Cuộc thi review sách: Viết tiếp khát vọng, lan tỏa tình yêu bầu trời

Nhân dịp cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” chính thức ra mắt, nơi lưu giữ những ký ức, câu chuyện, tinh thần và tình yêu của nhiều thế hệ người Vietnam Airlines, Spirit phát động cuộc thi nhằm lan tỏa giá trị cuốn sách và khơi gợi niềm tự hào trong mỗi CBNV.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hãy cùng đọc, cảm nhận và “viết tiếp” khát vọng theo cách của riêng bạn! Truy cập bản ebook tại đây.

  1. Đối tượng tham gia

Toàn thể CBNV Vietnam Airlines Group.

  1. Cách thức tham gia

CBNV tham gia bằng cách bình luận trực tiếp dưới bài đăng thể lệ cuộc thi trên Spirit, với nội dung gồm:

  • Một nội dung, đoạn trích bạn yêu thích nhất trong cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” 
  • Cảm nhận cá nhân: Vì sao bạn ấn tượng với nội dung, đoạn trích đó? 
  • Hành động cụ thể: Từ cảm hứng cuốn sách, bạn sẽ làm gì (dù nhỏ nhất) để thể hiện tình yêu, trách nhiệm, sự đồng hành, gắn bó với Vietnam Airlines?

Khuyến khích chia sẻ chân thực, ngắn gọn, giàu cảm xúc và mang dấu ấn cá nhân.

*** Lưu ý: Bình luận đầy đủ bao gồm họ tên và đơn vị của CBNV tham gia minigame.

  1. Thời gian diễn ra
  • Thời gian nhận bài: Từ 13/04/2026 đến hết 10/05/2026
  • Thời gian công bố kết quả: 5 cảm nhận hay nhất sẽ được công bố vào Thứ 3 hàng tuần (Từ 21/04/2026 đến 12/05/2026)
  1. Tiêu chí chấm giải

Các bài tham gia sẽ được chấm theo thang điểm 100, gồm 2 phần:

4.1. Nội dung (70 điểm)

Ban Tổ chức đánh giá dựa trên:

  • Cảm nhận chân thành, có chiều sâu (30 điểm) 
  • Liên hệ thực tế, thể hiện rõ hành động cụ thể (25 điểm) 
  • Tinh thần tích cực, lan tỏa giá trị và văn hóa Vietnam Airlines (15 điểm) 

4.2. Tương tác (30 điểm)

Tính theo mức độ lan tỏa của bình luận:

  • 01 lượt like = 1 điểm 
  • 01 lượt reply = 2 điểm 

*** Lưu ý: Tổng điểm tương tác tối đa: 30 điểm

Tổng điểm = Điểm nội dung (tối đa 70) + Điểm tương tác (tối đa 30)

  1. Cơ cấu giải thưởng

Quà tặng: 20 phần quà bao gồm 1 cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” và 1 mascot bông sẽ được trao cho các bài tham gia ấn tượng nhất, với 5 phần quà được công bố mỗi tuần.

  1. Lưu ý
  • Mỗi CBNV có thể tham gia nhiều bình luận, nhưng chỉ được nhận 01 giải thưởng 
  • Nội dung tham gia phải là chia sẻ cá nhân, không sao chép 
  • Ban Tổ chức có quyền sử dụng các bài viết hay để truyền thông trên Spirit

Mỗi trang sách là một ký ức.

Mỗi chia sẻ là một sự tiếp nối.

Và mỗi hành động hôm nay chính là cách chúng ta cùng nhau viết tiếp khát vọng bầu trời.

TTNB
Share bài viết:

