‘dòng chảy nhiên liệu’ với ‘ngọn lửa tình người’ rất sâu sắc và đầy tính nhân văn. Bài viết không chỉ phác họa sự chuyên nghiệp trong công việc mà còn làm nổi bật mạch ngầm yêu thương luôn chảy trong lòng doanh nghiệp. Đọc những dòng tâm sự của chị, mình cảm nhận được niềm tự hào và sự biết ơn chân thành của một người con luôn hết mình vì màu cờ sắc áo Vietnam Airlines.
Bài viết chạm đến cảm xúc người đọc theo cách rất nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cô Vân Anh mãi đỉnh
Không cần quá hoa mỹ nhưng vẫn khiến người ta xúc động, cảm động quá trời
Bài viết hay quá
ôi tuyệt vời mà xao xuyến con tim quá. Cảm động quá trời
lần đầu mình thấy bài viết hay như vây
hay quá ạ
hay qua co oi
hay qua
Bài viết hay quá
Bài viết chạm đến cảm xúc của người đọc
bài viết cảm động quá, rất hay