Phía sau bốn vạch trên vai là hậu phương vững chãi

Trên những chuyến bay xuyên mây mỗi độ xuân về, vẫn còn đó những hành trình thầm lặng nối liền khao khát đoàn viên của hàng triệu trái tim. Tại Pacific Airlines, Tết không chỉ được đếm bằng khoảnh khắc Giao thừa, mà hiện hữu qua những nhịp cầu đưa hành khách trở về bên gia đình. Ở đó, có những tổ ấm hàng không đã lặng lẽ viết nên câu chuyện của riêng mình: một sự gắn kết bền bỉ giữa trách nhiệm và hy sinh, nơi tình yêu được đo bằng sự yên tâm của người đi và sự thấu hiểu của người ở lại.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự đồng cảm đặc biệt ấy hiện hữu rõ nét qua câu chuyện của anh Vương Nguyễn Anh Tú (Cơ trưởng) và chị Mai Thảo Ly (Tiếp viên trưởng). Suốt hơn nửa thập kỷ gắn bó, anh chị đã cùng nhau đi qua những mùa Tết lỗi hẹn với tổ ấm riêng để trọn vẹn với tổ ấm chung hàng không. 

Trong vai trò của một người vợ và một người đồng nghiệp, chị Thảo Ly thấu hiểu sâu sắc từng áp lực đằng sau bốn vạch trên vai áo chồng, để anh Anh Tú luôn vững tâm tay lái trên mỗi dặm bay của Pacific Airlines, mang hơi ấm mùa xuân lan tỏa khắp mọi miền.

Gia đình Cơ trưởng Vương Nguyễn Anh Tú và Tiếp viên trưởng Mai Thảo Ly.

Khi “cùng nghề” là một đặc ân

Anh Anh Tú và chị Thảo Ly đã cùng nhau đi qua năm mùa Tết, gắn kết dưới mái nhà chung Pacific Airlines và trong cả tổ ấm riêng. Với anh Anh Tú, có một người vợ cùng nghề như chị Thảo Ly là một món quà vô giá của định mệnh. Đằng sau bốn vạch kiêu hãnh trên vai áo Cơ trưởng là những mùa Tết anh lỗi hẹn với gia đình. Thế nhưng, chưa bao giờ anh Tú phải chạnh lòng trước những sự mong cầu hay những câu hỏi đầy ưu tư từ hậu phương.

Cơ trưởng Vương Nguyễn Anh Tú luôn vững tâm tay lái trên mọi hành trình phụng sự hành khách.

Anh Anh Tú tâm sự với chất giọng trầm ấm đầy trân trọng: “Điều tuyệt vời nhất giữa anh và Ly là sự thấu hiểu không cần lời giải thích. Khi anh báo lịch bay Tết, Ly không bao giờ hỏi tại sao. Vợ anh biết rõ nhịp đập của hệ thống vận hành, biết rằng trong nghề này, không ai được chọn Tết cho riêng mình. Thay vì dỗi hờn, cô ấy chỉ nhẹ nhàng hỏi giờ hạ cánh để thu xếp sao cho khi anh bước chân vào nhà, hơi ấm của bữa cơm tất niên vẫn còn vẹn nguyên.”

Sự thấu cảm ấy còn lớn lao hơn cả những lời an ủi bởi chị Thảo Ly thấu hiểu hết những áp lực đè nặng trong buồng lái giữa đêm cao điểm. Chị thấu hiểu rằng khi anh rời khỏi ghế lái, điều anh cần nhất là một khoảng lặng bình yên để gác lại những bộn bề áp lực, chậm rãi trở về với thiên chức của một người chồng, người cha. 

Chính sự bao dung của chị là liều thuốc hồi sức kỳ diệu nhất, giúp tâm trí anh Anh Tú luôn nhẹ nhàng để giữ vững tay lái trên mọi hành trình.

Những nghi thức neo giữ ký ức cho con 

Dù quỹ thời gian dành cho gia đình vào những ngày Tết luôn là một điều xa xỉ nhưng anh Anh Tú vẫn âm thầm chắt chiu từng khoảnh khắc nhỏ nhất để sưởi ấm tâm hồn con. Thay vì bù đắp bằng những món quà vật chất, anh chọn cách mang đến sự hiện diện trọn vẹn của một người cha ngay trước mỗi giờ trực. 

Dù đôi vai còn mệt mỏi sau ca bay dài hay tâm trí đang tất bật chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo, anh vẫn luôn tự nhắc mình gác lại mọi lo toan, rời xa chiếc điện thoại và dành cho con một tiếng đồng hồ trọn vẹn.

Gác lại bộn bề của những chuyến bay, anh Anh Tú và chị Thảo Ly trân trọng từng khoảnh khắc bình yên bên con trong chuyến du lịch gia đình.

Một thói quen nhỏ mà anh Tú luôn gìn giữ mỗi mùa Tết là chiếc lì xì trao sớm cho con để món quà may mắn ấy thay ba bầu bạn và mang đến niềm vui cho con suốt những ngày anh vắng nhà. Với anh, chiếc phong bao ấy không nằm ở giá trị vật chất mà là sợi dây bồi đắp lòng tin, để con hiểu rằng ba luôn ở cạnh con theo một cách khác. 