Bình luận 226

  1. Trần Hoàng Long nói:

    Giữa những trang sách rực rỡ về hành trình chinh phục không trung, tôi đặc biệt dừng lại thật lâu ở trang 23 – nơi có dòng chữ: “Hành trình bay của Vietnam Airlines là biểu tượng cho khát vọng vươn lên của con người Việt Nam. Từ mặt đất đến bầu trời, những cánh bay – những ‘Bông Sen Vàng’ Vietnam Airlines luôn mang trong mình hình ảnh đất mẹ Việt Nam yêu dấu”.
    Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc ở đoạn trích này chính là sự giao thoa tuyệt đẹp giữa cái thầm lặng của “mặt đất” và sự kiêu hãnh của “bầu trời”. Hình ảnh bông sen – loài hoa mọc lên từ bùn lầy nhưng luôn hướng về phía ánh sáng – chính là ẩn dụ hoàn hảo nhất cho con người và dân tộc Việt Nam: cần cù, chịu khó nhưng chưa bao giờ ngừng khao khát vươn cao.
    Với tôi, Vietnam Airlines không chỉ là một hãng hàng không, mà là một “đại sứ văn hóa di động”. Mỗi khi nhìn thấy logo Sen Vàng xuất hiện giữa phi trường quốc tế tấp nập, cảm xúc trong tôi không chỉ là sự tự hào, mà còn là cảm giác thân thuộc như được chạm tay vào “đất mẹ”. Đoạn trích đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất: Dù bay cao bao nhiêu, xa bấy nhiêu, tâm hồn của những cánh bay ấy vẫn luôn bám rễ sâu sắc vào những giá trị cội nguồn của dân tộc.
    Viết tiếp hành trình bằng niềm tin và trách nhiệm: Lấy cảm hứng từ khát vọng vươn lên ấy, tôi tự nhủ rằng tình yêu bầu trời không nhất thiết phải là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính những hành động nhỏ bé nhưng tử tế.
    Là một chuyên viên đang trực tiếp làm việc trong bộ máy của Vietnam Airlines, đoạn trích này không chỉ là lời văn truyền cảm hứng, mà còn là “mệnh lệnh” từ trái tim, thôi thúc tôi biến khát vọng thành những hành động cụ thể trong công việc mỗi ngày:
    – Tận tâm trong từng nghiệp vụ chuyên môn: Tôi hiểu rằng mỗi con số trên báo cáo, mỗi phương án đầu tư hay mỗi quy trình quản lý mà tôi tham gia đều góp phần vào sự an toàn và hiệu quả của những chuyến bay. Hành động thiết thực nhất chính là sự chỉn chu, trách nhiệm và không ngừng cải tiến trong công việc chuyên môn, đảm bảo mỗi bước đi của “Cánh Sen Vàng” đều vững chãi ngay từ mặt đất.
    – Giữ gìn và lan tỏa giá trị cốt lõi: Với tôi, tinh thần “Bông Sen Vàng” phải được thể hiện ngay từ thái độ làm việc chuyên nghiệp, sự tử tế với đồng nghiệp và sự tận tụy với tổ chức. Tôi sẽ là một “đại sứ nội bộ”, lan tỏa niềm tự hào về bản sắc văn hóa VNA đến các đồng nghiệp trẻ, cùng nhau xây dựng một môi trường làm việc đoàn kết, nơi khát vọng cá nhân hòa chung vào dòng chảy khát vọng của Tổng công ty Hàng không Việt Nam.
    – Để “Viết tiếp khát vọng”, tôi không cho phép mình dừng lại ở những gì đã có. Trong bối cảnh ngành hàng không nhiều thách thức, tôi cam kết sẽ không ngừng học hỏi, ứng dụng những kiến thức mới để tối ưu hóa nguồn lực, giúp Vietnam Airlines không chỉ bay cao mà còn bay xa hơn, khẳng định vị thế của Hãng hàng không Quốc gia trên bản đồ thế giới.

    • Khách nói:

      hay quá em ơi ^^

      • Khách nói:

        Tuyệt vời ✈️

        • Trần Công Đoàn Viags nói:

          Có những nghề nghiệp không chỉ là công việc, mà còn là hành trình mang theo niềm tự hào, trách nhiệm và những ước mơ vươn xa. Với mỗi cán bộ, nhân viên của Vietnam Airlines, bầu trời không chỉ là nơi những chuyến bay cất cánh, mà còn là nơi khát vọng được gửi gắm mỗi ngày.
          Từ những phi công vững vàng nơi buồng lái, tiếp viên tận tâm trên từng hành trình, kỹ sư miệt mài sau mỗi lần bảo dưỡng, đến đội ngũ mặt đất âm thầm kết nối từng guồng vận hành — tất cả đều đang cùng nhau viết nên câu chuyện về tình yêu bầu trời bằng sự chuyên nghiệp, tận tụy và tinh thần không ngừng vươn lên.

          Mỗi chuyến bay an toàn là một niềm tự hào.
          Mỗi nụ cười hành khách là một động lực.
          Mỗi hành trình kết nối những vùng đất là một minh chứng cho sứ mệnh lan tỏa giá trị Việt Nam ra thế giới.

          Trong nhịp phát triển mạnh mẽ của ngành hàng không hiện đại, người Vietnam Airlines hôm nay không chỉ giữ vai trò phục vụ vận chuyển, mà còn là những “đại sứ bầu trời”, mang theo hình ảnh đất nước, văn hóa và con người Việt Nam đến với bạn bè năm châu. Chính tình yêu nghề, niềm tin vào sứ mệnh và tinh thần đoàn kết đã tạo nên bản sắc riêng của Vietnam Airlines — bản sắc của sự bản lĩnh, nhân văn và khát vọng bay cao.

