“Lộc cộc, lộc cộc…” Chị Thanh Huyền kéo chiếc vali thân thuộc ra cửa.
– Mẹ đi bay thuận lợi nhé!
Con gái út ngẩng nhìn lên khỏi bàn học, gửi chị Huyền một lời chúc suôn sẻ.
Không có những lưu luyến hay những cuộc chia tay bịn rịn, sau hơn 20 năm TVT Thanh Huyền 17 và TVT Anh Quang 4 gắn bó với bầu trời, gia đình anh chị đã quen với nhịp sống đặc biệt của ngành hàng không.

Chung một giấc mơ, chung một bầu trời
Trước khi trở thành những TVT của Vietnam Airlines, anh Quang và chị Huyền từng là bạn học cùng lớp. Họ cùng mang trong mình một giấc mơ giản dị nhưng đầy khát vọng sẽ được khoác lên mình bộ đồng phục của Tiếp viên Hãng hàng không Quốc gia, được góp phần kết nối những hành trình bay trên bầu trời.

Ngày cả hai cùng nhận được thông báo trúng tuyển vào Vietnam Airlines, niềm vui không chỉ đến từ việc chạm tay vào ước mơ nghề nghiệp. Đó còn là cột mốc mở ra một hành trình đồng hành lâu dài của hai người trẻ chung lý tưởng sống.
Nhớ lại khoảnh khắc ấy, anh Quang kể rằng điều anh nhớ nhất không phải tờ giấy báo trúng tuyển mà là niềm vui ánh lên trong đôi mắt của cô bạn học năm nào.
– Nhìn vào ánh mắt ngập tràn niềm vui của Huyền, trái tim tôi đã mách bảo rằng: Đây chính là mối lương duyên của cuộc đời. Chúng tôi đã bắt đầu tình yêu từ giảng đường và chính thức cùng nhau cất cánh trên bầu trời bao la.
Tình yêu của anh Quang, chị Huyền lớn lên cùng những chuyến bay và trưởng thành theo năm tháng. Cùng làm nghề, cùng trải qua những chuyến bay dài, những đêm thức trắng và những áp lực đặc thù của ngành hàng không, anh chị hiểu nhau theo một cách rất riêng.
– Cùng đi bay, cùng ở vị trí TVT, chúng tôi hiểu rõ từng áp lực sau mỗi chuyến bay dài, những đêm thức trắng hay những thử thách khi xử lý tình huống trên không. Chúng tôi vừa là vợ chồng, vừa là những người ‘cố vấn’ đáng tin cậy nhất của nhau.
Chính sự thấu hiểu ấy đã trở thành nền tảng để họ cùng xây dựng gia đình trong một nghề nghiệp luôn gắn với sự dịch chuyển.
Yêu thương sau những cánh bay
Nếu nghề bay mang đến cơ hội được đi nhiều nơi, được trải nghiệm nhiều nền văn hóa, được gặp gỡ nhiều người thì đổi lại anh Quang, chị Huyền cũng không ít lần phải gác những niềm riêng lại phía sau.
Chị Huyền vẫn nhớ như in chuyến bay Tết năm nào. Hôm đó con đang ốm. Ngoài sân, xe đưa tổ bay đã tới. Chị vừa kéo vali vừa khóc vì không thể ở lại bên con.
“Chuyến bay Tết không thể nghỉ được. Tôi đành nhờ ông bà chăm sóc cháu rồi lên đường”, chị Huyền bùi ngùi nhớ lại.
Ngày hôm sau, khi biết con đã đỡ hơn, chị mới có thể yên tâm tiếp tục hành trình.

Không chỉ những lúc con đau ốm, sinh nhật của các con cũng là dịp anh chị nhiều lần lỡ hẹn. Có năm tổ chức sớm hơn, có năm lại muộn hơn vài ngày. Với gia đình anh chị, điều quan trọng không phải là đúng những ngày kỷ niệm trên lịch mà mỗi dịp đặc biệt sẽ trọn vẹn nhất khi cả bố Quang và mẹ Huyền có mặt.
Có những thời điểm hai vợ chồng anh Quang, chị Huyền gần như chỉ gặp nhau trong vài phút ngắn ngủi. Người này vừa hạ cánh sau một chuyến bay dài, người kia lại tất bật chuẩn bị lên đường. Cuộc trò chuyện chỉ kịp xoay quanh việc các con hôm nay thế nào, việc nhà đã ổn chưa rồi lại vội vàng chia tay.
Thế nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, các con của anh chị lại học được cách trưởng thành.

