Có những vẻ đẹp không nằm ở sự rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu, cũng chẳng hiện hữu trên những con số doanh thu tăng trưởng hay những giải thưởng quốc tế vang dội. Có một vẻ đẹp được dệt nên từ những lặng lẽ, từ những giọt mồ hôi hòa cùng nước mưa, và từ cả những bước chân âm thầm trong đêm giông bão. Nếu ai đó hỏi tôi về Vietnam Airlines, tôi sẽ không chỉ kể về những sải cánh vươn mình trên tầng mây, mà sẽ kể thêm về những điểm tựa thầm lặng nơi mặt đất, những người đã chọn cách yêu Sen Vàng bằng sự tận hiến bình dị nhất, ngay cả khi bầu trời không chỉ có một màu xanh hy vọng mà còn đầy rẫy những biến động của bão giông.
Hà Nội những năm gần đây, khi cơn gió mùa hạ bắt đầu chuyển mình sang thu, thời tiết không còn hiền hòa như trong những trang thơ cũ. Tôi vẫn nhớ như in ngày 07 tháng 9 năm 2024, khi siêu bão Yagi ập tới với sức mạnh cuồng nộ chưa từng có. Nhiều người trong thành phố đã vội vã ra về từ buổi chiều để tránh bão, nhưng Tổ phòng, chống thiên tai và dịch bệnh của Văn phòng Tổng công ty đã chọn ở lại, biến trụ sở thành một pháo đài kiên cố. Giữa tiếng rít ghê người của gió giật, những chiếc đèn pin của các anh vẫn kiên cường soi sáng từng góc sân, canh giữ từng cánh cửa của tòa nhà trước áp lực ngàn cân của bão tố.

Chính trong những giờ phút cam go nhất của cơn bão lịch sử ấy, tinh thần của những người đồng đội mang màu áo Sen Vàng lại rực cháy hơn bao giờ hết. Có một câu chuyện mà đến giờ khi nhắc lại, chúng tôi vẫn còn vẹn nguyên cảm giác nín thở vì lo lắng. Đó là cuộc chiến bảo vệ Trung tâm Điều hành khai thác (TTĐHKT) – nơi được ví như “bộ não” chỉ huy mọi chuyến bay của Vietnam Airlines. Giữa lúc bão đỉnh điểm, áp lực gió cực lớn đe dọa làm vỡ những mảng kính lớn. Ai cũng hiểu rằng, nếu chỉ một sơ suất nhỏ khiến tường kính vỡ, nước mưa sẽ trút xuống như thác lũ, trực tiếp tàn phá hệ thống điều hành khai thác bên trong.

“Mạch máu” của Hãng không thể ngưng trệ. Đêm ấy, Tổ phòng, chống thiên tai và dịch bệnh của Văn phòng Tổng công ty cùng lực lượng PSA đã dùng chính sức vóc và sự kiên định của mình để trực chiến từng giây từng phút, áp sát mọi mặt kính tại những vị trí xung yếu nhất của TTĐHKT. Không một phút nghỉ ngơi, các anh trở thành những “lá chắn” sống, căng mình trước mảng kính lớn đang rung lên dữ dội giữa gió bão.
Họ không chỉ giữ một bức tường kính, họ đang giữ lấy sự thông suốt của những hành trình bay.
Siêu bão đi qua để lại một hiện trạng ngổn ngang tại trụ sở Tổng công ty với hàng loạt cây xanh bật gốc, mái che hư hại và cảnh quan bị tàn phá nặng nề. Nhưng điều khiến tôi khắc ghi nhất không phải là quy mô của sự thiệt hại, mà là hình ảnh những con người vừa trải qua một đêm trắng trực chiến vẫn lập tức xắn tay áo, hối hả lao vào công việc dọn dẹp ngay khi thời tiết vừa ổn định. Không một lời than vãn, không một phút chần chừ, các anh lại cùng nhau chung tay khắc phục hậu quả với một quyết tâm cao nhất.

Cái oi nồng của ngày hạ chín cũng là lúc báo hiệu một mùa mưa bão đang cận kề. Những bài học đắt giá, những vết sẹo mà siêu bão lịch sử năm nào để lại chưa bao giờ phai nhòa trong tâm trí của chúng tôi. Không đợi đến khi mây đen che phủ bầu trời, ngay từ những ngày nắng gắt này, guồng quay chuẩn bị đã được kích hoạt một cách chủ động và khoa học. Văn phòng Tổng công ty đã triển khai rà soát từng góc nhỏ trong khuôn viên, kiểm tra kỹ lưỡng hệ thống thoát nước, cắt tỉa những cành cây có nguy cơ gãy đổ, kê kích các thùng tài liệu lên cao và kiên cố từng mái che, ô cửa. Ai cũng hiểu rằng, đối mặt với sự bất thường của thời tiết, sự chuẩn bị chu đáo từ trước chính là chiếc chìa khóa vững chắc nhất để bảo vệ an toàn cho con người và tài sản của Tổng công ty.
Hoá ra, phía sau cái vẻ ngoài hành chính ấy là một thế giới của sự tận tụy, hy sinh và thấu đáo như thế. Các anh không trực tiếp điều khiển những chuyến bay trên bầu trời, nhưng lại nâng niu từng mét vuông mặt đất, bởi hiểu rằng đó là nền tảng vận hành của cả hệ thống. Mỗi đôi vai ướt đẫm khi gồng mình cùng chung sức dựng lại từng thân cây đổ, mỗi vết xước rớm đau trong lúc nỗ lực gia cố từng vị trí đều chứa đựng một lời hứa thầm lặng về sự an toàn. Đó không chỉ là công việc, đó là sự gắn kết của một tập thể luôn biết hy sinh cái riêng vì một diện mạo Sen Vàng luôn chỉn chu và vững chãi trước mọi thử thách.
Tôi từng tự hỏi, điều gì đã khiến những người đồng nghiệp của mình sẵn sàng dấn thân vào những việc không tên và đầy nhọc nhằn giữa lốc xoáy giông mù? Có lẽ, câu trả lời nằm ở hai chữ “tự hào”. Chúng tôi tự hào vì là thành viên của Hàng không Quốc gia Việt Nam, tự hào vì được khoác trên mình màu áo Sen Vàng.
Giống như cốt cách của loài sen vốn vươn lên từ bùn lầy bằng một sức sống kiên cường và mãnh liệt, giữa những ngày mưa gió khắc nghiệt, sắc Sen Vàng ấy không hề nhạt phai. Ngược lại, càng trở nên bền bỉ và đẹp hơn bởi chính tinh thần trách nhiệm của những con người đang âm thầm gìn giữ nó mỗi ngày.





