Câu chuyện trên chuyến bay VN251
Hôm đó, sân bay đông nghẹt người. Những cuộc gọi vội vàng, những bước chân hối hả và cả những khuôn mặt mệt mỏi sau một năm dài. Ai cũng muốn nhanh chóng trở về nhà để kịp đoàn tụ với gia đình.
Có những hành khách bước lên máy bay chỉ mang theo hành lý.
Nhưng cũng có những người mang theo cả nỗi buồn, sự cô đơn và những điều chưa kịp nói ra.
Tôi đã gặp một hành khách như thế trên chuyến bay VN251 từ Hà Nội đi Thành phố Hồ Chí Minh vào những ngày cận Tết.
Giữa dòng người tất bật ấy, tôi chú ý đến một cụ ông khoảng ngoài bảy mươi tuổi đang đứng lặng lẽ gần cửa lên máy bay.
Ông mặc chiếc áo sơ mi cũ màu xám nhạt, tay ôm chặt một túi giấy báo đã nhàu. Không có người thân đi cùng. Không điện thoại. Không hành lý ký gửi.
Khi tôi cúi chào và hướng dẫn vào ghế, ông chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt có gì đó rất xa xăm.
Trong suốt quá trình phục vụ trước cất cánh, tôi nhận ra ông gần như không nói chuyện với ai. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ rất lâu, như đang nghĩ ngợi điều gì.
Sau khi máy bay ổn định độ cao, tôi đến hỏi ông có muốn dùng bữa không.
Ông mỉm cười nhẹ rồi nói:
“Cho bác ly nước ấm thôi được rồi con.”
Chỉ một câu nói rất bình thường. Nhưng giọng ông khàn và buồn đến lạ.

Lúc mang nước ra, tôi thấy ông đang lặng lẽ mở chiếc túi giấy báo nhỏ đặt trên đùi. Bên trong là một cành hoa Đào đỏ và vài hộp bánh nhỏ.
Ông vuốt nhẹ lên cành Đào như thể đó là một thứ rất quý giá.
Có lẽ vì nghề nghiệp khiến chúng tôi quen quan sát cảm xúc của hành khách, tôi khẽ hỏi:
“Bác vào Sài Gòn ăn Tết với gia đình ạ?”
Ông im lặng vài giây rồi cười:
“Không con… bác vào thăm vợ.”
Tôi chưa kịp hiểu thì ông nói tiếp, giọng chậm rãi:
“Bà ấy nằm ở bệnh viện hơn ba tháng rồi.”
Không gian quanh tôi bỗng chùng xuống.
Ông kể rằng bác gái bị tai biến nặng khi đang vào thăm con ở miền Nam. Từ đó đến nay, ông sống một mình ngoài Hà Nội. Gần Tết, bệnh tình của bà chuyển xấu nên bác sĩ gọi gia đình vào gấp.
“Bà ấy thích hoa Đào lắm… nên bác mua cành Đào Tết mang vào cho bà nhìn đỡ nhớ Tết.”
Tôi không biết phải nói gì ngoài một câu:
“Bác gái chắc sẽ vui lắm bác ạ.”
Ông gật đầu, nhưng mắt đỏ hoe.
Suốt chuyến bay hôm đó, tổ tiếp viên gần như dành sự quan tâm đặc biệt cho ông. Không ai nói với ai, nhưng mọi người đều chủ động để ý.
Một chị tiếp viên lấy thêm chăn vì sợ ông lạnh.
Một bạn khác đổi phần bánh mềm hơn vì ông nói răng yếu.
Khi thấy ông muốn nghỉ ngơi, chúng tôi đi nhẹ hơn, nói nhỏ hơn để ông được nghỉ ngơi.
Đó không phải nhiệm vụ bắt buộc.
Đó đơn giản là sự đồng cảm rất tự nhiên giữa con người với con người.
Khi máy bay hạ cánh, tôi có tiến đến chỗ ông và hỗ trợ mang hành lý cho ông xuống từ ngăn hành lý phía trên . Bất ngờ ông nắm nhẹ tay tôi rồi nói:
“Cảm ơn các con nhiều lắm.”
Tôi vẫn nhớ ánh mắt của ông lúc ấy. Vừa biết ơn, vừa như đang cố giữ bình tĩnh cho một điều gì rất lớn phía trước.
Trước khi lên xe rời máy bay, ông quay lại, nở nụ cười và vẫy tay chào toàn bộ tổ tiếp viên.
Rồi ông ôm chặt cành hoa Đào ấy bước chậm vào dòng người đông đúc trên xe chở khách vào nhà ga sân bay.
Hôm đó, tôi đã nghĩ rất nhiều.

Nghề tiếp viên hàng không thường được nhìn bằng những hình ảnh đẹp đẽ: những bộ đồng phục chỉnh tề, nụ cười hay những chuyến bay đến nhiều nơi trên thế giới.
Nhưng với tôi, giá trị đẹp nhất của nghề này lại nằm ở những khoảnh khắc rất bình thường.
Là khi mình biết chậm lại một chút để lắng nghe hành khách.
Là khi mình nhận ra phía sau mỗi tấm vé máy bay là một câu chuyện, một cuộc đời, một niềm vui hoặc một nỗi niềm riêng.
Văn hóa doanh nghiệp của Vietnam Airlines có lẽ cũng được tạo nên từ những điều giản dị như thế.
Không phải những khẩu hiệu lớn lao.
Mà là sự tử tế được giữ gìn mỗi ngày.
Là tinh thần phục vụ bằng sự tận tâm và lòng nhân ái của những con người mang trên mình biểu tượng Sen Vàng.
Chúng tôi gọi nhau là “chiến binh Sen Vàng”.
Không phải vì những điều phi thường.
Mà bởi dù ở bất kỳ hành trình nào, dù là chuyến bay đông khách, chuyến bay đêm hay những ngày lễ Tết xa gia đình, chúng tôi vẫn luôn cố gắng mang đến cho hành khách cảm giác được quan tâm, được sẻ chia và được trân trọng.
Bởi đôi khi, một chuyến bay không chỉ đưa ai đó đến nơi họ cần đến.
Mà còn giúp họ giữ lại một mùa xuân.






