Có người từng nói “Bầu trời là đường băng cho những ước mơ cất cánh”; hành trình chỉ bắt đầu khi âm thanh mạnh mẽ của động cơ vang lên và khoảnh khắc máy bay cất cánh khỏi đường băng, vươn mình lên bầu trời. Nhưng cũng có những hành trình khởi đầu bằng sự tĩnh lặng từ những báo cáo, bảng tính và những con số thoạt nhìn có vẻ vô hồn và máy móc. Nơi ấy không có ánh hào quang rực rỡ hay tiếng reo mừng khi phi cơ chạm bánh, mà chỉ có sự kiên định thầm lặng và lòng kiêu hãnh với nghề. Và trong guồng quay của những báo cáo và dữ liệu đó, tôi đã tìm thấy ‘đường băng’ cho riêng mình.

Tôi làm việc tại Ban Tài chính Kế toán của Vietnam Airlines, một vị trí mà nếu nhìn từ bên ngoài, người ta khó lòng tìm thấy sợi dây liên kết với bầu trời. Không khoác lên mình bộ vest đồng phục của phi hành đoàn, cũng chẳng hiện diện tại các quầy thủ tục nhộn nhịp hay xuất hiện trong bất kì hành trình nào của hành khách, đôi lúc tôi tự hỏi: “Liệu mình có thực sự “ở ngoài” những chuyến bay ấy không?”.
Có lẽ khi một người cảm thấy mình đứng ngoài một hành trình, họ cũng dễ dàng đứng ngoài cả những ý nghĩa phía sau hành trình đó. Tôi của những ngày đầu mới vào làm cũng giống như vậy. Những khái niệm như “an toàn”, “chính trực”, hay “lấy khách hàng làm trung tâm” trong bộ “Văn hóa doanh nghiệp” tưởng chừng thân quen, dễ hiểu, nhưng lại chưa thật sự chạm đến mình. Tại thời điểm đó, tôi chỉ đơn giản là đang cố gắng làm tốt phần việc được giao, hoàn thành báo cáo đúng hạn, hạn chế sai sót, vậy thôi.

Bước ngoặt khiến tôi thật sự “chạm” vào văn hóa doanh nghiệp lại đến từ một kỷ niệm rất cụ thể. Đó là lần đầu tiên tôi tham gia trực chuyển đổi hệ thống Amadeus vào đúng dịp Giỗ Tổ Hùng Vương năm 2024. Một ngày lẽ ra để nghỉ ngơi, nhưng chúng tôi đã có mặt tại văn phòng từ sớm, chuẩn bị cho một công việc đòi hỏi độ chính xác gần như tuyệt đối. Không khí hôm đó rất đặc biệt, không ồn ào, cũng không quá căng thẳng, nhưng ai cũng tập trung cao độ. Các bộ phận phối hợp với nhau chặt chẽ hơn, những cuộc trao đổi diễn ra nhanh, gọn, rõ ràng. Không ai nói về áp lực, nhưng ai cũng hiểu trách nhiệm của mình đang lớn hơn mọi ngày.
Công việc chuyển đổi đã hoàn tất, nhưng đêm đó tôi vẫn ở lại công ty với mọi người để trực hệ thống go-live. Khi một mình bước vào căn phòng họp quen thuộc để nghỉ ngơi, bên ngoài anh chị đồng nghiệp vẫn đang lặng lẽ làm phần việc của mình. Khoảnh khắc ấy đã khiến tôi hiểu một điều mà trước đây mình chỉ “biết” chứ chưa “cảm” được: văn hóa doanh nghiệp không phải là những điều lớn lao được nói ra, mà là những lựa chọn rất nhỏ trong từng khoảnh khắc như thế.
An toàn là không cho phép sai sót, dù là nhỏ nhất.
Chính trực là không làm qua loa, dù không ai kiểm tra ngay lúc đó.
Lấy khách hàng làm trung tâm đôi khi chỉ đơn giản là việc mình chấp nhận ở lại trong một ngày lễ, để các chuyến bay vẫn diễn ra trọn vẹn không bị gián đoạn.
Chúng tôi không làm việc một mình, mỗi con số đều có sự liên kết với các bộ phận khác – từ khai thác, thương mại đến kỹ thuật. Và chính sự phối hợp ấy đòi hỏi không chỉ chuyên môn, mà còn cả sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau.


Nếu như hành khách cảm nhận dịch vụ qua nụ cười của tiếp viên hay sự tận tâm của nhân viên mặt đất, thì chúng tôi – những người ở phía sau – cũng đang góp phần vào hành trình nâng tầm dịch vụ ấy theo một cách rất riêng. Đó là việc đảm bảo nguồn lực tài chính được sử dụng hiệu quả, là việc cung cấp những thông tin chính xác và kịp thời để hỗ trợ các quyết định điều hành. Mỗi dòng số liệu hay một bản báo cáo hoàn chỉnh đều là một “viên gạch” góp phần xây nên trải nghiệm trọn vẹn cho khách hàng, chúng tôi không xuất hiện trên bầu trời, nhưng chúng tôi ở đó, trong từng nhịp vận hành của chuyến bay.
Có thể sẽ không ai nhớ đến chúng tôi khi một chuyến bay hạ cánh đúng giờ. Nhưng điều đó không làm giá trị của công việc này nhỏ đi. Ngược lại, chính sự “không được nhìn thấy” ấy lại là minh chứng rõ nhất cho việc mọi thứ đang vận hành tốt.
Tôi nhận ra, có những giá trị không cần phải được gọi tên mà vẫn luôn hiện diện. Đó chính là văn hóa của Vietnam Airlines – không phô trương, nhưng bền bỉ; không ồn ào, nhưng đủ sức lan tỏa. Hành trình trưởng thành của tôi đã bắt đầu tại nơi đây. Tôi học được cách kiên nhẫn hơn với từng chi tiết nhỏ, học được cách giữ vững nguyên tắc ngay cả khi gặp áp lực, và quan trọng hơn, tôi học được cách nhìn nhận công việc của mình như một phần của điều gì đó lớn hơn.

Sau tất cả, những người làm Tài chính Kế toán như chúng tôi, có thể không đứng trên khoang hành khách, không trực tiếp mang đến những nụ cười. Nhưng chúng tôi giữ cho những chuyến bay có thể tiếp tục cất cánh, giữ cho cả hệ thống vận hành ổn định, và giữ cho niềm tin được duy trì một cách bền vững.
Tại tầng 5 của tòa nhà 200 Nguyễn Sơn, giữa những con số tưởng chừng khô khan, lại ẩn chứa một nhịp đập rất riêng – nhịp đập của trách nhiệm, của tự hào, và của sự cống hiến thầm lặng. Và khi một chiếc máy bay vút lên bầu trời, tôi biết rằng, trong hành trình ấy, có một phần rất nhỏ của mình, một mảnh nhỏ bé tạo nên “Văn hóa doanh nghiệp” của Vietnam Airlines.
Âm thầm….
Nhưng không thể thiếu.



















VHDN đã thẩm thấu vào các bạn trẻ, đây chính là sợi dây linh thiêng để kết nối truyền thống và hướng tới tương lai. Bài viết rất nhẹ nhàng, chạm đến cảm xúc những người VNA
Bài viết cảm xúc và chân thực. Chị may mắn có cơ hội được làm việc em Huy, và rất cảm mến tinh thần trách nhiệm, sự tận tâm của em trong công việc. Chúc em luôn giữ vững nhiệt huyết!