Tối hôm trước, sau khi xem chương trình “Vượt cơn lốc ngược – Vững trong nhiễu động” của trên Đài Truyền hình Hà Nội, tâm trạng tôi có chút lắng lại.
Anh em làm phục vụ hành lý chúng tôi, mỗi ca trực vốn gắn liền với băng chuyền, thùng mâm; với hàng ngàn kiện hành lý lớn nhỏ của hàng trăm chuyến bay đi – đến nối nhau từ sáng sớm tới đêm muộn. Làm lâu, mỗi năm trải qua các đợt cao điểm “đến hẹn lại lên”, vốn cũng quen với áp lực cả rồi. Bình thường, ngồi nghỉ giữa chuyến hay giờ ăn ca, thỉnh thoảng anh em chuyện phiếm với nhau về gia đình, công việc để giải tỏa căng thẳng.

Nhưng gần đây thì chúng tôi nói nhiều về chiến sự thế giới, về giá xăng dầu, về tăng giảm lịch bay tại Nội Bài, về những khó khăn mà bất cứ ai trong ngành hàng không cũng nghe được, xem được trên tivi, báo đài. Đọc thêm bài phát biểu của Tổng giám đốc trong lễ chào cờ tháng 5 trên trang nội bộ, tôi phần nào thấy rõ hơn những khó khăn mà Tổng công ty đang phải đối mặt.
Với tầm hiểu biết và ở góc độ công việc nhỏ hẹp của mình trong chuỗi dịch vụ, tôi không hình dung hết những câu chuyện lớn về tài chính hay điều hành sản xuất, kinh doanh. Nhưng là người làm trực tiếp ở sân bay, tôi hay những đồng nghiệp xung quanh đều cảm nhận được những áp lực vốn tưởng cao xa ấy đang dần kề sát mình từng ngày.
Bởi vậy, trước thông tin có những điều chỉnh liên quan đến thu nhập để cùng chia sẻ khó khăn chung, anh em cũng xôn xao đấy, nhưng cũng hiểu rằng đó là điều không thể tránh khỏi ở giai đoạn này. Việc gì phải tới sẽ tới, mình đón nhận và sẵn sàng đối mặt thôi!
Có cái chung rồi mới có cái riêng, có tập thể rồi mới có mình. Tôi nghĩ sự đồng lòng lúc này không phải điều gì quá lớn lao, đôi khi chỉ là việc mỗi người – mỗi vị trí có mặt đúng giờ; tận tâm, cố gắng làm tốt hơn phần việc của mình, kỹ hơn một chút để tránh sai sót, chủ động phối hợp hơn để công việc trôi chảy, tiết kiệm hơn từ những hành động nhỏ nhất trong ca làm… Có thể mọi người nghĩ phục vụ hành lý chỉ là chất xếp và trả hành lý cho khách. Nhưng ở sân bay, năm nào cũng có những “mùa cao điểm”, “ngày cao điểm”, và mỗi ngày đều có những “giờ cao điểm”. Sau tất cả, điều giữ cho những chuyến bay an ninh, an toàn, không chậm nhịp chính là hệ thống được vận hành bởi những con người luôn tập trung, trách nhiệm, tận tâm với công việc của mình, trong đó có chúng tôi.
Có những thời điểm chuyến bay đi – đến tấp nập, hành lý chuyến bay đi đổ xuống đảo, hành lý chuyến bay đến ngoài tàu kéo về ùn ùn; chuyến này chưa xong nối tiếp chuyến khác, băng chuyền chạy không ngừng nghỉ, anh em chất – dỡ không ngơi tay, có khi quên cả mệt, cả khát.
Bởi càng những lúc như thế, mình càng phải tập trung phân loại hành lý đúng chuyến, đúng mâm thùng; các vị trí phối hợp nhịp nhàng, nhanh mà chắc chắn, kết sổ đúng giờ, chuẩn xác. Chỉ một khắc mình chủ quan, thiếu tập trung sẽ ảnh hưởng tới chất lượng dịch vụ, tới uy tín của tập thể và công sức của anh em.

Công việc có lúc thuận lợi, có lúc rất áp lực. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, thời điểm nào đi nữa, tinh thần trách nhiệm, đoàn kết, cùng sự sẻ chia, thấu hiểu trong tập thể luôn là điều quan trọng nhất. Ở VIAGS, đó là động lực, là nguồn động viên tinh thần để tôi cùng anh em phục vụ hành lý không ngừng cố gắng, góp phần nhỏ bé cho hàng ngàn chuyến bay sải cánh vươn cao an toàn, chất lượng.
Những biến động chính trị, xã hội có thể sẽ ảnh hưởng nhiều hơn hiện tại, nhưng hẳn chúng ta đều mong rằng giai đoạn khó khăn này sớm qua đi. Và lúc này, điều quan trọng là giữ vững niềm tin: niềm tin vào tập thể, niềm tin vào sự đồng lòng, quyết tâm của chính mình và đồng nghiệp làm nên sức mạnh, cùng Tổng công ty vượt qua thử thách.
Chỉ cần mọi người còn giữ vững niềm tin, còn trách nhiệm với công việc, còn hỗ trợ nhau trong từng ca làm và còn tự hào với màu áo mình đang mặc thì Vietnam Airlines vẫn sẽ giữ được nhịp bay của mình.






