Có những công việc mà dấu ấn của nó không nằm trên sân khấu, không xuất hiện trong những tràng pháo tay hay những ánh đèn rực rỡ. Có những con người mỗi ngày lặng lẽ làm việc giữa tiếng động cơ, giữa nắng gắt của mùa hè hay những cơn mưa bất chợt trên sân đỗ, để góp phần làm nên những chuyến bay an toàn, đúng giờ và trọn vẹn. Tôi là một trong những người như thế, một nhân viên phục vụ mặt đất của VIAGS, đang làm việc tại Sân bay Quốc tế Đà Nẵng.

Mỗi ngày làm việc của chúng tôi bắt đầu khi nhiều người còn đang say giấc. Khi thành phố vẫn còn chìm trong ánh đèn đêm, những chiếc xe đầu kéo, xe nâng, băng chuyền và các trang thiết bị mặt đất đã bắt đầu chuyển động. Trong bộ đồng phục mang logo VIAGS, chúng tôi bước vào ca làm việc với một tinh thần tập trung cao độ. Bởi phía trước không chỉ là những kiện hành lý, những lô hàng hóa, mà còn là trách nhiệm bảo đảm an toàn cho cả một chuyến bay.
Nhiều người nghĩ rằng công việc của chúng tôi đơn giản chỉ là chất xếp hành lý lên máy bay. Nhưng thực tế, mỗi thao tác đều gắn với quy trình, tiêu chuẩn và trách nhiệm rất lớn. Từ việc kiểm tra tình trạng ULD, khóa cửa container, giám sát tải trọng, phân bổ vị trí hàng hóa đến việc bảo đảm cân bằng tải… tất cả đều phải chính xác tuyệt đối. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến an toàn khai thác.
Tôi vẫn nhớ một ca làm việc vào cuối năm ngoái, trong một chuyến bay khai thác vào khung giờ cao điểm. Hôm đó lưu lượng chuyến bay dày, áp lực thời gian rất lớn. Khi đội chất xếp đang chuẩn bị hoàn tất việc đưa ULD vào hầm hàng, trong quá trình kiểm tra cuối cùng, tôi phát hiện một thùng AKH có dấu hiệu bị rách ở tấm thành. Thoạt nhìn, nhiều người có thể nghĩ đó chỉ là một vết rách nhỏ, vẫn có thể đưa vào khai thác để kịp giờ đóng cửa máy bay. Nhưng kinh nghiệm làm việc nhiều năm khiến tôi hiểu rằng trong môi trường hàng không, “gần đúng” không bao giờ là đủ.
Tôi lập tức yêu cầu tạm dừng thao tác, kiểm tra kỹ vết rách. Quyết định đó khiến quy trình phải dừng lại trong vài phút, áp lực thời gian tăng lên rõ rệt. Ai cũng hiểu rằng nếu xử lý không tốt, chuyến bay có thể bị khởi hành trễ giờ.
Nhưng điều khiến tôi tự hào là không một ai trong đội tỏ ra khó chịu hay đặt câu hỏi vì sao phải “cẩn thận quá mức”. Ngược lại, tất cả lập tức phối hợp. Người kiểm tra AKH cần thay thế, người điều phối vị trí, người liên hệ các bộ phận liên quan. Chỉ trong thời gian ngắn, chúng tôi đã thay thế được AKH khác, hoàn tất chất xếp và bàn giao chuyến bay an toàn, đúng giờ.

Khi chiếc máy bay từ từ lăn bánh rời sân đỗ, nhìn ánh đèn chống va chạm nhấp nháy trong đêm, tôi cảm thấy một niềm tự hào rất khó diễn tả. Bởi tôi hiểu rằng, quyết định dừng lại vài phút hôm đó không chỉ là tuân thủ quy trình – đó chính là văn hóa.

Từ ngày bước vào môi trường của Vietnam Airlines, tôi dần hiểu rằng văn hóa doanh nghiệp không phải là những khẩu hiệu treo trên bảng tin hay những bài phát biểu trong hội trường. Văn hóa được tạo nên từ chính những hành động nhỏ nhất mỗi ngày.
Đó là khi một đồng nghiệp chủ động ở lại sau ca làm để hỗ trợ chuyến bay phát sinh. Đó là khi mọi người cùng chia nhau công việc dưới trời mưa để bảo đảm hành lý của khách không bị ảnh hưởng. Đó là khi một nhân viên mới được người đi trước kiên nhẫn hướng dẫn từng thao tác, từng tín hiệu tay cảnh giới, từng nguyên tắc tiếp cận tàu bay an toàn.
Tôi đã chứng kiến nhiều khoảnh khắc như thế trong đại gia đình VIAGS. Có những ca làm kéo dài đến khuya, ai cũng mệt, áo phản quang ướt đẫm mồ hôi. Nhưng chỉ cần nghe bộ đàm báo chuyến bay cần hỗ trợ, tất cả lại bước vào vị trí với tinh thần sẵn sàng. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu trách nhiệm của mình.
Có lẽ chính những điều tưởng chừng bình dị ấy đã tạo nên tinh thần “chiến binh sen vàng”,một tinh thần không ồn ào nhưng bền bỉ, không phô trương nhưng đầy bản lĩnh.Là một người làm việc trực tiếp tại sân đỗ, tôi hiểu rằng hành khách có thể không bao giờ biết tên chúng tôi. Họ không nhìn thấy những người đang kiểm tra ULD dưới hầm hàng, không nghe tiếng bộ đàm liên tục giữa các tổ đội, không cảm nhận cái nóng hầm hập từ mặt sân trong những ngày nắng gắt. Nhưng điều đó không làm chúng tôi thấy thiệt thòi.

Bởi phần thưởng lớn nhất của chúng tôi là nhìn mỗi chuyến bay cất cánh an toàn, đúng giờ; là biết rằng phía sau nụ cười hài lòng của hành khách, có một phần đóng góp thầm lặng của mình.

Tôi tự hào khi được khoác lên mình màu áo của VIAGS. Tôi tự hào khi được góp một phần nhỏ bé vào hành trình phát triển của Vietnam Airlines. Và hơn hết, tôi tự hào vì mỗi ngày được sống, được làm việc và được cống hiến trong một môi trường mà văn hóa không chỉ được nói đến,mà được thực hành bằng trách nhiệm, bằng tinh thần đồng đội và bằng trái tim của những người lao động.
Dưới cánh sen vàng ấy, chúng tôi vẫn lặng lẽ tiến bước, những chiến binh thầm lặng, giữ gìn sự an toàn, chất lượng và niềm tự hào cho từng chuyến bay vươn cao.





