Phòng làm việc của tôi không có tiếng động cơ, không có bộ đồng phục xanh hay vàng rực rỡ. Nhưng những quyết định được đưa ra ở đây sẽ định hình Vietnam Airlines trong nhiều năm tới. Gần ba năm trong ngôi nhà chung này, hành trình của tôi gói gọn trong ba bức ảnh.

Hội thảo Chiến lược năm 2025 tại Đà Nẵng là lần đầu tiên tôi được tham dự một sự kiện ở tầm Tổng công ty – nơi Hội đồng quản trị, Ban Giám đốc cùng lãnh đạo các đơn vị ngồi lại để định hướng phát triển trung và dài hạn. Hội thảo tập trung vào mô hình kinh doanh, phát triển sản phẩm mới, mở rộng mạng bay quốc tế và tăng cường liên kết ngành – những bài toán mà Phòng Chiến lược chúng tôi đang ngày ngày trăn trở.
Là người trẻ tham dự lần đầu, tôi lắng nghe nhiều hơn phát biểu – nhưng chính điều đó cho tôi cơ hội quan sát cách các lãnh đạo tư duy: từng ý kiến đều có cơ sở, có số liệu, có tầm nhìn dài hạn. Những định hướng được thống nhất tại đây sẽ không nằm yên trên giấy, mà hiện diện thực sự trên từng đường bay của Vietnam Airlines trong nhiều năm tới.
Chiến lược, tôi nhận ra, là nghề của những người dám nghĩ trước khi người khác nhìn thấy – và dám chịu trách nhiệm với từng con số mình đặt xuống.
Bên cạnh những mảng chuyên môn truyền thống như mạng bay, đội bay vốn đã là “xương sống” của Phòng, những năm gần đây chúng tôi được giao thêm một nhiệm vụ còn khá mới mẻ: tham gia công tác phát triển bền vững. Đây là xu thế tất yếu của ngành hàng không toàn cầu, nhưng với Việt Nam – và với chính chúng tôi – đó vẫn là vùng đất nhiều ẩn số. Chính vì vậy, học hỏi trực tiếp từ các tổ chức quốc tế trở thành điều không thể thiếu. Chuyến công tác tới Kuala Lumpur là một trong những hành trình như vậy.

Đó là chuyến công tác nước ngoài đầu tiên của tôi – lần đầu tôi đi không phải để bay, mà để hiểu bầu trời này đang đối mặt với điều gì.
Hội thảo IATA tại Kuala Lumpur xoay quanh câu hỏi mà cả ngành hàng không toàn cầu đang phải đối mặt: làm thế nào để tiếp tục bay mà không phá hủy bầu trời? Hai khái niệm lặp đi lặp lại suốt những ngày hội thảo: CORSIA – cơ chế buộc các hãng hàng không kiểm soát phát thải CO₂, mỗi tấn vượt ngưỡng phải mua tín chỉ carbon bù đắp; và SAF – nhiên liệu bền vững có thể giảm đến 80% khí thải nhưng đang đắt gấp 2-4 lần nhiên liệu thông thường, nguồn cung còn rất hạn chế.
Tôi ghi chép và trong đầu liên tục kết nối với công việc ở Hà Nội: ưu tiên dòng tàu tiêu thụ ít nhiên liệu không chỉ là bài toán chi phí – đó còn là đóng góp vào cam kết giảm phát thải của Vietnam Airlines. Lần đầu tiên tôi thấy rõ sự giao thoa giữa hai vai trò của mình: chiến lược đội bay và phát triển bền vững không phải là hai việc tách rời, mà là hai góc nhìn bổ sung vào cùng một bài toán.
Rời Kuala Lumpur, tôi mang về không chỉ những tài liệu hội thảo, mà còn một lớp nhận thức mới bổ sung vào công việc chuyên môn hàng ngày: bền vững không phải là việc của tương lai – nó là một biến số ngày càng quan trọng trong bài toán chiến lược của hôm nay.
Hội thảo chiến lược ở Đà Nẵng cho tôi thấy cách những người làm chiến lược tư duy về tương lai. Chuyến đi Kuala Lumpur mở thêm một góc nhìn mà trước đó tôi chưa có – rằng bên cạnh bài toán kinh doanh, còn có một áp lực toàn cầu mà ngành hàng không không thể né tránh. Nhưng cả hai điều đó sẽ không có nhiều ý nghĩa nếu thiếu thứ thứ ba – thứ không xuất hiện trong bất kỳ chương trình đào tạo nào, nhưng lại quyết định một người trẻ mới vào nghề có thực sự trưởng thành được hay không, đó là văn hóa.

Ngày 2/9/2025 – kỷ niệm 80 năm Quốc khánh – chúng tôi đón khoảnh khắc lịch sử ấy cùng nhau ngay tại trụ sở Tổng công ty.
Nhìn bức ảnh đó, tôi không chỉ thấy những khuôn mặt đồng nghiệp. Tôi thấy người anh, người chị đã kiên nhẫn giải thích cho tôi từng khái niệm về phân tích hiệu quả đường bay những ngày đầu tôi còn bỡ ngỡ. Tôi thấy người sếp đã trao cho tôi cơ hội được hỗ trợ tổ thư ký phát triển bền vững. Tôi thấy những người đã cùng tôi ngồi làm việc đến tối muộn trước mỗi kỳ báo cáo.
Có những thứ không xuất hiện trong bản mô tả công việc nào – nhưng lại là thứ quyết định một người trẻ mới vào nghề có trụ lại được hay không, có học được hay không, có trở thành phiên bản tốt hơn của mình mỗi ngày hay không. Đó là văn hóa doanh nghiệp.
Nhìn lại ba bức ảnh, tôi thấy hành trình của mình trong ngôi nhà Vietnam Airlines, nhắc tôi rằng:
Làm chiến lược là dám chịu trách nhiệm với tương lai;
Bay xa không có nghĩa là bay bất chấp – bầu trời mà chúng ta bay qua cần được giữ gìn cho những thế hệ sau;
Không ai bay một mình được – dù là trên bầu trời hay trong hành trình trưởng thành của một người trẻ.
Sổ tay Văn hóa nâng tầm có một câu tôi đọc đi đọc lại: “Chất lượng không phải là một hành động, mà là một thói quen”. Văn hóa doanh nghiệp cũng vậy – được tạo ra không phải bởi những sự kiện lớn, mà bởi những lựa chọn nhỏ mỗi ngày: chọn làm việc có trách nhiệm, chọn học hỏi không ngừng, chọn đứng bên đồng đội dù trong phòng họp hay dưới mái nhà chung ngày Quốc khánh.
Ngày hôm đó, kề vai đồng nghiệp trong khoảnh khắc lịch sử của đất nước, tôi nghĩ đến hành trình 80 năm của dân tộc Việt Nam – từ ngày Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập đến hôm nay, một đất nước đang vươn mình mạnh mẽ. Và Vietnam Airlines – với sứ mệnh là hãng hàng không quốc gia – cũng đang trên hành trình vươn mình đó: bay xa hơn, bay xanh hơn, và bay với phẩm giá của một thương hiệu Việt trên bầu trời thế giới.







Bài viết hay quá