[Cuộc thi VHDN] Phía trước là bầu trời – Lê Thái Thủy Bình – Ban KTNB

Từng là tiếp viên gắn bó với những hành trình xuyên tầng mây, Nguyễn Thị Bích Hường đã trải qua biến cố khiến chị phải rời xa bầu trời theo cách không ai ngờ tới. Nhưng sau gần bốn năm chống chọi với đau đớn, bảy lần phẫu thuật và hành trình tập đi từ đầu, chị đã trở lại Vietnam Airlines trong một vai trò khác, lặng lẽ hơn nhưng vẫn giữ nguyên tình yêu với nghề và trách nhiệm với mỗi chuyến bay. Bài dự thi của tác giả Lê Thái Thủy Bình (Ban Kiểm toán nội bộ) không chỉ kể về nghị lực của một con người mà còn gợi nhắc về sự đồng hành, tình đồng nghiệp và ý nghĩa của hai chữ “an toàn” phía sau mỗi hành trình cất cánh.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sáng mùng 6 Tết năm 2020, khi con đường Hồng Hà còn đẫm sương, nữ tiếp viên Vietnam Airlines Nguyễn Thị Bích Hường kéo chiếc vali quen thuộc ra khỏi nhà, chuẩn bị cho một chuyến bay như bao chuyến bay khác trong đời tiếp viên của mình. Chị vừa trở về từ Australia hai ngày trước. Cơ thể còn mỏi, nhưng trong lòng đã vui hơn – chỉ thêm một hành trình nữa, chị sẽ được về quê. Nhưng không ai biết, đó là chuyến đi cuối cùng đưa chị rời khỏi bầu trời.

Chiếc xe máy lăn bánh trên con phố còn thưa người rồi tất cả vỡ tung trong một âm thanh chát chúa. Một chiếc ô tô lao ngược chiều. Cú va chạm trực diện đẩy cả người và xe văng vào gốc cây bên đường. Chiếc vali từng theo chị qua hàng trăm chuyến bay bật tung, đồ đạc vương vãi giữa lòng phố. Khi mọi thứ dừng lại, tài xế nằm bất động còn chị Hường bị thương rất nặng.

Chị tỉnh dậy trong bệnh viện với một cơ thể không còn nguyên vẹn. Các bác sĩ chẩn đoán: Vỡ xương chậu, gãy xương đùi, gãy xương cùng, gãy xương bàn chân, cùng nhiều tổn thương khác. Tỷ lệ thương tật lên tới 79%. “Nhiu th đã khác đi,” chị kể lại sau này, giọng bình thản. “Đôi chân không còn là ca mình na”.

Những tháng đầu tiên trôi qua trong bất động rồi đến các ca phẫu thuật nối tiếp nhau, lặng lẽ và kéo dài. Xương được nắn chỉnh, cố định, thay nẹp. Những cơn đau đến theo từng đợt, không ồn ào nhưng dai dẳng.

Ở đầu dây bên kia, mẹ già ở quê lặng lẽ khóc. Còn cậu con trai nhỏ, niềm vui lớn nhất của chị chỉ nói một điều giản dị:“M mau khe đ con được ôm”. Một câu nói đủ để chị bắt đầu lại, từ những điều nhỏ nhất.

Trong quãng thời gian khó khăn ấy, chị không ở cô đơn. Tin tức về vụ tai nạn lan đi nhanh chóng. Từ lãnh đạo cấp cấp cao của Vietnam Airlines đến những lãnh đạo trực tiếp của Đoàn tiếp viên, những cuộc gọi hỏi han nối tiếp nhau. Đồng nghiệp ghé thăm, mang theo hoa, mang theo những câu chuyện thường ngày như thể giữ cho nhịp sống quanh chị không bị đứt quãng. Có người chỉ nhắn một dòng ngắn: “Gi sc khe nhé, ti mình vn ch”, những điều rất nhỏ nhưng ở đúng thời điểm, chúng đủ để níu một người ở lại với hy vọng.

Hành trình hồi phục kéo dài gần bốn năm, bảy lần phẫu thuật. Những bước tập đi đầu tiên với nạng. Những lần ngã, rồi lại đứng lên. Chậm, nhưng không dừng lại. Có những ngày, ký ức về các chuyến bay trở lại rõ rệt, những hành trình dài, những điểm đến xa. Nhưng thay vì níu giữ, chị học cách đặt chúng sang một bên, để dành chỗ cho những bước đi trước mắt.