Vì vậy, thay vì những lời vỗ về chung chung, anh luôn cùng con lên kế hoạch cho một cuộc hẹn cụ thể ngay sau khi hạ cánh và nâng niu dự định ấy bằng tất cả uy tín của một người làm nghề bay: “Mình không hứa kiểu cho qua chuyện để an ủi con, mà đã hứa là bằng mọi giá phải giữ lời.”

Vị Tết thầm lặng của người ở lại

Khi anh Anh Tú mải miết với những hành trình trên mây, chị Thảo Ly lại cảm nhận một sắc xuân theo một cách rất khác. Từ một Tiếp viên trưởng vốn đã quen với nhịp sống rực sắc màu nơi khoang khách, chị giờ đây chọn tạm dừng lại, lùi về phía sau một bước để anh Anh Tú có thể vững tâm tiến về phía trước mà không phải phân tâm ngoái đầu. Tết năm nay trong chị không còn tiếng dòng người hối hả nơi nhà ga hay tiếng động cơ vang rền, mà thu nhỏ lại, sâu lắng trong tiếng thở đều của bé con lúc đêm về.

Mẹ Thảo Ly là người nhen nhóm vị Tết thầm lặng, giúp con cảm nhận hơi ấm gia đình dù ba đang ở nơi mây cao.

Chị Thảo Ly bộc bạch rằng “vị Tết” năm nay dù không náo nhiệt nhưng lại thấm thía và sâu sắc hơn bao giờ hết. Với một người từng gắn bó với cabin, chị vốn chẳng lạ gì cảm giác đón năm mới muộn hay những bữa cơm vội vàng giữa tầng mây. 

Nhưng khi đổi vai từ người đi bay sang người ở lại, cảm nhận ấy bỗng trở nên thật khác biệt. Thay cho sự náo nhiệt ngoài kia là mâm cơm nhỏ gọn, ấm cúng và sự trân trọng dành cho từng khoảnh khắc bình yên bên con. Chị đón Tết vắng chồng nhưng tuyệt nhiên không thấy cô đơn, bởi sự thấu hiểu của người trong nghề giúp chị không bao giờ tự coi mình là một người đang phải chịu phần thiệt thòi hay hy sinh.

Chị Thảo Ly hiểu rằng buồng lái đêm Giao thừa không có chỗ cho những xao lòng, nên thay vì mong cầu một cuộc gọi đúng giờ, hạnh phúc của chị đơn giản là thấy anh vững vàng nơi mây cao và một tín hiệu hạ cánh an toàn. Với chị, chỉ vậy thôi đã là trọn vị Tết rồi. 

Chị đem tình yêu ấy gửi vào những lời dặn để con luôn cảm thấy ba hiện hữu: “Ba đi làm để chở mọi người về nhà, vì có nhiều bạn nhỏ cũng đang đợi ba mẹ về ăn Tết giống như con vậy. Ba nhớ con nhiều và chắc chắn ba sẽ về.” 

Tết của mẹ con mình tuy vắng bóng ba nhưng vẫn đong đầy sắc xuân.

Bản hồi âm muộn và lời hứa dưới những cánh bay

Khoảnh khắc mong chờ nhất đối với người Cơ trưởng bay xuyên Tết như anh Anh Tú không phải là lúc bánh xe chạm đường băng, mà là giây phút mở cửa nhà để nhận lấy cái ôm của con và ánh nhìn trìu mến của vợ. Anh thấu hiểu sâu sắc rằng mình không hề bỏ lỡ Tết, mình chỉ đang đến muộn một chút mà thôi. 

Từ buồng lái xa xôi, anh gửi gắm đến người đồng nghiệp, người vợ yêu dấu lời nhắn đầy trân trọng: “Ly à, anh mang bốn vạch trên vai nhưng sự vững vàng của anh lại do chính em đặt nền móng. Cảm ơn em vì đã đứng cùng anh, dù ở một vị trí khác.”

Lời hồi âm ấy được chị Thảo Ly đáp lại bằng một sự yên tâm tuyệt đối gửi lên bầu trời: “Anh cứ bay thật vững. Trên cao anh lo cho hành khách, còn dưới đất, cứ để em giữ lửa cho nhà mình”. Sự gắn kết của gia đình anh Anh Tú và chị Thảo Ly cũng chính là tinh thần chung của đại gia đình Vietnam Airlines Group. Khoác lên mình màu áo thương hiệu, mỗi cá nhân đều là một mắt xích quan trọng trong hành trình phụng sự hành khách.

Những mùa Tết rộn ràng của anh Anh Tú cùng đồng nghiệp dưới mái nhà chung Pacific Airlines.

Tại Vietnam Airlines Group, chúng tôi hiểu rằng mỗi chuyến bay cất cánh trong đêm Giao thừa đều mang theo sự gửi gắm của hàng ngàn hậu phương thầm lặng như thế. Chính sự tiếp nối của những bản hồi âm giữa mặt đất và bầu trời đã giữ cho cánh sen vàng luôn tỏa sáng, đưa giá trị văn hóa và tình thân Việt bay xa, bền vững qua mọi mùa Tết đoàn viên.

TTNB
Share bài viết:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chào mừng trở lại!

Đăng nhập vào tài khoản của bạn dưới đây

Lấy lại mật khẩu của bạn

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email để đặt lại mật khẩu của bạn.