Mỗi chúng ta trong công việc hằng ngày đều gặp gỡ và làm việc với rất nhiều đồng nghiệp khác nhau. Có những người nổi bật, luôn tràn đầy năng lượng và truyền cảm hứng mạnh mẽ đến mọi người xung quanh. Cũng có những người âm thầm cống hiến, không ồn ào nhưng bền bỉ, cần thời gian dài để người khác hiểu và ghi nhận. Trong tập thể đa dạng ấy, tôi chọn viết về một người đồng nghiệp cũ, hiện đang ở xa, bởi tôi tin rằng một doanh nghiệp muốn phát triển bền vững không thể chỉ dựa vào một vài cá nhân xuất sắc mà được hình thành từ rất nhiều đóng góp nhỏ bé nhưng kiên trì, giống như những ngọn lửa âm thầm cùng nhau tạo nên một nguồn sáng lớn.
Với sự khiêm nhường vốn có của người Nhật Bản, và vị trí công tác hiện tại tại một chi nhánh nước ngoài, rất có thể đây là lần đầu tiên các đồng nghiệp của tôi nghe đến cái tên Mr Shinohara Masashi. Tôi mới “gặp lại” Anh gần đây qua những trang sách của ấn bản cuộc thi “Viết tiếp Khát vọng bầu trời” kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Vietnam Airlines. Bài viết lập tức khơi gợi lại thời tôi mới nhập ngành tại Chi nhánh miền Bắc (2002) và đồng hành cùng Anh Shinohara từ năm 2005.

Giai đoạn từ năm 2002 đến 2005 là thời kỳ Vietnam Airlines mở rộng mạnh mẽ mạng đường bay trực tiếp đến Nhật Bản. Các đường bay giữa Tokyo, Osaka và Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh lần lượt được khai thác, sau đó mở rộng thêm Nagoya với đội tàu bay hiện đại. Điều này mang lại niềm tự hào lớn cho chúng tôi, đồng thời cũng tạo ra áp lực không nhỏ cho đội ngũ bán hàng. Thị trường Nhật Bản được đánh giá là tiềm năng nhưng cũng vô cùng khó tiếp cận. Để bán được vé cho khách Nhật, chúng tôi phải hiểu sâu về nhu cầu, thói quen và văn hóa của họ. Đội ngũ đã nỗ lực học hỏi không ngừng, từ kiến thức marketing hàng không đến việc tìm hiểu văn hóa, học tiếng Nhật, tham gia các hoạt động như trà đạo hay cắm hoa để hiểu hơn về khách hàng mục tiêu. Tuy nhiên, thách thức lớn nhất vẫn là việc tiếp cận các doanh nghiệp Nhật Bản, đặc biệt là những người có quyền ra quyết định. Các công ty này có cấu trúc tổ chức chặt chẽ, quy trình rõ ràng và rất khó để có thể thiết lập được mối quan hệ ban đầu. Trước thực tế đó, lãnh đạo Chi nhánh miền Bắc đã đưa ra một quyết định mang tính đột phá: tuyển dụng một chuyên viên bán hàng người Nhật. Anh Shinohara đã gia nhập đội ngũ trong bối cảnh như vậy.

Năm 2025, làn sóng đầu tư từ Nhật Bản vào Việt Nam tăng mạnh, nhiều doanh nghiệp Nhật Bản lớn đặt tại các khu công nghiệp xa trung tâm. Điều này khiến việc tiếp cận khách hàng càng trở nên khó khăn hơn. Anh đã rất kiên trì và nỗ lực trong việc tiếp cận để bán khách Nhật, ngày nắng cũng như ngày mưa, điểm gần thì Anh được các đồng nghiệp hỗ trợ đi xe máy cùng, điểm xa thì xin xe của Văn phòng hỗ trợ. Sáng mỗi ngày, anh đều nghiêm túc có mặt đúng giờ, để đọc cập nhật các thông tin về sản phẩm, chính sách của VNA, nhận nhiệm vụ yêu cầu từ lãnh đạo, lập kế hoạch và xác nhận lại lịch hẹn khách. Chiều mỗi ngày, Anh cặm cụi cập nhật lại các báo cáo về kết quả tiếp xúc các công ty Nhật trong ngày. Phong cách làm việc kỷ luật và nghiêm túc của anh đã ảnh hưởng tích cực đến toàn bộ tập thể.
Là người nước ngoài duy nhất trong văn phòng, anh phải đối mặt với nhiều rào cản về ngôn ngữ và văn hóa. Tuy vậy, anh luôn kiên nhẫn lắng nghe, không ngại nhờ đồng nghiệp giải thích lại khi chưa hiểu rõ. Anh cũng sẵn sàng quay lại nhiều lần để tiếp cận những khách hàng khó tính. Chính sự bền bỉ đó đã góp phần giúp Vietnam Airlines có được khách hàng doanh nghiệp lớn đầu tiên là Canon Việt Nam. Thành công này không chỉ mang ý nghĩa về doanh thu mà còn mở ra cơ hội tiếp cận sâu hơn vào thị trường khách Nhật. Anh đã chứng minh rằng sự kiên trì có thể phá vỡ mọi rào cản.

Bất chấp rào cản ngôn ngữ và văn hóa, Anh rất nỗ lực hòa nhập với tập thể chung, Anh luôn là người chủ động chào hỏi chúng tôi mỗi khi đến văn phòng, cố gắng nói chuyện bằng tiếng Việt bập bẹ và chỗ nào khó quá thì nói bằng Tiếng Anh. Tôi và Lê Thị Tố Linh cũng biết chút ít tiếng Nhật và cố gắng giúp đỡ Anh, hoặc nói chuyện với Anh, nhưng với bản tính của người Nhật, tôi cảm nhận được rằng Anh luôn nỗ lực tự xoay xở vì ngại làm phiền người khác. Đỉnh cao của việc nỗ lực hòa nhập là Anh đã cố gắng tham gia các hoạt động tập thể đển mức đã đưa vợ đi cùng chúng tôi đến thăm nhà một đồng nghiệp ở Bắc Ninh, ăn tất cả những gì chúng tôi mời, mặc dù ở Nhật Bản và người Nhật Bản không bao giờ ăn những món ăn kỳ lạ đó. Những khoảnh khắc đó giúp xóa nhòa khoảng cách văn hóa và tạo nên sự gắn kết chân thành giữa các thành viên trong tập thể.
Từ năm 2008, Anh về Nhật và làm việc tại chi nhánh Nhật đến nay, và tôi đã chuyển vị trí công tác khác và mất liên lạc. Tới năm 2011, tôi nhận được một vài email của Anh về công việc, Anh viết bằng tiếng Anh nhưng cuối thư vẫn rất cẩn thận viết thêm bằng tiếng Việt “Cảm ơn Anh, cảm ơn Chị ạ”, nội dung thư lúc nào cũng trình bày chi tiết, đầy đủ, khiến tôi nhớ lại biết bao kỷ niệm những ngày còn làm việc với Anh.

Và qua bài viết của Anh trong “Viết tiếp Khát vọng bầu trời” là một trong những bài viết hiếm hoi của nhân viên người nước ngoài tham dự cuộc thi, và đạt giải Khuyến khích và giải Dấu ấn tháng 5, tôi vẫn cảm nhận được ngọn lửa nhiệt tình của Anh với công việc, và tình yêu với Vietnam Airlines vẫn đang cháy bỏng, chỉ là tình yêu ấy với cách thể hiện kín đáo hơn rất nhiều của người Nhật mà thôi. Chúc Anh luôn là ngọn lửa, là đóa sen vàng tỏa sáng.