Hai lát cắt của cùng một hành trình, phía trước luôn là bầu trời

Một buổi sáng, khi ánh nắng len qua tán lá trước sân Đoàn tiếp viên, chị Hường quay trở lại. Không còn nạng bên mình, bước đi vẫn chậm, nhưng đã vững hơn, chị nhận công việc mới tại văn phòng: Hỗ trợ hậu cần, chế độ, đào tạo cho tiếp viên. Một nhịp làm việc khác, không còn những chuyến bay, không còn những khung cửa sổ nhìn ra tầng mây. “Có lúc tôi nh đường bay”, chị nói:“Nhưng ri tôi hiu, mình vn có th ‘bay’ theo cách khác”.

Sau một thời gian, chị được điều chuyển về Phòng An toàn – Chất lượng. Ở đó, công việc của chị gắn với những quy trình, những báo cáo, những buổi đào tạo – những phần việc ít khi được nhìn thấy, nhưng hiện diện trong từng chuyến bay. Chính những trải nghiệm đó đã khiến chị nhìn mọi thứ theo một cách khác “Mi báo cáo tôi đc, tôi đu nghĩ: làm sao đ không ai phi tri qua điu như mình na!.”

Với nhiều đồng nghiệp, chị không chỉ là người trở lại sau một tai nạn. Chị là một nhắc nhở rằng “Phía sau mi quy trình là con người, phía sau mi chuyến bay là trách nhim vi nhau”.

Ở đó, an toàn không chỉ là những dòng quy định mà là sự cẩn trọng được duy trì mỗi ngày. Có những người không còn làm việc trên cabin, nhưng vẫn góp phần giữ cho bầu trời an toàn và chị Bích Hường là một trong số đó. Chị không còn là tiếp viên bay như trước. Nhưng bằng công việc thầm lặng mỗi ngày, chị vẫn hiện diện trong từng chuyến bay – theo một cách khác.

Nếu một ngày gặp chị ở sân bay, có thể bạn sẽ không nhận ra ngay. Chị không kéo vali, không vội vã theo giờ bay. Chị cầm tài liệu, bước đi chậm rãi. Đôi chân vẫn còn dấu vết của những lần phẫu thuật nhưng phía sau dáng đi ấy là một hành trình đã đi qua rất nhiều giới hạn.

Và phía trước vẫn là bầu trời …

Lê Thái Thủy Bình - Ban KTNB

Bình luận 26

  1. Khách nói:

    Cảm động quá chị ạ

  2. Josie nói:

    Tinh thần VNA thật tuyệt vời!

  3. Thiên Ân nói:

    Một bài viết rất chạm đến cảm xúc!
    Không chỉ là câu chuyện về nghị lực phi thường của chị Bích Hường mà còn cho thấy giá trị của tình đồng đội. Cảm ơn tác giả đã kể một câu chuyện rất nhân văn và truyền cảm hứng ❤️

  4. Minh Huệ nói:

    Quá hay và cảm động ạ!

  5. DzungHN nói:

    Có những giai đoạn, bầu trời không chỉ là những đường bay.
    Đó còn là niềm tin để tập thể cùng đi tiếp giữa những “nhiễu động”.
    Đọc câu chuyện của chị Nguyễn Thị Bích Hường, tôi nghĩ nhiều đến tâm thư mà Chủ tịch Hòa vừa gửi tới toàn thể CBCNV Vietnam Airlines. Từ một biến cố cá nhân tưởng như khép lại mọi hành trình, chị Hường đã tìm được cách “trở lại bầu trời” theo một hình thức khác — lặng lẽ hơn, nhưng không kém ý nghĩa.
    Giờ đây, khi Vietnam Airlines đang phải đối diện những khó khăn từ biến động thế giới, áp lực chi phí và những thay đổi không dễ dàng, câu chuyện ấy lại gợi một điều rất đặc biệt: phía trước vẫn là bầu trời, nếu chúng ta còn cùng nhau bước tiếp.
    Có thể sẽ có những chuyến bay nhiều thử thách hơn. Có thể sẽ phải tiết giảm, thay đổi, thích nghi nhiều hơn. Nhưng cũng như chị Hường đã từng đứng dậy sau những ngày tưởng như không thể, Vietnam Airlines có lẽ luôn mạnh nhất ở tinh thần không bỏ lại ai phía sau — không từ bỏ niềm tin và hy vọng.
    Bởi cuối cùng, điều giữ một hãng hàng không bay cao không chỉ là đội tàu hay những con số.
    Mà còn là con người.

  6. Bích Hường nói:

    Mình là nhân vật chính trong câu chuyện của chị, cảm ơn chị đã truyền tải một bài viết rất xúc động, nhẹ nhàng tích cực như e của hiện tại, cuộc sống là luôn tiến lên phía trước bất kể có chuyện gì xảy ra, chúc mọi người luôn vui vẻ trên chặng đường này!

