Nhật ký Karlovy Vary: Những ngày rực nắng trên bầu trời châu Âu

  • Nữ - Miền bắc
Từ những giờ bay căng thẳng tại Cộng hòa Séc, chứng chỉ ICAO Level 5 đến những cuộc gọi về nhà cách 9.000 km, hành trình của học viên phi công Lê Hoàng Nguyên là câu chuyện về bản lĩnh, nỗi nhớ và truyền thống gia đình. Trong màu áo FTC, chàng trai trẻ đang từng ngày làm chủ buồng lái, tiếp nối con đường của những thế hệ trong gia đình đã gắn bó với bầu trời.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

  • Nữ - Miền bắc

Tháng 5/2026: Bản lĩnh dưới áp lực và “tấm hộ chiếu” ICAO Level 5

Thấm thoắt, nửa năm đã trôi qua kể từ ngày tôi đặt chân đến trường bay FAir tại Cộng hòa Séc. Khoảng thời gian không quá dài nhưng đủ để một học viên phi công cơ bản FTC còn bỡ ngỡ ngày nào dần làm chủ buồng lái chiếc Cessna huấn luyện.

Hôm nay, Benešov đón tôi bằng bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây. Từ buồng lái, đường chân trời trải dài như một đường kẻ hoàn hảo. Nhưng trên không trung, không có chỗ cho sự mơ mộng.

Nhìn lại những ngày đã qua, tôi nhận ra đó là một hành trình liên tục đối mặt với áp lực. Những bài bay đơn hay bay thiết bị đều đòi hỏi sự tập trung cao độ. Chỉ một cái liếc mắt lệch khỏi bảng điều khiển hay một phần ba giây chậm trễ trong việc kiểm soát tốc độ khi vào tiếp cận, tình huống có thể chuyển từ chủ động sang nguy hiểm ngay lập tức.

Hành trình của học viên phi công Lê Hoàng Nguyên là câu chuyện về bản lĩnh, nỗi nhớ và truyền thống gia đình.

Đôi tay siết chặt cần lái, tai lắng nghe từng tiếng gió, nhịp động cơ, mắt liên tục quét qua bảng điều khiển và không gian bên ngoài. Các giáo viên tại trường bay FAir rất khắt khe. Nhưng chính sự nghiêm khắc ấy giúp tôi rèn luyện tính kỷ luật, sự tỉnh táo và bản lĩnh cần có của một phi công.

Một cột mốc đáng nhớ cũng đến sau những nỗ lực ấy: tôi đã đạt chứng chỉ ICAO Level 5 tại Praha. Điểm số 5 ở các tiêu chí từ phát âm, cấu trúc đến độ lưu loát là một dấu mốc quan trọng, giúp tôi tiến thêm một bước trên hành trình hướng tới buồng lái những chiếc máy bay dân dụng lớn.

Tháng 6/2026: Nỗi nhớ nhà và hai “bàn dựng” cách nhau 9.000 km

Sau những giờ bay căng thẳng, khi cởi bỏ chiếc áo phản quang và tai nghe, không gian yên ắng của ký túc xá lại đưa tôi trở về với nỗi nhớ nhà.

Tôi nhớ Việt Nam, nhớ những người thầy giàu kinh nghiệm mà tôi luôn ngưỡng vọng tại Trung tâm Huấn luyện bay – nơi giúp tôi củng cố niềm tin và chắp cánh cho những bước đi đầu tiên trên hành trình trở thành phi công.

Và hơn cả, tôi nhớ mẹ.

Mẹ tôi là một MC, biên tập viên truyền hình. Ở nơi cách Việt Nam hàng nghìn cây số, mỗi lần gọi điện về, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt mẹ sau những đêm thức viết kịch bản, chạy chương trình, lòng tôi lại thắt lại. Tôi chợt nhận ra giữa hai mẹ con có một sự kết nối rất đặc biệt.