Nhắc về những ngày hai cô con gái còn nhỏ, anh Quang chậm rãi kể lại: “Gia đình chúng tôi ngày ấy lúc nào cũng ở trong tư thế “luôn sẵn sàng hành quân sang nhà bà nội”. Bởi đôi khi có những thời điểm vợ chồng tôi được điều động đột xuất đi bay đường dài trong cùng một đêm.”
Điều đó có nghĩa, chỉ mới vừa quây quần cùng nhau bên mâm cơm tối, hai bạn nhỏ nhà anh Quang, chị Huyền (khi ấy bạn lớn mới 7 tuổi, bạn nhỏ 2 tuổi) đã lại lần lượt chuẩn bị mỗi cháu một ba lô để sang nhà bà ở. Có những hụt hẫng, có những nỗi nhớ bố, nhớ mẹ nhưng rồi, bản lĩnh của những đứa trẻ lớn lên trong gia đình hàng không cũng dần được tôi luyện từ đó.
Nhắc về bố mẹ, ánh mắt các con của anh Quang, chị Huyền không giấu được sự tự hào:
– Tuổi thơ phần nhiều chúng con sống cùng ông bà nên đôi khi cảm thấy nhớ bố mẹ lắm. Nhưng lớn dần lên, chúng con hiểu hơn về công việc của bố mẹ, hiểu cả những áp lực của một tiếp viên hàng không phải trải qua, chúng con sẽ luôn trân quý thời gian bên bố mẹ và khi bố mẹ đi làm thì lại gọi điện trò chuyện nhiều hơn để bố mẹ luôn thấy gần gũi, ấm áp.
Đêm giao thừa cách đây vài năm, ngay thời khắc đón năm mới, anh Quang chị Huyền nhận được một đoạn video từ hai con. Hai cháu tự đón giao thừa với ông bà, tự giác chuẩn bị bài vở và quay video chúc bố mẹ bay an toàn, nhắn nhủ: “Bố mẹ cứ yên tâm công tác, tụi con ở nhà rất ngoan và tự hào về bố mẹ”.
Khoảnh khắc ấy đã khiến những người TVT từng bình tĩnh xử lý nhiều tình huống áp lực trên không trung lặng người. Không phải vì nhớ nhà mà bởi anh chị nhận ra những đứa trẻ của mình đang lớn lên bằng sự thấu hiểu quý giá.

Đi thật xa để trở về… nhà
Sau hơn 20 năm gắn bó với bầu trời, anh Quang và chị Huyền đã đi qua hàng nghìn chuyến bay. Họ đã đặt chân đến nhiều vùng đất, trải nghiệm nhiều nền văn hóa và trưởng thành cùng sự phát triển của Vietnam Airlines.
Nhưng khi được hỏi điều gì khiến mình tự hào, ngoài nhắc đến số giờ bay hay những thành tích nghề nghiệp, anh chị nhắc nhiều hơn đến sự trưởng thành của hai cô con gái.

Trong mắt các con, việc bố mẹ là tiếp viên hàng không thật đáng tự hào. Từ đó, các con anh chị học tập bố mẹ cách sống tận tâm với từng khoảnh khắc làm người, làm nghề.
Bởi, không hiếm khi trở về nhà sau những chuyến bay dài khá mệt, anh Quang, chị Huyền vẫn luôn kiên nhẫn để dành sự quan tâm và yêu thương cho tổ ấm của mình.
Sự đồng hành ấy đã giúp gia đình anh Quang, chị Huyền được vinh danh tại Hội nghị biểu dương Gia đình công nhân, viên chức, lao động tiêu biểu toàn quốc giai đoạn 2021 – 2026.
Nhắc đến niềm vui được vinh danh, anh Quang không quên dành sự biết ơn cho Đoàn Tiếp viên và Vietnam Airlines. Hơn hai thập kỷ qua, đó không chỉ là nơi anh chị làm việc mà còn là môi trường nuôi dưỡng sự nghiệp, chứng kiến tình yêu của họ lớn lên và đồng hành cùng gia đình qua những giai đoạn quan trọng nhất của cuộc đời.
Vietnam Airlines đã đưa họ đến nhiều nơi trên thế giới. Nhưng hơn thế, Vietnam Airlines còn mang đến cho họ những người đồng nghiệp thân thiết, những cơ hội trưởng thành và một hành trình đủ dài để hiểu rằng giá trị lớn nhất của mỗi chuyến đi luôn nằm ở nơi mình trở về.
Chiều muộn.
Tiếng lộc cộc của bánh xe vali ngày một gần lại, cánh cửa nhà mở ra. Sau những chuyến bay dài, sau những mùa Tết xa nhà, sau những lần chia tay vội vã và những hành trình nối dài trên bầu trời, anh Quang và chị Huyền lại trở về với căn nhà nhỏ của mình.
Ở đó có những người thân đang chờ đợi. Có những bữa cơm được mong ngóng từ nhiều ngày trước. Và có cả những câu chuyện gia đình bắt đầu sau mỗi chuyến đi.

Hơn 20 năm qua, những chuyến bay của Vietnam Airlines đã đưa họ đi thật xa. Và cũng chính những chuyến bay ấy đã đưa họ trở về với điều quý giá nhất.
Một mái nhà luôn sáng đèn.
Một gia đình luôn chờ đợi.
Một điểm đến chưa bao giờ thay đổi.
Đến hiện tại và xa hơn nữa, với gia đình TVT Phạm Anh Quang 4 và TVT Trần Thị Thanh Huyền 17, Vietnam Airlines không chỉ là nơi làm việc, đó là nơi tình yêu bắt đầu, sự nghiệp trưởng thành và là động lực để vun đắp mái ấm gia đình bằng sự yêu thương, đồng hành và thấu hiểu.

















