Người ta thường nói về văn hóa doanh nghiệp bằng những khái niệm lớn: tầm nhìn, sứ mệnh, giá trị cốt lõi hay những chuẩn mực ứng xử được xây dựng thành quy định. Nhưng với tôi, sau nhiều năm gắn bó với Phòng Sản xuất và với mái nhà chung Công ty Cổ phần Suất ăn Hàng không Nội Bài – một đơn vị thành viên của Vietnam Airlines, đặc biệt là sau quãng thời gian cùng nhau đi qua đại dịch COVID-19 đầy biến động, tôi nhận ra rằng: văn hóa doanh nghiệp đôi khi không nằm ở những điều quá lớn lao, mà hiện diện trong những điều rất đời thường – trong cách con người đối xử với nhau, trong cách những thế hệ nối tiếp nhau cùng gìn giữ và truyền lại những giá trị tốt đẹp.
Tôi vẫn thường nghĩ, ở nơi mình làm việc, điều đáng quý nhất chính là sự tiếp nối. Tiếp nối ở đây không chỉ là sự kế thừa về công việc, về kỹ năng hay kinh nghiệm nghề nghiệp. Đó còn là sự tiếp nối của tinh thần trách nhiệm, của thái độ sống với nghề, và hơn hết là sự tiếp nối của tình người trong công việc.
Làm trong lĩnh vực sản xuất dịch vụ, nhất là môi trường đặc thù như của chúng tôi, ai cũng hiểu công việc không hề nhẹ nhàng. Có những ngày áp lực đến từ tiến độ, từ yêu cầu chất lượng, từ những tình huống phát sinh bất ngờ. Đặc biệt, quãng thời gian đại dịch xảy ra là một thử thách chưa từng có. Những ngày ấy, toàn bộ ngành hàng không chao đảo. Công việc thay đổi, nhịp sống thay đổi, tâm lý của mỗi người cũng thay đổi. Nhưng cũng chính trong giai đoạn khó khăn ấy, tôi lại nhìn thấy rõ hơn giá trị văn hóa nơi mình đang làm việc.
Đó là khi mọi người không bỏ mặc nhau. Là khi người đi trước không chỉ làm phần việc của mình, mà còn chủ động hướng dẫn, chia sẻ, động viên người đi sau. Là khi những kinh nghiệm tích lũy nhiều năm không bị giữ lại như một “bí quyết nghề nghiệp”, mà được trao đi một cách chân thành.
Ngày trước, tôi từng nghe nhiều câu chuyện về môi trường làm việc nơi này nơi khác – nơi người mới phải “tự bơi”, nơi người đi trước giữ nghề, thậm chí gây khó để khẳng định vị trí của mình. Gần đây hơn, trên báo chí hay truyền hình cũng thường nhắc đến câu chuyện của thế hệ Gen Z: những người trẻ bước vào môi trường làm việc với không ít áp lực, đôi khi bị chèn ép, bị đặt kỳ vọng quá lớn, dẫn đến stress, mệt mỏi và cảm giác lạc lõng.
Nghe những câu chuyện đó, tôi lại càng thấy mình may mắn. Bởi ở nơi tôi làm việc và gắn bó, tôi chưa từng cảm nhận điều đó. Ngược lại, tôi cảm nhận được sự đồng hành. Từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ, đã có những anh chị đi trước kiên nhẫn chỉ bảo từng thao tác nhỏ, nhắc nhở từng quy trình, chia sẻ từng kinh nghiệm xử lý tình huống mà sách vở không thể dạy được.
Có những điều tưởng như rất nhỏ – một lời nhắc “em làm thế này sẽ nhanh hơn”, một câu động viên “không sao, ai mới vào cũng từng như vậy”, hay đơn giản là một ánh mắt quan tâm khi thấy mình loay hoay với công việc mới. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại giúp người mới cảm thấy được chào đón, được tin tưởng và có thêm động lực để cố gắng. Tôi nghĩ, đó chính là nét đẹp trong văn hóa của Phòng Sản xuất nói chung và Công ty Cổ phần Suất ăn Hàng không Nội Bài nói riêng. Không phải là sự hào nhoáng bên ngoài, mà là cách những con người trong cùng một tập thể biết nâng đỡ nhau để cùng tiến về phía trước.

Tôi vẫn nhớ một người cô đi trước — một đồng nghiệp mà tôi rất kính trọng, hiện nay đã nghỉ hưu. Trong những ngày cuối cùng làm việc trước khi cô rời đơn vị, cô đã nói với tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn luôn ghi nhớ:
“Làm gì thì làm, hãy cố gắng để trọn vẹn đến giây phút cuối cùng.”
Nghe qua tưởng như là một lời nhắc đơn giản. Nhưng càng đi làm lâu, tôi càng hiểu sâu sắc ý nghĩa của câu nói ấy. “Trọn vẹn” không chỉ là hoàn thành công việc cho xong. “Trọn vẹn” là làm bằng trách nhiệm. Là giữ tinh thần nghiêm túc ngay cả khi đã quen việc. Là không buông lơi ở những phút cuối. Và cũng là sống trọn với tập thể mình đang gắn bó — để mỗi ngày đi làm không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là góp thêm một phần giá trị cho nơi mình thuộc về.
Có lẽ, chính những người đi trước như cô đã góp phần tạo nên bản sắc văn hóa của đơn vị tôi hôm nay. Họ không chỉ truyền nghề. Họ truyền tinh thần. Và nhờ sự tiếp nối ấy, thế hệ chúng tôi hôm nay cũng tự nhắc mình phải sống và làm việc sao cho xứng đáng — để rồi một ngày nào đó, chính mình cũng sẽ trở thành người tiếp tục dìu dắt lớp trẻ hơn.

Tôi tin rằng, một doanh nghiệp mạnh không phải là nơi không có áp lực. Mà là nơi trong áp lực ấy, con người vẫn chọn đồng hành cùng nhau. Là nơi người đi trước không ngại chìa tay. Người đi sau không ngại học hỏi. Và tất cả cùng nhìn về một hướng. Với tôi, đó mới chính là ý nghĩa đẹp nhất của văn hóa doanh nghiệp.

Và đó cũng là cách mà tôi cảm nhận về văn hóa danh nghiệp của Công ty Cổ phần Suất ăn Hàng không Nội Bài – một thành viên trong đại gia đình Vietnam Airlines, nơi “Sen Vàng” không chỉ tỏa sáng trên bầu trời, mà còn tỏa sáng trong cách những con người nơi đây lặng lẽ truyền cho nhau giá trị, trách nhiệm và niềm tin, qua từng thế hệ.




