Tháng 4 năm 2021, khi làn sóng COVID-19 quay trở lại với những diễn biến phức tạp, bầu trời dần thưa vắng những chuyến bay quen thuộc. Sân bay rộng lớn trở nên lặng im đến lạ. Nhưng phía sau sự tĩnh lặng ấy, công việc vẫn không dừng lại. Chỉ là nó diễn ra theo một cách khác, thầm lặng hơn, áp lực hơn và đòi hỏi sự chính xác đến từng chi tiết nhỏ.
Chúng tôi, những nhân viên mặt đất của Đoàn Tiếp viên – Tổng công ty Hàng không Việt Nam. Chúng tôi không đứng trên bầu trời như các tiếp viên, nhưng là người góp phần chuẩn bị cho mỗi chuyến bay từ phía sau. Và chính trong giai đoạn đặc biệt ấy, tôi hiểu rõ hơn giá trị của hai chữ “trách nhiệm”.

Khi chiến dịch tiêm vắc xin COVID-19 được triển khai trong toàn ngành Hàng không, tôi được giao thêm nhiệm vụ phối hợp tổ chức tiêm chủng cho đồng nghiệp, đặc biệt là lực lượng tiếp viên theo từng đợt.
Đó không còn là công việc hành chính đơn thuần.
Đó là trách nhiệm liên quan trực tiếp đến sự an toàn của cả một tập thể.
Không có chỗ cho sai sót.
Không có thời gian để chậm trễ.
Danh sách phải chính xác tuyệt đối đến từng người, từng bộ phận. Lịch tiêm phải linh hoạt theo lịch bay vốn thay đổi liên tục.
Áp lực lớn nhất nằm ở việc cập nhật dữ liệu lên hệ thống tiêm chủng Quốc gia trong thời gian rất ngắn, chỉ khoảng 8 đến 10 tiếng trước buổi tiêm sáng hôm sau.
Có những đêm tôi gần như không ngủ.
Màn hình máy tính sáng trong căn phòng yên tĩnh, các con đang ngủ say. Đồng hồ trôi qua từng giờ. Tôi cập nhật thông tin, rà soát, đối chiếu từng dòng dữ liệu.
Những lỗi tưởng chừng nhỏ như trùng số điện thoại, sai thông tin liên lạc hoặc chưa đầy đủ dữ liệu về căn cước công dân, số hộ chiếu, địa chỉ nơi ở hiện tại buộc phải liên hệ và xử lý ngay trong đêm để đảm bảo hệ thống tiếp nhận kịp thời.

Bảng số liệu tổng hợp gửi lên hệ thống tiêm chủng Quốc gia (đã ẩn thông tin cá nhân)
Tôi vẫn nhớ một đêm gần 2 giờ sáng.
Tôi nhắn tin qua Viber cho một chị tiếp viên tên Hương để kịp cập nhật thông tin gấp. Chị vừa hoàn thành “kết thúc cách ly” sau chuyến bay chở hàng và chưa kịp nghỉ ngơi.
Khi hoàn tất công việc, chị nhắn lại một câu rất ngắn:
“Cảm ơn em, nhờ em mà chị kịp tiêm sáng mai.”
Chỉ một câu như vậy thôi, nhưng khiến tôi hiểu rằng mọi cố gắng đều có ý nghĩa. Công việc mình đang làm không chỉ là những con số, những dòng dữ liệu.
Đó là sự kết nối. Là trách nhiệm. Và là sự tin tưởng lẫn nhau.
Những ngày cao điểm, điện thoại và tin nhắn gần như không dừng lại. Tôi vừa làm việc với chị Nguyễn Thị Thuý Hằng – phòng Tổng hợp, Văn phòng TCT – phụ trách tiêm chủng của TCT, vừa kết nối với từng nhóm tiếp viên để đảm bảo thông tin được thông suốt, không ai bị bỏ sót hay chậm trễ.
Giai đoạn đầu tiêm vắc xin, nhiều bạn tiếp viên còn lo lắng. Tôi chủ động tìm hiểu thông tin chính thống, giải thích rõ ràng và lắng nghe từng trường hợp để mọi người yên tâm hơn.
Điều khiến tôi trân trọng nhất chính là tinh thần hợp tác của các tiếp viên. Mọi người vẫn chủ động sắp xếp công việc, tuân thủ lịch tiêm đầy đủ — ngay cả khi Hà Nội đang trong thời gian giãn cách xã hội nghiêm ngặt. Để đến được điểm tiêm, có người phải đi qua nhiều chốt kiểm soát, trình giấy tờ, chờ đợi giữa những con đường vắng lặng. Nhưng không ai chậm lịch. Không ai bỏ cuộc.
Chính sự đồng lòng ấy đã giúp mọi thứ vận hành trôi chảy hơn rất nhiều.
Có những buổi sáng rất sớm, tôi có mặt tại điểm tiêm để hỗ trợ kiểm tra danh sách, hướng dẫn quy trình và đảm bảo giãn cách. Nhìn các tiếp viên – những người quen với hình ảnh chuyên nghiệp, chỉn chu – lặng lẽ xếp hàng trong giãn cách.
Không ai nói nhiều.
Nhưng ai cũng hiểu: mình đang góp phần giữ an toàn cho cả một tập thể. Từ tháng 4 đến tháng 9 năm 2021, các đợt tiêm mũi 1 và mũi 2 tại Bệnh viện Nhi Trung ương và khu tiêm chủng Láng – Hòa Lạc lần lượt được hoàn tất. Mỗi đợt hoàn thành không chỉ là kết quả của công tác tổ chức, mà còn là minh chứng cho sự phối hợp chặt chẽ và tinh thần đồng lòng của toàn thể cán bộ, nhân viên và tiếp viên.


Tinh thần tập thể của các Tiếp viên trong mỗi đợt đi tiêm.
Đó cũng là khoảng thời gian tôi trực tiếp đảm nhiệm công việc trước khi tạm hoãn theo chủ trương cắt, giảm nhân sự của Tổng công ty. Nhưng những gì còn lại không phải là một nhiệm vụ đã kết thúc.
Đó là những đêm gần như không ngủ.
Những cuộc gọi lúc nửa đêm.
Những tin nhắn gấp gáp.
Và cả những lời cảm ơn rất giản dị.
Tôi nhận ra rằng, có những “chuyến đi không cần hành khách, không cất cánh trên bầu trời”, nhưng vẫn mang theo một ý nghĩa rất lớn. Đó là hành trình của trách nhiệm – của kỷ luật – của sự phối hợp và tin tưởng.
Với tôi, phương châm “Tận tâm – Tận lực – Tận tình” không chỉ là khẩu hiệu thi đua, mà đã trở thành nguyên tắc làm việc mỗi ngày. Dù ở vị trí nào, tuyến đầu hay tuyến sau, mỗi người đều có thể tạo ra giá trị nếu làm việc bằng trách nhiệm và sự tử tế.
Và tôi tin rằng, chính từ những con người thầm lặng ấy – từ nhân viên mặt đất, tiếp viên đến các lực lượng phối hợp – đã tạo nên sức mạnh bền vững của Tổng công ty Hàng không Việt Nam trong những giai đoạn đầy thử thách.
Những chuyến bay có thể tạm dừng.
Nhưng tinh thần trách nhiệm thì không.