          Khát vọng ấy không dừng lại ở những đường bay nối dài trên bản đồ thế giới. Đó còn là khát vọng đổi mới, khát vọng phục vụ bằng trái tim, khát vọng tạo ra những trải nghiệm ngày càng tốt đẹp hơn cho hành khách. Mỗi nhân viên đều là một mắt xích quan trọng góp phần giữ gìn uy tín thương hiệu hàng không quốc gia và tiếp tục chắp cánh cho những giấc mơ Việt Nam vươn tầm quốc tế.

          Bầu trời luôn rộng lớn, và hành trình phía trước còn nhiều thử thách. Nhưng bằng sự đồng lòng, tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào khoác trên mình màu áo Vietnam Airlines, mỗi người sẽ tiếp tục nuôi dưỡng tình yêu bầu trời, tiếp thêm năng lượng tích cực và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trên từng hành trình cất cánh.

          Để mỗi chuyến bay không chỉ đưa hành khách đến một điểm đến mới, mà còn mang theo niềm tin, sự kết nối và cảm hứng về một Việt Nam hiện đại, thân thiện và không ngừng bay cao.

    • Hạnh Mỹ nói:

      hay qá em ôi ^^

    • Chu Đăng Hiếu nói:

      Đây là một chia sẻ rất cảm xúc, chạm được tới tình người
      Thực sự khi may mắn đọc được bài đăng này tôi đã chiêm nghiệm được rất nhiều điều
      Tôi cảm ơn tác giả bài viết Trần Hoàng Long về những chia sẻ rất thật lòng này

    • Khách nói:

      bài viết rất hay

    • Mai nói:

      Bài viết hay quá! Xuất sắc

    • Thu Thuỷ nói:

      rất hayyy

    • Luong Ngo nói:

      đỉnh chóp em ơi

    • Viet Anh Le nói:

      Bài viết 10 điểm

    • Khách nói:

      tâm huyết quá 😉

    • Ngọc nói:

      Tâm huyết quá 😉 cố lên nhé

    • Trần Đình Hoà nói:

      Tự hào biết bao khi được góp phần để “Bông Sen Vàng” của Vietnam Airlines vươn cao giữa bầu trời thế giới! ✈️🌏

    • Trần Đình Hoà nói:

      Bài viết của bạn không chỉ là một cảm nhận, mà giống như một lời tự sự đầy chiều sâu của một người thực sự “sống” cùng hành trình bay ấy. Đọc từng dòng, mình có thể cảm nhận rất rõ sự rung động chân thành – không phải kiểu tự hào hô khẩu hiệu, mà là niềm tự hào lặng lẽ, có suy ngẫm, có trách nhiệm và có cả sự gắn bó rất thật.

      Hình ảnh “mặt đất” và “bầu trời” bạn nhắc đến thực sự rất đắt. Nó không chỉ là không gian vật lý, mà còn là hai thái cực của hành trình con người: nơi bắt đầu và nơi khát vọng vươn tới. Và điều đẹp nhất chính là như bạn nói – dù bay cao đến đâu, những “cánh sen” ấy vẫn không tách rời khỏi cội nguồn. Cách bạn liên hệ hình ảnh bông sen với con người Việt Nam cũng rất tinh tế, không hề sáo rỗng mà lại chạm đúng bản chất: vươn lên từ những điều bình dị nhất.

      Đặc biệt, đoạn bạn nói về Vietnam Airlines như một “đại sứ văn hóa di động” thực sự rất chạm. Vì đúng là có những khoảnh khắc ở sân bay quốc tế, giữa vô vàn hãng bay, chỉ cần thấy logo Sen Vàng thôi là đã có một cảm giác rất khó diễn tả – vừa tự hào, vừa thân thuộc, vừa như mang theo một phần quê hương đi cùng.

      Nhưng điều khiến mình ấn tượng nhất không phải là cảm xúc, mà là cách bạn chuyển hóa cảm xúc đó thành hành động. Ba ý bạn viết ra – tận tâm trong chuyên môn, lan tỏa giá trị, và không ngừng học hỏi – không hề lớn lao trên giấy, nhưng lại là những thứ cực kỳ “thật” và bền vững. Đó mới chính là cách “viết tiếp khát vọng” đúng nghĩa: không phải bằng những lời bay bổng, mà bằng từng việc làm nhỏ, đều đặn, có trách nhiệm mỗi ngày.

      Đọc đến cuối, mình có cảm giác đây không chỉ là một bài viết, mà là một lời cam kết rất rõ ràng với chính bản thân và với tổ chức. Và có lẽ, chính những con người như bạn – làm việc thầm lặng nhưng luôn giữ trong mình một niềm tin rõ ràng – mới là nền móng thật sự để những “cánh sen vàng” có thể bay xa và bay lâu đến vậy.

