Sáng mùng 6 Tết năm 2020, khi con đường Hồng Hà còn đẫm sương, nữ tiếp viên Vietnam Airlines Nguyễn Thị Bích Hường kéo chiếc vali quen thuộc ra khỏi nhà, chuẩn bị cho một chuyến bay như bao chuyến bay khác trong đời tiếp viên của mình. Chị vừa trở về từ Australia hai ngày trước. Cơ thể còn mỏi, nhưng trong lòng đã vui hơn – chỉ thêm một hành trình nữa, chị sẽ được về quê. Nhưng không ai biết, đó là chuyến đi cuối cùng đưa chị rời khỏi bầu trời.
Chiếc xe máy lăn bánh trên con phố còn thưa người rồi tất cả vỡ tung trong một âm thanh chát chúa. Một chiếc ô tô lao ngược chiều. Cú va chạm trực diện đẩy cả người và xe văng vào gốc cây bên đường. Chiếc vali từng theo chị qua hàng trăm chuyến bay bật tung, đồ đạc vương vãi giữa lòng phố. Khi mọi thứ dừng lại, tài xế nằm bất động còn chị Hường bị thương rất nặng.
Chị tỉnh dậy trong bệnh viện với một cơ thể không còn nguyên vẹn. Các bác sĩ chẩn đoán: Vỡ xương chậu, gãy xương đùi, gãy xương cùng, gãy xương bàn chân, cùng nhiều tổn thương khác. Tỷ lệ thương tật lên tới 79%. “Nhiều thứ đã khác đi,” chị kể lại sau này, giọng bình thản. “Đôi chân không còn là của mình nữa”.
Những tháng đầu tiên trôi qua trong bất động rồi đến các ca phẫu thuật nối tiếp nhau, lặng lẽ và kéo dài. Xương được nắn chỉnh, cố định, thay nẹp. Những cơn đau đến theo từng đợt, không ồn ào nhưng dai dẳng.
Ở đầu dây bên kia, mẹ già ở quê lặng lẽ khóc. Còn cậu con trai nhỏ, niềm vui lớn nhất của chị chỉ nói một điều giản dị:“Mẹ mau khỏe để con được ôm”. Một câu nói đủ để chị bắt đầu lại, từ những điều nhỏ nhất.
Trong quãng thời gian khó khăn ấy, chị không ở cô đơn. Tin tức về vụ tai nạn lan đi nhanh chóng. Từ lãnh đạo cấp cấp cao của Vietnam Airlines đến những lãnh đạo trực tiếp của Đoàn tiếp viên, những cuộc gọi hỏi han nối tiếp nhau. Đồng nghiệp ghé thăm, mang theo hoa, mang theo những câu chuyện thường ngày như thể giữ cho nhịp sống quanh chị không bị đứt quãng. Có người chỉ nhắn một dòng ngắn: “Giữ sức khỏe nhé, tụi mình vẫn chờ”, những điều rất nhỏ nhưng ở đúng thời điểm, chúng đủ để níu một người ở lại với hy vọng.
Hành trình hồi phục kéo dài gần bốn năm, bảy lần phẫu thuật. Những bước tập đi đầu tiên với nạng. Những lần ngã, rồi lại đứng lên. Chậm, nhưng không dừng lại. Có những ngày, ký ức về các chuyến bay trở lại rõ rệt, những hành trình dài, những điểm đến xa. Nhưng thay vì níu giữ, chị học cách đặt chúng sang một bên, để dành chỗ cho những bước đi trước mắt.

Một buổi sáng, khi ánh nắng len qua tán lá trước sân Đoàn tiếp viên, chị Hường quay trở lại. Không còn nạng bên mình, bước đi vẫn chậm, nhưng đã vững hơn, chị nhận công việc mới tại văn phòng: Hỗ trợ hậu cần, chế độ, đào tạo cho tiếp viên. Một nhịp làm việc khác, không còn những chuyến bay, không còn những khung cửa sổ nhìn ra tầng mây. “Có lúc tôi nhớ đường bay”, chị nói:“Nhưng rồi tôi hiểu, mình vẫn có thể ‘bay’ theo cách khác”.
Sau một thời gian, chị được điều chuyển về Phòng An toàn – Chất lượng. Ở đó, công việc của chị gắn với những quy trình, những báo cáo, những buổi đào tạo – những phần việc ít khi được nhìn thấy, nhưng hiện diện trong từng chuyến bay. Chính những trải nghiệm đó đã khiến chị nhìn mọi thứ theo một cách khác “Mỗi báo cáo tôi đọc, tôi đều nghĩ: làm sao để không ai phải trải qua điều như mình nữa!.”
Với nhiều đồng nghiệp, chị không chỉ là người trở lại sau một tai nạn. Chị là một nhắc nhở rằng “Phía sau mỗi quy trình là con người, phía sau mỗi chuyến bay là trách nhiệm với nhau”.
Ở đó, an toàn không chỉ là những dòng quy định mà là sự cẩn trọng được duy trì mỗi ngày. Có những người không còn làm việc trên cabin, nhưng vẫn góp phần giữ cho bầu trời an toàn và chị Bích Hường là một trong số đó. Chị không còn là tiếp viên bay như trước. Nhưng bằng công việc thầm lặng mỗi ngày, chị vẫn hiện diện trong từng chuyến bay – theo một cách khác.
Nếu một ngày gặp chị ở sân bay, có thể bạn sẽ không nhận ra ngay. Chị không kéo vali, không vội vã theo giờ bay. Chị cầm tài liệu, bước đi chậm rãi. Đôi chân vẫn còn dấu vết của những lần phẫu thuật nhưng phía sau dáng đi ấy là một hành trình đã đi qua rất nhiều giới hạn.

…Và phía trước vẫn là bầu trời …







