
Ở Ban Tài chính Kế toán, cụ thể là Phòng Kế toán Quản trị của chúng tôi, “tuyến đầu” không có ánh đèn sân bay lấp lánh. Tuyến đầu của chúng tôi là màn hình máy tính với hàng nghìn dòng dữ liệu, là những bảng biểu chằng chịt số và những mô hình dự báo dài dằng dặc. Nhiều người nghe đến “Kế toán Quản trị” thì thấy khô khan và có vẻ gì đó hơi xa cách. Thực tế, công việc của chúng tôi không chỉ đơn thuần là cộng trừ nhân chia, hạch toán hóa đơn hay thu chi hằng ngày. Trách nhiệm chính của phòng là thu thập dữ liệu và phân tích kết quả sản xuất kinh doanh. Từ việc ngồi tính toán xem một đường bay có hiệu quả hay không, hiệu suất sử dụng của mỗi chiếc máy bay đang ở mức nào, cho đến việc quản trị chi phí sao cho tối ưu nhất… tất cả đều phải được cụ thể hóa bằng con số. Tôi vẫn thường nói vui với đồng nghiệp: “Số liệu nó thật thà lắm, không biết đùa mà cũng chẳng biết nịnh ai”. Đằng sau những con số vô tri đó là những câu hỏi đau đầu mà chúng tôi phải đi tìm lời giải: “Phương án này có thực sự mang lại giá trị cho công ty?”, “ Làm sao để tiết kiệm chi phí nhưng vẫn mang lại hiệu quả?”.


Nếu hỏi về khoảng thời gian đáng nhớ nhất, có lẽ không ai trong chúng tôi quên được giai đoạn 2019 – 2022. Đó là những năm tháng mà đại dịch COVID-19 đã khiến ngành hàng không thế giới “đóng băng”. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác trống trải đến lạ lẫm khi làm báo cáo hàng ngày, những chuyến bay cứ thưa dần rồi dừng hẳn. Lúc bấy giờ, áp lực không còn là chuyện hoàn thành công việc đúng hạn. Áp lực là làm sao phải hiểu thật sâu, phân tích thật đúng và kịp thời trong một bối cảnh mà mọi “biến số” đều thay đổi theo từng ngày, thậm chí từng giờ. Những báo cáo định kỳ trước đây chỉ thực hiện hàng tháng, quý, giờ đây trở thành những bản tin hàng ngày. Chúng tôi phải thức đêm để rà soát lại từng số liệu, nghiên cứu làm sao để có thể lập được các báo cáo đầy đủ, chính xác nhưng vẫn phải kịp thời. Có những báo cáo phải chỉnh sửa đến lần thứ 5, thứ 7. Không phải vì số liệu sai, mà vì chúng tôi tự hỏi mình: “Liệu còn phương án nào tốt hơn không?”, “Nếu giả định này thay đổi thì con số sẽ chạy đi đâu?”. Chúng tôi tự đặt ra cho mình một nguyên tắc: Không chỉ làm hết sức, mà phải dốc hết lòng.