      Một bài viết rất đẹp, không chỉ vì câu chữ, mà vì nó có “hồn”.

    • Trang Pham nói:

      Bài viết rất hay.

    • Lan nói:

      Hay quá em ơi. Chia sẻ rất giàu cảm xúc, sâu sắc và truyền được tinh thần tự hào, trách nhiệm của người Vietnam Airlines một cách chân thành, thuyết phục.

  2. Nguyên Hương nói:

    Thật bất ngờ là đồng nghiệp của mình lại đa tài vậy đằng sau những gương mặt nghiêm túc ấy toàn là nghệ sĩ ẩn mình. Nhìn các anh chị đi trước gửi gắm tình yêu qua từng bài thơ, nét vẽ, còn cả sáng tác nhạc nữa, 1 người mới vào ngành như mình lại thấy thêm yêu logo Bông Sen Vàng này hơn. Nguyễn Nguyên Hương – Ban Truyền thông

  3. tungnt94 nói:

    Đoạn mình ấn tượng nhất trong cuốn sách là bài hát “Thanh âm tự hào – Cất cánh ước mơ” với những câu hát gợi về hành trình của một ước mơ bắt đầu từ rất sớm, từ một ánh nhìn lên bầu trời cho đến khi đủ lớn để hiểu rằng cất cánh không chỉ là bay mà còn là mang theo trách nhiệm và niềm tự hào. Nghe những ca từ ấy, mình thấy như đang nghe lại chính câu chuyện của mình và của rất nhiều VNAer, những người đã từng có giấc mơ bay rất giản dị nhưng lại chọn gắn bó với một hành trình rất lớn.

    Từ cảm hứng đó, điều mình muốn làm là giữ sự chỉn chu và trách nhiệm trong từng công việc nhỏ mỗi ngày, từ cách mình nghiêm túc, kỉ luật đến cách mình hoàn thành từng nhiệm vụ được giao. Với mình, sự đồng hành và gắn bó không nằm ở những điều to tát mà ở việc luôn làm tốt phần việc của mình, góp một phần nhỏ nhưng bền bỉ để cùng giữ cho mỗi hành trình cất cánh được trọn vẹn và đáng tự hào.
    Nguyễn Thanh Tùng 39 – Đoàn bay 919

