Nơi đây không chỉ là nơi làm việc, mà còn là nơi tôi trưởng thành, được sống trong tinh thần đoàn kết, trách nhiệm và tận tâm của đại gia đình Vietnam Airlines. Và hơn hết, nơi ấy giúp tôi hiểu rằng: Văn hóa doanh nghiệp không nằm ở những điều lớn lao, mà được tạo nên từ những hành động giản dị nhất mỗi ngày.
Nhưng chỉ đến khi trực tiếp trải qua những chuyến bay đặc biệt, những ngày tháng đặc biệt, tôi mới thật sự cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của những giá trị ấy.

Một trong những khoảnh khắc khiến tôi nhớ mãi là lần hỗ trợ trả lại tài sản thất lạc cho một hành khách người Nhật trên chuyến bay VN311 NRT. Sau hành trình dài, khi nhận lại đầy đủ hành lý và giấy tờ quan trọng, vị khách đã liên tục cúi đầu cảm ơn với nụ cười xúc động. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra rằng đôi khi sự chuyên nghiệp không chỉ nằm ở quy trình chính xác, mà còn nằm ở tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm của người phục vụ. Giữa sân bay rộng lớn và nhịp làm việc hối hả, những cái bắt tay, những nụ cười hài lòng của hành khách chính là động lực để chúng tôi thêm yêu nghề mình đang làm.

Rồi đại dịch Covid-19 ập đến — khoảng thời gian mà có lẽ tất cả chúng tôi sẽ không bao giờ quên.
Sân bay ngày ấy không còn đông đúc như trước. Những bộ đồ bảo hộ xanh phủ kín người, khẩu trang, kính chắn giọt bắn và những quy trình kiểm soát nghiêm ngặt đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong từng ca trực.
Có những ngày làm việc kéo dài trong bộ đồ bảo hộ nóng bức, mồ hôi ướt đẫm sau nhiều giờ liên tục phục vụ hành khách. Có những nỗi lo cho gia đình, cho sức khỏe bản thân, nhưng tất cả anh em vẫn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Nhìn lại bức ảnh chụp trong thời gian dịch, tôi vẫn nhớ cảm giác vừa áp lực vừa tự hào. Chúng tôi khi ấy không chỉ là nhân viên phục vụ mặt đất, mà còn là những người góp phần giữ cho hoạt động hàng không không bị đứt gãy giữa giai đoạn khó khăn nhất.

Đặc biệt hơn cả là những ca trực toàn nam giới trong thời điểm dịch bệnh căng thẳng. Không ai bảo ai, tất cả đều tự giác nhận phần việc khó hơn, hỗ trợ nhau từ những việc nhỏ nhất. Có người trực xuyên đêm, có người nhiều ngày chưa được nghỉ đúng nghĩa. Dù mệt mỏi, anh em vẫn cố gắng giữ tinh thần lạc quan, động viên nhau bằng vài câu nói vui giữa ca trực dài. Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là sự vất vả, mà chính là tình đồng đội. Trong khó khăn, chúng tôi hiểu rằng chỉ cần còn sát cánh bên nhau thì mọi thử thách đều có thể vượt qua.

Và rồi sau những tháng ngày đầy biến động ấy, khoảnh khắc chuyến bay OZ727 ICN – HAN hạ cánh an toàn sau khi dịch bệnh được kiểm soát đã mang đến cho chúng tôi một cảm xúc thật đặc biệt. Đó là chuyến bay chở khách đầu tiên đánh dấu sự hồi sinh dần của bầu trời sau đại dịch. Khi nhìn những hành khách bước ra với ánh mắt nhẹ nhõm và hy vọng, tôi cảm nhận rõ rằng ngành hàng không đang từng bước hồi sinh. Những tiếng cười đã quay trở lại nhà ga, những chuyến bay lại nối liền những khoảng cách từng bị gián đoạn quá lâu.
Khoảnh khắc ấy khiến chúng tôi càng thêm tự hào khi được là một phần của Vietnam Airlines và VIAGS — nơi những con người bình dị vẫn ngày ngày lặng thầm cống hiến để giữ cho những chuyến bay được an toàn, trọn vẹn và đầy cảm xúc.
Với tôi, Văn hóa doanh nghiệp không phải điều gì quá xa xôi. Đó là trách nhiệm khi trả lại tài sản cho khách. Là sự tận tâm trong từng ca trực mùa dịch. Là tinh thần đồng đội giữa những ngày khó khăn nhất. Là niềm hạnh phúc khi được nhìn thấy bầu trời nhộn nhịp trở lại sau đại dịch.
Mỗi cán bộ nhân viên VIAGS giống như một bông sen vàng lặng lẽ tỏa hương – không cần quá rực rỡ nhưng luôn bền bỉ cống hiến bằng sự tử tế, trách nhiệm và tình yêu nghề.
Xin chúc VIAGS và Vietnam Airlines ngày càng phát triển vững mạnh, tiếp tục vươn cao cùng đất nước trong hành trình hội nhập và phát triển.
Và thật tự hào khi chúng ta được là một phần của hành trình ấy.