Điểm số 5 ở các tiêu chí từ phát âm, cấu trúc đến độ lưu loát là một dấu mốc quan trọng, giúp chàng học viên phi công tiến thêm một bước trên hành trình hướng tới buồng lái những chiếc máy bay dân dụng lớn.

Tôi mải miết giữ thăng bằng cho cánh bay trên không trung, đối mặt với những cơn gió và thay đổi của thời tiết. Mẹ lại miệt mài bên bàn dựng, “cắt gọt” từng thước phim, giữ nhịp cho từng khung hình để chương trình lên sóng trọn vẹn.

Hai mẹ con cùng làm việc ở hai “bàn dựng” cách nhau 9.000 km, mỗi người một công việc, một áp lực và một “mặt trận” riêng.

Sự chỉn chu, nghiêm túc và tinh thần cống hiến của mẹ trong công việc là tấm gương lớn để tôi nhắc mình không được phép lơ là mỗi khi cầm cần lái. Và với tôi, mỗi dặm bay an toàn cũng là một món quà gửi về cho người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời.

Tháng 7/2026: Dòng máu bầu trời và niềm tự hào truyền thống gia đình

Đứng cạnh một chiếc máy bay dân dụng trên đường băng, tôi lại nghĩ về gia đình mình.

Tôi may mắn được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống hàng không. Từ nhỏ, những câu chuyện trong gia đình không chỉ xoay quanh cuộc sống thường ngày, mà còn là những câu chuyện về các chuyến bay hiệu chuẩn đường băng mới, phương thức bay, những chuyến bay dân dụng đưa hành khách tới những vùng đất mới và những bài học nghiêm ngặt về an toàn.

Những câu chuyện ấy đến từ ông nội, chú, bác và bố tôi – những người đã và đang là giáo viên phi công, thanh tra bay kỳ cựu. Sự tự hào ấy chưa bao giờ là áp lực. Với tôi, đó là một phần trong dòng máu gia đình và cũng là điểm tựa tinh thần vững chắc.

Lê Hoàng Nguyên đạt chứng chỉ ICAO Level 5 tại Praha.

Sự tiếp nối: Màu áo xanh FTC tôi mang trên mình không chỉ là một bộ đồng phục, mà còn là trách nhiệm tiếp nối những thế hệ đi trước.

Lời hứa: Trở thành phi công không chỉ để thực hiện ước mơ cá nhân, mà còn để viết tiếp niềm tự hào của một gia đình đã gắn bó với bầu trời qua nhiều thế hệ.

Cộng hòa Séc vẫn còn những bài bay đầy thử thách phía trước. Nhưng với điểm tựa là bố mẹ, truyền thống gia đình và khát vọng của tuổi trẻ, tôi tin mình sẽ mang đôi cánh FTC bay cao, bay xa và hạ cánh an toàn trên mọi hành trình.

Cố lên, Hoàng Nguyên. Bầu trời quê hương đang chờ cậu!

Le Thu Huong - FTC/03
Share bài viết:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chào mừng trở lại!

Đăng nhập vào tài khoản của bạn dưới đây

Lấy lại mật khẩu của bạn

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email để đặt lại mật khẩu của bạn.

Góc thông điệp

“Góc thông điệp” là nơi VNA Spirit trân quý tiếp nhận các ý kiến, đề xuất từ CBNV – những con người đang ngày đêm đóng góp thầm lặng, bền bỉ cho mỗi chuyến bay của Vietnam Airlines.

Mỗi thông điệp gửi về sẽ được tổng hợp, lựa chọn và hiển thị tại đây như những hành động nhỏ nhưng thiết thực, cùng nhau góp phần nâng cao an toàn, đúng giờ và hiệu quả trong khai thác.

GỬI Ý KIẾN THÀNH CÔNG!

Chào Anh/Chị,
VNA Spirit đã ghi nhận những chia sẻ tâm huyết của Anh/Chị. Sự đóng góp này chính là động lực để mỗi chuyến bay của chúng ta thêm An toàn – Đúng giờ – Hiệu quả.