  4. Nga Đặng Thị Nguyệt nói:

    Tôi đã đọc “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải bằng đôi mắt của một độc giả thông thường, mà bằng ký ức của một người đã dành trọn 30 năm cuộc đời mình cho Vietnam Airlines, nơi mỗi chuyến bay không chỉ là hành trình địa lý, mà là hành trình của niềm tin, trách nhiệm và khát vọng.
    Có những trang sách khiến người ta đọc để hiểu. Nhưng “Viết tiếp khát vọng bầu trời” lại là cuốn sách khiến người ta đọc để nhớ, để sống lại, và để tự hào.
    Từng câu chuyện trong đó không chỉ kể về lịch sử 30 năm của hãng, mà còn tái hiện một hành trình lớn hơn: hành trình của một ngành hàng không Việt Nam đi từ những ngày sơ khai đầy thiếu thốn, đến khi vươn mình hội nhập và khẳng định vị thế trên bầu trời quốc tế.
    Tôi nhìn thấy trong đó hình ảnh của chính mình và đồng nghiệp – của những ngày đầu còn lúng túng, của những chuyến bay xuyên đêm, của những lần đối mặt với áp lực mà chỉ những người trong nghề mới hiểu.
    Điều làm nên sức nặng của cuốn sách không nằm ở những cột mốc, mà nằm ở những con người đứng sau các cột mốc ấy. Đó là là những phi công bay trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt; là những kỹ sư lặng thầm sau mỗi chuyến bay an toàn; là những tiếp viên mang theo nụ cười Việt Nam đến khắp thế giới và là những con người đã chọn gắn bó cả cuộc đời với một màu áo
    Cuốn sách không “kể” về họ theo cách liệt kê, mà để họ tự cất tiếng nói một cách chân thật, giản dị, nhưng đầy sức lay động.
    Điều khiến tôi xúc động nhất là khi nhận ra: Hành trình của Vietnam Airlines chưa bao giờ tách rời hành trình của đất nước. Từ những chuyến bay phục vụ nhiệm vụ chính trị, đến việc mở rộng mạng bay quốc tế, hiện đại hóa đội tàu, chuyển đổi số… tất cả đều phản ánh một khát vọng lớn hơn: đưa Việt Nam vươn ra thế giới.
    Có những đoạn, tôi phải dừng lại rất lâu. Không phải vì khó hiểu, mà vì… quá quen. Quen đến mức nhận ra rằng: mình đã sống trong chính những trang sách ấy.
    Tên cuốn sách là một thông điệp rất rõ ràng: “Viết tiếp…”, đó là không phải là nhìn lại để hoài niệm, mà là nhìn lại để bước tiếp.
    Cuốn sách có nhiều tác phẩm chạm đến cảm xúc, nhưng “Cha – người đầu tiên chắp cạnh cho tôi bay lên bầu trời” là tác phẩm khiến tôi lặng đi lâu nhất sau khi đọc xong.
    Đó không chỉ là câu chuyện của một người cha – một người cơ trưởng với hàng chục nghìn giờ bay, mà còn là câu chuyện về sự tiếp nối thầm lặng nhưng mạnh mẽ giữa hai thế hệ. Tôi ấn tượng bởi cách tác giả không dùng những lời lẽ lớn lao, mà chỉ bằng những ký ức rất đời thường: ánh mắt người cha trong buồng lái, đứa con lặng lẽ dõi theo từ sân bay… nhưng lại đủ sức khắc họa một hành trình truyền nghề, truyền lửa sâu sắc. Khoảnh khắc “chuyển giao” – khi người cha hạ cánh chuyến bay cuối cùng, cũng là lúc người con chuẩn bị cất cánh trên chính con đường ấy. Trong nghề bay, chúng ta thường nói về kỹ thuật, kỷ luật, an toàn… nhưng tác phẩm này nhắc tôi nhớ rằng: đằng sau mỗi chuyến bay còn có gia đình, có niềm tự hào, có những giấc mơ được nuôi dưỡng qua nhiều thế hệ.
    Tác phẩm “Cha – người đầu tiên chắp cạnh cho tôi bay lên bầu trời” không chỉ là một lời tri ân. Với tôi, đó là một lời nhắc rất sâu sắc: Nghề bay không chỉ được tiếp nối bằng kinh nghiệm,
    mà còn bằng tình yêu, trách nhiệm và niềm tin được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác.
    Cuốn sách khép lại, nhưng lại mở ra một câu hỏi rất lớn cho mỗi người trong chúng ta – những người đang và sẽ tiếp tục bay. Đó là, chúng ta sẽ viết tiếp điều gì cho 30 năm tới? Chúng ta có giữ được tinh thần của những thế hệ đi trước? Và chúng ta có đủ khát vọng để đưa bầu trời Việt Nam bay xa hơn nữa?
    Sau 30 năm làm nghề, tôi đã đọc nhiều tài liệu, nhiều báo cáo, nhiều cuốn sách về hàng không. Nhưng hiếm có ấn phẩm nào khiến tôi im lặng lâu đến vậy sau khi đóng lại… “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không chỉ là một cuốn sách kỷ niệm. Đó còn là một tấm gương để nhìn lại, một ngọn lửa để tiếp bước và một lời nhắc nhở rằng chúng ta không chỉ đang vận hành những chuyến bay, mà đang mang theo khát vọng của cả một dân tộc.
    Vì vậy, nếu ai đó hỏi tôi: “Cuốn sách này dành cho ai?”
    Tôi sẽ trả lời: Dành cho tất cả những ai đã, đang và sẽ cất cánh cùng Vietnam Airlines — dù là trên bầu trời, hay trong chính trái tim mình.
    Đặng Thị Nguyệt Nga
    Đoàn bay 919

  5. muathu vietnam nói:

    Bài viết rất hay có sức lan toả, cảm ơn tác giả Trần Hoàng Long.

