Câu chuyện về bộ chuyển mạch ATS và những “ca mổ” lúc nửa đêm
Nhìn vào bức ảnh anh em chúng tôi vây quanh tủ điện chính, ít ai hiểu được áp lực đè nặng lên vai những người kỹ sư lúc đó. ATS (Bộ chuyển đổi nguồn tự động) của hệ thống điện toàn VACS đột ngột có sự cố, thiết bị đã cũ, không còn bán trên thị trường, thời gian thi công quá ngắn, không nhà thầu nào dám nhận thi công. Trong tình thế khẩn cấp, cả đội kỹ thuật bắt buộc phải lên kế hoạch hành động nhanh, một sai sót nhỏ trong quá trình sửa chữa không chỉ dẫn đến mất điện cục bộ, mà là sự tê liệt của cả một hệ thống sản xuất suất ăn hàng không khổng lồ.


Chúng tôi chọn làm việc vào đêm khuya không phải vì chúng tôi thích bóng tối, mà vì đó là cách duy nhất để giảm thiểu rủi ro cho vận hành, khi việc sử dụng điện ở mức tối thiểu để thực hiện những thao tác kỹ thuật phức tạp. Thể hiện cao nhất của tinh thần “Vì khách hàng”, khách hàng ở đây chính là các đồng nghiệp khối sản xuất, là những chuyến bay đang chờ suất ăn. Chúng tôi chấp nhận thức trắng đêm, hy sinh giấc ngủ cá nhân để đảm bảo rằng khi bình minh lên, mọi thiết bị đều sẵn sàng ở trạng thái hoàn hảo nhất.
Tinh thần đồng đội
Nhìn những bức ảnh anh em cùng nhau làm việc hiện rõ tinh thần đồng đội của đội ngũ kỹ thuật VACS, không có khái niệm “việc của anh” hay “việc của tôi”. Khi một hệ thống lớn gặp sự cố, tất cả cùng xắn tay áo. Người soi đèn, người cầm sơ đồ, người thao tác. Giữa cái nóng hầm hập của phòng máy và sự mệt mỏi của cơn buồn ngủ lúc 2-3 giờ sáng, chỉ có sự đồng lòng và tiếng cười khích lệ mới giúp chúng tôi vượt qua.

Kỷ luật sắt dưới những chiếc mũ bao tóc mỏng manh
Có một chi tiết rất “VACS” trong các bức ảnh: Dù là dân kỹ thuật, lấm lem dầu mỡ, làm việc với cờ lê, mỏ lết, nhưng chúng tôi vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm, đó là luôn đội mũ bao tóc, đó gần như là một thói quen ăn sâu vào tiềm thức mỗi người.

Tinh thần chiến binh: Khi lương tâm là người giám sát duy nhất
Tại VACS, nhiều công việc diễn ra ở những góc khuất mà khách hàng, thậm chí là cấp trên không thể quan sát hết, đó là lúc “Văn hóa tự giác” lên ngôi.
Những anh em kỹ thuật, dù ca trực đã hết, đôi khi vẫn nán lại thêm một vài tiếng đồng hồ chỉ để xử lý dứt điểm một lỗi báo quá nhiệt của hệ thống kho lạnh và nhiều khi chỉ là lỗi giả, vì sợ rằng nếu để sang ca sau thì tình hình có thể hỏng nặng hơn làm ảnh hưởng đến nhiệt độ bảo quản suất ăn. Họ làm không phải vì được yêu cầu, mà vì họ hiểu: “Dịch vụ không bắt đầu từ lúc tiếp viên phục vụ trên máy bay, mà bắt đầu từ những mắt xích thầm lặng ở mặt đất.”
Tinh thần “Chiến binh Sen Vàng” trong chúng tôi chính là sự bền bỉ đó, là việc chấp nhận làm “cách khó hơn” ngay cả khi không có ai đứng đó nhắc nhở hay giám sát.
Chúng tôi không đợi máy hỏng mới sửa, mà chủ động “khám bệnh” định kỳ vào đêm khuya. Nghề nghiệp của chúng tôi chính là: “Dùng thời gian tĩnh của công ty để tạo ra sự động liên tục cho sản xuất”.
Lời kết: Niềm tự hào thầm lặng
Tinh thần “Chiến binh Sen Vàng” không phải là điều gì đó xa vời trên mây xanh. Nó hiện hữu ngay trong bộ bảo hộ lao động lấm lem dầu mỡ, trong những ánh mắt rạng rỡ niềm vui khi hệ thống điện hoạt động trở lại bình thường.
Chúng tôi tự hào là những người “giữ lửa” cho VACS từ phía sau hậu trường. Dù không trực tiếp phục vụ hành khách trên máy bay, nhưng mỗi hệ thống hoặc máy móc chúng tôi sửa chữa đều có tâm huyết và tinh thần trách nhiệm trong đó. Văn hóa doanh nghiệp tại VACS là thế: là sự âm thầm cống hiến, là trách nhiệm tự thân, và là niềm tin rằng: Chỉ cần mỗi cá nhân làm đúng, làm tốt ngay cả khi không ai nhìn thấy, đóa Sen Vàng sẽ luôn tỏa sáng trên mọi hành trình của chuyến bay.



