Có một điều khá đặc biệt ở Vietnam Airlines mà tôi cảm nhận rất rõ qua năm tháng, đó là sự bền bỉ. Ở phòng chúng tôi, có những anh chị đã gắn bó với hãng hàng chục năm. Họ đi qua những thời kỳ hoàng kim và cả những giai đoạn thăng trầm nhất. Văn hóa của chúng tôi không phô trương, không ồn ào. Đó là văn hóa của trách nhiệm và sự nhiệt huyết. Lãnh đạo có thể không nhìn thấy toàn bộ quá trình chúng tôi “đánh vật” với dữ liệu, không thấy những lúc chúng tôi căng thẳng tranh luận bên ly cà phê nguội ngắt lúc nửa đêm. Nhưng khi những phương án được thông qua, những báo cáo mang lại giá trị, chúng tôi tự hiểu với nhau rằng mình đã làm tốt. Niềm vui của người làm kế toán quản trị cũng lạ lắm. Nó không phải là những tràng pháo tay hay những lời khen ngợi lớn lao. Đôi khi, nó chỉ là một cái gật đầu của cấp trên khi báo cáo sát với thực tế, hay đơn giản là cảm giác nhẹ nhõm khi nhìn thấy những con số “về đúng chỗ” sau bao ngày tính toán. Trong phòng, chúng tôi nhìn nhau mỉm cười – một niềm vui rất riêng của những người làm nghề tài chính. Một chuyến bay an toàn không chỉ nhờ phi công giỏi, mà nhờ cả một hệ thống vận hành trơn tru phía sau. Nếu phi công nhìn vào bảng điều khiển để lái máy bay, thì lãnh đạo nhìn vào số liệu tài chính để “lái” cả một doanh nghiệp. Chúng tôi chính là những người đo lường sức gió, dự báo hướng sóng bằng ngôn ngữ của những con số.
Mỗi lần vượt qua một giai đoạn khó khăn, nhìn thấy những cánh sen vàng lại tấp nập trên bầu trời, chúng tôi lại thấy một cảm xúc rất đặc biệt. Đó là sự tự hào vì mình đã được đồng hành trong hành trình đó. Những con số không chỉ phản ánh những gì đã qua, mà chúng đang “mở đường” cho tương lai. Tương lai ấy không chỉ là lợi nhuận, mà là sự ổn định của hàng nghìn gia đình nhân viên, là niềm tin của hành khách dành cho hãng hàng không quốc gia. Chúng tôi hiểu rằng, mình có thể chỉ là một mắt xích nhỏ trong một cỗ máy khổng lồ. Nhưng khi mỗi mắt xích đều vững vàng, cả hệ thống sẽ mạnh mẽ.
Hành trình phía trước chắc chắn vẫn chưa bằng phẳng. Hiện tại, giá nhiên liệu tăng phi mã cùng với những biến động địa chính trị phức tạp trên thế giới đang đặt ra những bài toán mới. Đối với một hãng hàng không, nhiên liệu chiếm một tỷ trọng cực lớn trong chi phí. Chỉ cần một biến động nhỏ của giá dầu thế giới, toàn bộ kế hoạch tài chính có thể bị đảo lộn. Khó khăn còn đó, thách thức còn nhiều. Nhưng tôi tin rằng, mỗi người trong chúng ta giống như một mắt xích. Chỉ cần mỗi mắt xích đều vững vàng và gắn kết, cả một hệ thống khổng lồ sẽ mạnh mẽ tiến lên. Chúng tôi sẽ vẫn tiếp tục công việc thầm lặng của mình, tỉ mỉ với từng con số, tâm huyết với từng bản báo cáo. Bởi chúng tôi tin rằng, bằng sự đoàn kết và nỗ lực không ngừng, con tàu Vietnam Airlines chắc chắn sẽ còn bay xa hơn nữa trên những bầu trời rộng mở.







Bài viết hay quá ạ
Bài viết thật xúc động. Cảm ơn em đã chia sẻ những tâm huyết của người làm nghề kế toán quản trị thật giản dị, mộc mạc mà thấm đẫm tình yêu với nghề, với công ty ❤️
Bài viết rất sâu sắc!
Cảm ơn tác giả đã nói được hết nỗi lòng của người làm tài chính chúng ta!
Không thể nào quên những đêm không ngủ, tranh luận,”mặc cả” từng chỉ tiêu, từng con số…
Ôi nhớ lại khi mới về phòng các e tôi thật ngây thơ non nớt vậy mà giờ đã là thế hệ vàng của VNA, bài viết thật hay. Chị cũng thấy rất tự hào vì cũng đã là một thành viên từ những ngày đầu trong ngôi nhà KTQT của mình. Tks em trai!
Bài viết rất ý nghĩa và truyền tải rõ tinh thần “Chiến binh Sen Vàng” của người VNA. Đọc xong thấy thêm tự hào về những đóng góp thầm lặng phía sau mỗi chuyến bay.
Văn phong chân thành, giàu cảm xúc và gần gũi. Những hình ảnh ví von về tinh thần đoàn kết được thể hiện rất hay.