  6. Khách nói:

    Trong cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, phần Gallery “Cống hiến” (trang 104-107) khiến tôi xúc động nhất khi tôn vinh những gương mặt thầm lặng thay vì những con số hào nhoáng. Đó là sự kết tinh của kỷ luật thép và những hy sinh ít người thấu cảm.
    Ấn tượng sâu sắc bắt đầu từ hình ảnh khám sức khỏe phi công, nhắc nhở rằng đằng sau mỗi chuyến bay an toàn là sự chăm lo tận tụy cho đồng nghiệp từ những điều nhỏ nhất. Tiếp nối là sự rạng rỡ trong “Trong từng nhịp đập trái tim”, nơi nụ cười và phong thái tự tin của đội ngũ phi hành đoàn chính là sức sống, là lời chào nồng hậu gửi đến thế giới. Đặc biệt, khoảnh khắc “Giây phút lặng lẽ” của người phi công trong chuyến bay cuối cùng khiến tôi lặng người bởi sự thiêng liêng. Ánh mắt trầm tư ấy không chỉ là hoài niệm mà còn là niềm tin trao gửi cho thế hệ kế cận—biểu tượng của sự kế thừa giúp Vietnam Airlines vững vàng suốt 30 năm qua.
    Từ cảnh kỹ sư tỉ mỉ bên động cơ đến nhân viên mặt đất làm việc khắc nghiệt, tất cả đều toát lên tinh thần kỷ luật và tận tâm vô điều kiện. Mỗi bức ảnh là một lời nhắc nhở rằng chúng ta không chỉ vận hành những chuyến bay, mà đang cùng nhau viết tiếp khát vọng của cả dân tộc trên bầu trời.
    Từ cảm hứng của cuốn sách, tôi nhận ra tình yêu và trách nhiệm với Vietnam Airlines đôi khi bắt đầu từ những điều giản đơn nhất. Đó là việc giữ gìn sự chỉn chu, chuẩn mực trong từng dòng báo cáo, là nỗ lực đổi mới tư duy để bắt nhịp cùng công nghệ, và là sự thấu cảm, trân trọng những nỗ lực thầm lặng của đồng nghiệp xung quanh. Với tôi, gắn bó không chỉ là thực hiện một công việc, mà là sự đồng hành bền bỉ, cùng nhau giữ lửa để mỗi chuyến bay không chỉ chở hành khách, mà còn chở theo niềm tự hào và khát vọng của cả một tập thể vươn xa.
    Luyện Hồng Ngọc – Đoàn bay 919

  7. Nguyễn Nguyệt Minh- ĐTV nói:

    Là một tiếp viên hàng không, khi đọc “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, mình đặc biệt ấn tượng với đoạn nói về hành trình của hàng không Việt Nam – một hành trình “bay cùng dân tộc, vượt qua muôn vàn thử thách để vươn cao”.

    Với mình, câu nói đó không hề xa vời. Nó hiện diện trong từng chuyến bay mà mình phục vụ mỗi ngày. Đó là những lần dậy từ rất sớm, chuẩn bị chỉn chu trước giờ bay, là khi luôn giữ nụ cười dù có mệt, là khi cố gắng mang lại cảm giác an tâm và dễ chịu nhất cho từng hành khách. Mỗi chuyến bay không chỉ là công việc, mà còn là một phần nhỏ trong hành trình kết nối con người, kết nối Việt Nam với thế giới.

    Mình thích đoạn này vì nó khiến mình thấy tự hào hơn về công việc mình đang làm. Dù là một cá nhân nhỏ trong tập thể lớn, nhưng mình biết mỗi hành động, mỗi thái độ của mình đều góp phần tạo nên hình ảnh Vietnam Airlines chuyên nghiệp, tận tâm và đáng tin cậy.

    Cuốn sách không chỉ kể lại những câu chuyện, mà còn nhắc mình về ý nghĩa của hai chữ “trách nhiệm” và “tự hào”. Từ đó, mình tự nhủ sẽ luôn cố gắng hoàn thiện bản thân mỗi ngày, giữ tinh thần tích cực, và tiếp tục “viết tiếp” khát vọng bầu trời theo cách của riêng mình – giản dị nhưng chân thành, bắt đầu từ chính những chuyến bay mình đang phục vụ.

  8. huyen44 nói:

    Bài mình ấn tượng nhất trong cuốn sách là bài của chị Ngà 17 “Nơi tình yêu hóa thành lý tưởng bay xa”. Có lẽ điều chạm đến mình nhiều nhất là đoạn chị kể về hành trình 28 năm gắn bó với bầu trời, từ lần đầu khoác lên tà áo dài hồng đến những chuyến bay mang theo hình ảnh quốc gia. Câu nói về việc coi mình như một đại sứ văn hóa ở độ cao 37.000 feet nghe rất giản dị thôi nhưng lại khiến mình hết sức xúc động, vì nó nói đúng cảm giác của những người làm nghề tiếp viên như mình, khi mỗi chuyến bay không chỉ là công việc mà còn là cách mình đại diện cho đất nước, cho Hãng hàng không quốc gia Việt Nam theo một cách rất tự nhiên.
    Đọc xong, mình thấy như được nhắc lại một điều quen thuộc nhưng đôi khi lại quên mất trong guồng công việc hằng ngày. Mình muốn giữ sự chỉn chu trong từng chi tiết nhỏ hơn một chút, từ nụ cười, cách trò chuyện đến cách mình chăm sóc hành khách trên mỗi chuyến bay. Không cần điều gì quá lớn, chỉ cần mỗi hành trình có thể mang lại cảm giác dễ chịu và thoải mái hơn một chút cho hành khách thì với mình, đó đã là một cách để gắn bó và tiếp tục hành trình mà mình đã chọn.
    Phạm Thị Thanh Huyền 44 – Đoàn tiếp viên