    • Khách nói:

      Khâm phục nghị lực của Chị! Chúc Chị thật nhiều sức khoẻ, niềm vui và hạnh phúc!

  7. Hoàng nói:

    Sau biến cố, cô ấy còn nghị lực gấp bội để sống có nghĩa. Sống vì gia đình.

  8. Phương Mai nói:

    Rất hay và cảm động!

  9. Loc nói:

    Một bài viết nhiều cảm xúc!

  10. NinhLe nói:

    Mỗi chúng ta đều cố gắng cống hiến dựng xây VN theo cách khác nhau… trên tất cả là tấm lòng chân thành luôn mong muốn VN phát triển rực rỡ ☘️☘️☘️

  11. Lucy nguyen nói:

    Phía trước là bầu trời! Bài viết rất xúc động và truyền cảm hứng về nghị lực và lòng yêu nghề .

  12. Do Van nói:

    Vâng, phía trước là bầu trời .

  13. Trần Tiên nói:

    cảm động quá ạ😭😭🤧🤧

  14. Việt Hồng nói:

    Có những người không còn bay giữa tầng mây, nhưng vẫn nâng đỡ bầu trời bằng sự kiên cường của mình. Đọc câu chuyện của chị Bích Hường mà nghẹn lại: có những đôi cánh không nằm ở đôi chân bước đi, mà nằm ở ý chí không chịu khuất phục trước số phận. Bảy lần phẫu thuật, gần bốn năm đi lại từ đầu, để rồi trở về và tiếp tục giữ an toàn cho những chuyến bay theo một cách khác. Có lẽ điều đẹp nhất không phải là bay thật cao, mà là sau giông bão vẫn còn đủ can đảm để ngẩng đầu nhìn lên và nói: phía trước vẫn là bầu trời.

  15. Thu Hường nói:

    Một câu chuyện thật cảm động, cảm ơn tác giả đã truyền cảm hứng tích cực đến mọi người. Chúc Bích Hường luôn vui khỏe, hạnh phúc, phía trước vẫn mãi là bầu trời với em nhé!

  16. Phương nói:

    Chạm cảm xúc người đọc. Cảm ơn người viết.

  17. Hoàng Thị Thanh Thuỷ nói:

    Xúc động và khâm phục!

  18. Vinh viags nói:

    Bài viết rất xúc động và chân thật !

  19. Thái Phú nói:

    Một bài viết đầy tính nhân văn, lan toả nét văn hoá thấm đẫm Vietnam Airlines

  20. Le Hung nói:

    Chị không còn làm tiếp viên trên những chuyến bay, nhưng theo một cách rất đẹp, chị vẫn đang “giữ bầu trời bình yên” bằng công việc phía sau hậu trường. Một sự trở lại đầy bản lĩnh và đáng trân trọng..

  21. Mr Smile nói:

    Câu chuyện biết đã lâu, nghe đã nhiều nhưng đọc bài viết của Chị Bình rất xúc động về nghị lực phi thường của nữ chiến binh sen vàng!❤️✈️🇻🇳

  22. Nguyễn Cao Lâm nói:

    Cảm phục nghị lực phi thường của Chị – đôi khi ‘bay’ không chỉ là trên bầu trời, mà là vượt lên nghịch cảnh để tiếp tục cống hiến.
    Một bài viết rất hay & ý nghĩa

  23. Nguyễn Cao Lâm nói:

    Một bài viết đầy lan toả về tính nhân văn, tinh thần trách nhiệm & nghị lực vượt lên nghịch cảnh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chào mừng trở lại!

Đăng nhập vào tài khoản của bạn dưới đây

Lấy lại mật khẩu của bạn

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email để đặt lại mật khẩu của bạn.

Góc thông điệp

“Góc thông điệp” là nơi VNA Spirit trân quý tiếp nhận các ý kiến, đề xuất từ CBNV – những con người đang ngày đêm đóng góp thầm lặng, bền bỉ cho mỗi chuyến bay của Vietnam Airlines.

Mỗi thông điệp gửi về sẽ được tổng hợp, lựa chọn và hiển thị tại đây như những hành động nhỏ nhưng thiết thực, cùng nhau góp phần nâng cao an toàn, đúng giờ và hiệu quả trong khai thác.

GỬI Ý KIẾN THÀNH CÔNG!

Chào Anh/Chị,
VNA Spirit đã ghi nhận những chia sẻ tâm huyết của Anh/Chị. Sự đóng góp này chính là động lực để mỗi chuyến bay của chúng ta thêm An toàn – Đúng giờ – Hiệu quả.