Với một hãng hàng không, biến động giá nhiên liệu không đơn thuần là một chỉ số kinh tế khô khan trên mặt báo; nó là một “cú đấm” trực diện vào nỗ lực cất cánh của cả Tổng công ty. Trong căn phòng làm việc của Ban Tài chính Kế toán, bầu không khí bỗng chốc đặc quánh. Những báo cáo dự kiến lỗ, những cuộc họp khẩn, và rồi… lộ trình điều chỉnh thu nhập buộc phải đưa ra.
Là những người làm công tác tham mưu tài chính, tôi hiểu hơn ai hết sức nặng tàn khốc của những biến số ấy. Lần này, những con số không còn nằm vô tri trên bảng tính. Nó hiện lên qua ánh mắt lo âu của người đồng nghiệp ngồi đối diện, qua tiếng thở dài nén lại giữa các bộ phận khi áp lực thắt chặt chi phí bủa vây tứ phía.

Bạn sẽ làm gì khi đối mặt với nghịch cảnh? Tại Vietnam Airlines, câu trả lời nằm ở tinh thần “Chiến binh Sen Vàng”.
Trong hàng không, khi máy bay đi vào vùng nhiễu động, hệ thống cảnh báo sẽ vang lên. Lựa chọn của tổ bay không phải là nhắm mắt cam chịu, mà là giữ vững cần lái, tính toán cao độ và tìm đường bay an toàn nhất xuyên qua giông bão. Ở mặt đất, trong căn phòng làm việc lúc bấy giờ, chúng tôi cũng đang đối diện với một “vùng nhiễu động” khắc nghiệt nhất của thị trường dưới tác động của chiến tranh.
Nhìn vào bức tranh vĩ mô đầy rủi ro, sự im lặng của chúng tôi không đồng nghĩa với buông xuôi. Chúng tôi tự nhủ: Văn hóa doanh nghiệp không phải là thứ chỉ lấp lánh khi công ty báo lãi, mà nó phải là chiếc mỏ neo giữ chúng ta lại với nhau khi tài khoản báo lỗ. Thay vì ngồi chờ giá dầu hạ nhiệt hay oán thán nghịch cảnh, cả đội ngũ chọn cách dấn thân sâu hơn vào các “tầng địa chất” của dữ liệu.
Cả hệ thống bước vào một cuộc “tổng tiến công” rà soát chi phí. Đêm 01/04, khi miệt mài bên hệ thống hiệu quả đường bay, chúng tôi trăn trở trước một nghịch lý: Sản lượng giờ bay dự kiến tháng 4 của dòng tàu bay tiết kiệm nhiên liệu nhất – A321 NEO (32N) – lại đang sụt giảm 19,2% so với kế hoạch. Giữa bối cảnh “bão giá” đang bủa vây, việc chưa tối ưu hóa được năng lực khai thác của dòng tàu mới so với dòng tàu cũ 321 CEO là một bài toán hóc búa. Đó không chỉ là một biến số trên màn hình, mà là một điểm rò rỉ nguồn lực quý giá cần được bịt kín ngay lập tức.
Không chần chừ, một chiến dịch phối hợp tốc độ cao được kích hoạt, xóa nhòa mọi ranh giới giữa các phòng ban. Ban Tài chính Kế toán lập tức phát tín hiệu, đề nghị Ban Kế hoạch Phát triển (KHPT) ưu tiên kịch bản tăng tối đa sản lượng cho đội 32N. Chớp thời cơ, Ban KHPT liền kết nối cùng Ban Kỹ thuật rà soát tình trạng bảo dưỡng, nhanh chóng đưa ra danh sách các tàu 32N sẵn sàng cất cánh. Từ khối dữ liệu ấy, Trung tâm Điều hành Khai thác (OCC) lao vào cuộc, ngày đêm nắn chỉnh, hoán đổi hàng loạt chuyến bay từ dòng 321 CEO sang 321 NEO. Tất cả hành động nhịp nhàng dưới một mệnh lệnh chung đầy quyết liệt: “Không để tàu 321 NEO trống lịch”.

Ảnh minh họa: Sự phối hợp giữa Ban TCKT, KHPT và TTĐHKT
Thành thực mà nói, giữa bối cảnh vĩ mô đầy sóng gió, giải pháp ấy không phải là một phép màu để ngay lập tức xóa đi khoản lỗ khổng lồ. Nó cũng không đủ sức mang lại nụ cười rạng rỡ trọn vẹn, hay giúp anh chị em vơi đi hoàn toàn gánh nặng mưu sinh trước chính sách thắt lưng buộc bụng.
Nhưng nó mang sức nặng của niềm tin và hành động. Bằng sự quyết liệt, tính đến hết tháng 4, sản lượng khai thác đội tàu 32N đã tăng ngoạn mục 39% so với thời điểm đầu tháng. Chỉ nhờ sự điều chỉnh nhịp nhàng, thấu hiểu lẫn nhau giữa các đơn vị, chúng ta đã giữ lại cho Tổng công ty 24 tỷ đồng chi phí nhiên liệu chỉ trong vòng một tháng.
Mỗi đồng chi phí được tiết kiệm là kết tinh của sự Đổi mới sáng tạo và Hành động có trách nhiệm. Dù chỉ đóng góp một phần khiêm tốn, nhưng nó là minh chứng đanh thép cho việc: Khối hậu phương chưa từng bỏ cuộc. Chúng tôi chắt chiu từng nguồn lực nhỏ nhất vì hiểu rằng, giữ lại được dòng tiền lúc này chính là giữ thêm cơ hội để Hãng tồn tại, là cách chúng tôi dùng hành động thực tế để bảo vệ giá trị “Người lao động là tài sản quý giá nhất”. Chúng ta cùng nhau sẻ chia gian khó, không phải vì yếu thế, mà để tích lũy nội lực cho ngày giông bão qua đi.
Người ta thường ca ngợi hoa sen vươn lên từ bùn lầy. Vietnam Airlines cũng vậy. Những giai đoạn khó khăn nhất chính là “lửa thử vàng”, rèn giũa nên bản lĩnh của người VNA.
Văn hóa doanh nghiệp đối với tôi giờ đây không nằm trên những trang giấy lý thuyết. Nó nằm trong sự kiên định của Ban Tài chính Kế toán khi đối mặt với bảng lương sụt giảm nhưng vẫn miệt mài tìm giải pháp giữ nhịp cánh bay.

Tôi tự hào là một mắt xích nhỏ bé trong guồng máy ấy. Bởi tôi tin rằng, chừng nào chúng tôi còn không khuất phục trước những biểu đồ đỏ rực của thị trường, thì phía ngoài kia, Bông Sen Vàng vẫn sẽ kiêu hãnh vươn mình, cất cánh bay xa.