  9. Tohang nói:

    Tôi rất thích một đoạn: “Bầu trời không chỉ là nơi ta bay qua, mà là nơi ta gửi gắm ước mơ, trách nhiệm và niềm tự hào của mình.”
    Có một khoảnh khắc mà tôi nghĩ, chỉ những người làm nghề bay mới hiểu.
    Đó là khi máy bay đã ổn định độ cao, đèn cabin dịu xuống, hành khách dần chìm vào giấc ngủ. Tôi đi chậm lại giữa lối đi quen thuộc, rồi vô thức nhìn ra ô cửa nhỏ bên cạnh.
    Ngoài kia là một khoảng đen vô tận. Không thành phố, không ánh đèn. Chỉ có bầu trời – rất rộng, rất im lặng.
    Giữa khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy mình… rất nhỏ.
    Và cũng rất cô đơn.
    Đã có lúc tôi tự hỏi:
    Mình đang bay vì điều gì?
    Đọc đến đoạn trích này trong “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, tôi không thấy nó quá lớn lao hay hoa mỹ.
    Nhưng lại thấy nó… đúng.

    Đúng với những gì tôi đã từng cảm, nhưng chưa từng gọi tên.

    Bầu trời với tôi không còn là nơi đẹp đẽ như những ngày đầu mới vào nghề.
    Nó là nơi chứng kiến cả những ngày tôi mệt mỏi, áp lực, thậm chí có lúc chỉ muốn hoàn thành thật nhanh để được nghỉ ngơi.

    Nhưng cũng chính nơi đó, có những khoảnh khắc rất nhỏ khiến tôi không thể quên.

    Là khi một em bé nắm tay tôi không chịu buông.
    Là khi một hành khách mỉm cười nói “cảm ơn” rất khẽ khi rời máy bay.
    Là khi tôi đứng lặng vài giây sau một chuyến bay dài, cảm thấy mình vừa làm được điều gì đó… dù rất nhỏ.
    Có lẽ, đó chính là “ước mơ, trách nhiệm và niềm tự hào” mà cuốn sách nói đến.
    Không ồn ào.
    Không rực rỡ.
    Nhưng luôn ở đó.

    Và tôi nhận ra,
    không phải mình đã quên lý do bắt đầu —
    chỉ là đôi khi, mình đi nhanh quá nên bỏ quên cảm xúc của chính mình.
    Sau khi đọc cuốn sách, tôi không nghĩ đến những điều lớn lao.

    Chỉ là, trong những chuyến bay sau này:
    • Tôi sẽ không vội vàng bước qua những khoảnh khắc nhỏ nữa
    • Tôi sẽ nhìn hành khách lâu hơn một chút, để thực sự thấy họ
    • Và đôi khi, sẽ cho phép mình đứng lại vài giây… nhìn ra bầu trời

    Để nhớ rằng:
    mình đã từng rất tự hào khi được ở đây.

    Và có lẽ, chỉ cần giữ được cảm xúc đó,
    thì dù là một việc nhỏ nhất,
    tôi cũng đang “viết tiếp khát vọng bầu trời” theo cách rất lặng lẽ của riêng mình.
    Phan Tố Hằng – Đoàn tiếp viên

  10. Trần Mạnh Thắng - ĐTV nói:

    Điều khiến tôi ấn tượng nhất trong cuốn sách là hình ảnh những con người Vietnam Airlines âm thầm cống hiến – những chuyến bay không chỉ chở hành khách, mà còn chở theo niềm tin, trách nhiệm và cả niềm tự hào dân tộc. Đặc biệt, có một đoạn viết về tinh thần “dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, sứ mệnh kết nối bầu trời Việt Nam vẫn không ngừng tiếp diễn” đã thực sự chạm đến cảm xúc của tôi.

    Tôi ấn tượng với nội dung này vì nó không chỉ nói về công việc, mà còn là một lý tưởng. Làm trong ngành hàng không, đôi khi chúng tôi quen với áp lực, với những chuyến bay dài, những ca làm việc mệt mỏi. Nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra mỗi hành trình mình tham gia đều là một phần rất nhỏ trong bức tranh lớn – nơi Vietnam Airlines đang viết tiếp câu chuyện 30 năm và hơn thế nữa. Điều đó khiến tôi thấy công việc của mình trở nên ý nghĩa hơn.

