Khi nhiệm vụ đặc biệt gõ cửa
Trời còn chưa sáng hẳn ở Nội Bài. Sau một ca trực xuyên đêm với công việc thay thiết bị động cơ cho một chiếc Airbus A350, Nguyễn Tuấn Sơn vẫn chưa thể nghỉ ngơi. Một nhiệm vụ khác đang chờ phía trước. Đó là chuyến bay đặc biệt đưa lực lượng tìm kiếm cứu nạn cùng hàng hóa cứu trợ của Việt Nam tới Venezuela.
17 năm làm nghề, anh từng bảo đảm kỹ thuật cho rất nhiều chuyến bay. Nhưng lần này khác hẳn: “Điều đầu tiên tôi cảm thấy là tự hào xen lẫn lo lắng. Tự hào vì được góp sức cho nhiệm vụ cứu trợ nhân đạo của đất nước. Nhưng càng tự hào thì càng thấy trách nhiệm lớn.”

Với người kỹ sư của Trung tâm Bảo dưỡng ngoại trường Hà Nội (VAECO), áp lực không chỉ đến từ hành trình dài gần nửa vòng trái đất mà còn bởi điểm đến rất đặc biệt. Nếu xảy ra bất kỳ trục trặc kỹ thuật nào tại Venezuela, việc tìm kiếm vật tư, phụ tùng hay hỗ trợ kỹ thuật sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với những đường bay thông thường.
Chính vì vậy, ngay từ khi máy bay còn ở Việt Nam, mọi kịch bản đều được tính đến. Đội kỹ thuật lựa chọn chiếc Airbus A350 có tình trạng khai thác tốt nhất, rà soát kỹ lưỡng từng hệ thống, đồng thời chuẩn bị gần 1,5 tấn vật tư, phụ tùng và trang thiết bị chuyên dụng để mang theo trong suốt hành trình.
Thức cùng những chuyến bay
Nhắc về những ngày chuẩn bị cho VN66, anh Sơn nhớ nhất không phải áp lực chuyên môn. Điều còn đọng lại là hình ảnh những đồng nghiệp đứng dưới cơn mưa lớn giữa đêm, quần áo ướt sũng, mồ hôi hòa lẫn nước mưa nhưng ai cũng chỉ nhìn nhau cười.
“Chuyến bay triển khai rất gấp vì nhiệm vụ cứu trợ không thể chờ đợi. Chúng tôi phối hợp với nhau để chuẩn bị nhanh nhất có thể. Hôm ấy trời mưa rất to, anh em mồ hôi lẫn nước mưa ướt sũng người nhưng vẫn nhìn nhau mỉm cười.” – anh Sơn nhớ lại.

Với người ngoài, công việc của kỹ sư hàng không gắn với máy móc, dầu mỡ và những con ốc vít khô khan. Nhưng với anh Sơn, mỗi chữ ký xác nhận tình trạng kỹ thuật đều đồng nghĩa với sự an toàn của hàng trăm con người trên máy bay.
“Chúng tôi luôn tâm niệm làm việc bằng cả trái tim và khối óc. Sau mỗi lần xác nhận bảo đảm kỹ thuật là một chuyến bay an toàn, là niềm vui đoàn tụ của hành khách và những hành trình được tiếp nối.” – anh Sơn bộc bạch.
Đó cũng là lý do, với chuyến bay đặc biệt tới Venezuela, mọi quy trình đều được siết chặt hơn thông lệ. Động cơ, hệ thống cánh lái và các hạng mục quan trọng được kiểm tra nhiều lần trước giờ cất cánh. Không một chi tiết nào được phép bỏ sót.
Niềm tự hào của người kỹ sư VAECO
Khi chiếc Airbus A350 lăn bánh ra đường băng rồi từ từ cất cánh, anh Sơn bồi hồi: “Tôi thấy thật tự hào vì mình là người Việt Nam. Tự hào vì đất nước mình thực hiện sứ mệnh cứu trợ nhân đạo.”
Anh Sơn và các đồng nghiệp tại VAECO tiếp tục đồng hành cùng chiếc máy bay suốt hành trình xuyên lục địa, sẵn sàng xử lý mọi tình huống phát sinh tại các điểm dừng và tại Venezuela. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ lại cùng chuyến bay thẳng kéo dài 18,5 giờ trở về Hà Nội, hành trình dài nhất trong sự nghiệp của anh Sơn.

Nhìn lại chuyến đi, điều khiến anh nhớ nhất không phải quãng đường gần nửa vòng trái đất hay những giờ làm việc liên tục mà đó là cảm giác được đứng trong một tập thể luôn sẵn sàng vì nhiệm vụ chung.
Trong đôi mắt hiện lên sự lấp lánh, anh Sơn tâm sự: “Tôi rất mừng khi được làm việc tại VAECO, nơi lãnh đạo luôn quan tâm, đồng nghiệp luôn sát cánh. Đây thực sự là ngôi nhà thứ hai của tôi.”
Ở sân đỗ, người ta thường chỉ nhìn thấy chiếc máy bay cất cánh đúng giờ. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau khoảnh khắc ấy là những người kỹ sư đã thức trắng nhiều đêm, kiểm tra từng hệ thống, chuẩn bị từng thiết bị dự phòng và cân nhắc từng quyết định.
Họ không xuất hiện trong khoang khách. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy đã góp phần để mỗi chuyến bay mang theo không chỉ hành khách hay hàng hóa, mà còn mang theo hình ảnh một Vietnam Airlines luôn sẵn sàng thực hiện những sứ mệnh đặc biệt của đất nước.
















