Có những chuyến bay trôi qua nhẹ nhàng như một thói quen. Nhưng cũng có những chuyến bay để lại trong tôi một dấu ấn sâu đậm, không thể nào quên. Không phải vì điều gì lớn lao, mà vì nó khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là tinh thần “Sen Vàng”.
Đó là một chuyến bay chiều muộn những ngày trời mưa tháng 6, hành trình không quá dài nhưng thời tiết không được thuận lợi cho lắm. Máy bay rung lắc liên tục ngay từ khi bắt đầu hành trình. Là một tiếp viên, tôi cũng như bao đồng nghiệp khác đã quen với cảm giác này, nhưng hành khách thì không phải ai cũng vậy.
Chưa đầy 30 phút sau khi cất cánh, khoang khách bắt đầu bao trùm sự lo lắng rõ rệt. Một vài hành khách nắm chặt tay ghế, có người nhắm mắt, có người liên tục hỏi: “Có sao không em?”, “Máy bay rung vậy có nguy hiểm không?”
Tôi bước tới, mỉm cười, một nụ cười mà lúc đó, thật lòng, không hề dễ dàng. Bởi tôi cũng cảm nhận rõ những rung lắc mạnh hơn bình thường.
Nhưng tôi hiểu rằng, trong khoang khách lúc đó, cảm xúc của chúng tôi -những tiếp viên chính là chiếc gương phản chiếu để hành khách nhìn vào. Tôi nhẹ nhàng trấn an từng người, giải thích ngắn gọn về nhiễu động không khí, rằng đây là hiện tượng bình thường và phi hành đoàn đang kiểm soát tốt tình hình. Không phải ai cũng lập tức yên tâm, nhưng ánh mắt của họ dịu lại phần nào. Rồi tôi để ý đến một hành khách nữ ngồi gần cửa sổ. Chị khoảng hơn 40 tuổi, gương mặt căng thẳng, tay nắm chặt dây an toàn đến mức mặt trắng bệch. Khi máy bay rung mạnh hơn, chị bật khóc. Tôi ngồi xuống cạnh chị, trong giới hạn cho phép và khẽ nói: “Chị ơi, chị cứ bình tĩnh, hít thở thật sâu nhé, có chúng em ở đây bên cạnh chị.”
Chị không nói gì, chỉ gật đầu, nước mắt vẫn rơi.

Tôi không nói thêm nhiều. Chỉ ở đó, giữ một khoảng lặng đủ an toàn. Đôi khi, sự hiện diện lại có giá trị hơn lời nói. Một lúc sau, chị đặt nhẹ tay níu lấy tay áo tôi. Bàn tay chị run lên:
“Em… chị sợ lắm…”. Tôi khẽ mỉm cười: “Em hiểu. Nhưng chị tin em nhé, tụi em đã trải qua rất nhiều chuyến bay như thế này rồi. Mọi thứ vẫn an toàn.” Không phải vì tôi không sợ.
Mà vì tôi chọn không để nỗi sơn của mình lớn hơn sự an tâm mag hành khách cần. Khoảng 20 phút sau, máy bay dần ổn định. Đèn báo thắt dây an toàn vẫn sáng, nhưng không khí trong khoang dần dần dễ thở hơn. Chị hành khách quay sang tôi, mắt vẫn còn đỏ, nhẹ nhàng tâm sự: “Cảm ơn em! Nếu lúc nãy em không ở đây, chắc chị không chịu nổi. Chị bị chứng sợ không gian hẹp, lại gặp đúng vùng thời tiết nhiễu động, lại càng làm chị không an tâm và lo lắng.” Tôi chỉ cười: “Đó là công việc của em mà chị. Chị cứ tin tưởng ở bọn em!”.
Sau chuyến bay hôm đó, khi đã hoàn tất nhiệm vụ và ngồi lại với đồng nghiệp, tôi mới nhận ra một điều: Làm tiếp viên không chỉ là phục vụ, không chỉ là quy trình, mà còn là bản lĩnh, giữ vững tinh thần, là điểm tựa cho người khác trong lúc họ yếu lòng nhất. Có những lúc mệt mỏi, có những ngày áp lực, có những chuyến bay không như ý nhưng tinh thần “Sen Vàng” đã khiến chúng tôi vượt lên trên tất cả. Chúng tôi đặt sự an tâm của hành khách lên trên cảm xúc cá nhân. Và đôi khi, điều hành khách nhớ không phải là dịch vụ hay tiện nghi, mà là một cái nắm tay đúng lúc, một ánh mắt trấn an, hay một câu nói khiến họ vượt qua nỗi sợ và sự lo lắng.

Tinh thần “Sen Vàng” với tôi, không phải là điều gì xa vời. Nó nằm trong từng hành động nhỏ đơn giản. Một bước chân nhanh hơn để hỗ trợ. Một lời nói nhẹ nhàng hơn khi giải thích. Một sự kiên nhẫn nhiều hơn khi đối diện với khó khăn. Và đặc biệt là sự vững vàng trong ý chí của bản thân mỗi chúng ta.
Chuyến bay hôm đó kết thúc an toàn. Chị xuống máy bay với nụ cười trìu mến, liên tục cúi chào và cảm ơn tổ tiếp viên và hẹn ngày có duyên gặp lại. Và câu chuyện ấy vẫn mãi còn đó theo năm tháng, khắc sâu trong tâm trí tôi, không thể nào quên.