    Từ cảm hứng của cuốn sách, tôi tự nhắc mình sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: luôn giữ thái độ chuyên nghiệp, tận tâm với từng hành khách, không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân và lan tỏa hình ảnh đẹp của Vietnam Airlines. Dù chỉ là một nụ cười, một lời chào hay một sự hỗ trợ kịp thời, tôi tin đó cũng chính là cách tôi góp phần “viết tiếp khát vọng bầu trời” theo cách của riêng mình.
    Trần Mạnh Thắng 32
    ĐTV

  11. Khách nói:

    Trong cuốn sách, mình đặc biệt chú ý đến bài “Giấc mơ sen vàng trong lời mẹ dặn con” của chị Hạnh Nguyên – một người đồng nghiệp ngay tại ASOC. Có lẽ vì quen biết và cùng làm trong một môi trường, nên khi đọc những chia sẻ của chị, mình cảm nhận rõ hơn từng chi tiết, từng câu chữ. Mình ấn tượng nhất là cách chị nhìn lại hành trình nhiều năm gắn bó với Vietnam Airlines, không tô vẽ mà rất thẳng thắn về những áp lực, thay đổi, nhưng trên hết vẫn là sự lựa chọn ở lại và đi tiếp.
    Điều khiến mình suy nghĩ nhiều là cảm giác “đi cùng một hành trình” mà chị nhắc tới. Làm ở ASOC, tụi mình đều hiểu những ca trực dài, những thời điểm căng thẳng hay những việc lặp lại mỗi ngày nhưng không thể sai. Đọc bài của chị, mình thấy công việc của mình cũng có ý nghĩa theo một cách rất riêng, không cần phải nổi bật nhưng phải đủ chắc. Và có lẽ, điều mình muốn làm tốt hơn sau khi đọc xong là giữ được sự ổn định đó mỗi ngày, như một cách rất tự nhiên để đồng hành cùng anh em và cùng Vietnam Airlines đi tiếp.
    Nguyễn Trung Dũng – Trung tâm dịch vụ và khai thác sân bay ASOC

    • Nguyen Thi Thu Ha-COMM nói:

      Đã có cơ hội làm việc với chị Hạnh Nguyên, chị gái rất nice và nhiệt huyết

  12. Trần Phúc Hậu nói:

    Trong cuốn sách, mình chú ý đến bài “Vietnam Airlines 30 năm – Vững cánh bay cao”. Điều khiến mình dừng lại lâu hơn là những câu viết về hành trình ba mươi năm đi qua nhiều thử thách, không phải bằng những hình ảnh quá lớn mà bằng một cảm giác rất thật về sự bền bỉ và không ngừng tiến lên. Đọc đoạn đó, mình không nghĩ nhiều đến sự “bay cao” mà lại nghĩ đến những gì cần đủ chắc ở phía sau để hành trình ấy có thể diễn ra trọn vẹn.
    Làm việc tại ASOC, mình thấy rõ điều đó trong từng ca trực, khi mọi thứ cần được giữ nhịp liên tục, từ điều hành, phối hợp đến xử lý tình huống. Công việc không ở trên bầu trời nhưng lại gắn chặt với từng chuyến bay ngoài kia. Vì vậy, điều mình muốn làm là giữ sự ổn định và chính xác trong từng phần việc nhỏ, để mỗi chuyến bay khi cất cánh đều đã có một nền tảng đủ vững từ mặt đất.

    Trần Phúc Hậu – ASOC

  13. Tuấn Nghĩa nói:

    Với mình, cuốn sách này trở nên rất đặc biệt vì mình may mắn là một trong những người có ảnh được chọn đăng. Thật ra lúc chụp, mình chỉ đơn giản muốn ghi lại những khoảnh khắc rất quen thuộc của anh em phi công, trong buồng lái, trước giờ cất cánh hay những lúc nhìn ra bầu trời rất yên. Không nghĩ nhiều, chỉ thấy đẹp thì chụp. Nhưng khi nhìn lại những bức ảnh đó trong cuốn sách, mình mới thấy những điều rất bình thường ấy lại mang nhiều ý nghĩa hơn mình tưởng.
    Mình thật sự thấy tự hào khi được góp một phần nhỏ vào cuốn sách này. Nó giống như một cách rất riêng để mình kể về nghề, về đồng nghiệp và về hành trình mà tụi mình đang cùng nhau đi mỗi ngày. Có lẽ mình vẫn sẽ tiếp tục chụp, đơn giản vì muốn lưu lại những khoảnh khắc của công việc mà mình trân trọng.
    Tuấn Nghĩa 12 – ĐB919

  14. Nguyễn Bá Duy Anh nói:

    Với mình, việc có một bức ảnh được chọn vào cuốn sách là một trải nghiệm khá đặc biệt. Bình thường tụi mình quen với việc nhìn mọi thứ qua checklist, thông số và quy trình, nên khi cầm máy lên chụp lại đồng nghiệp hay khung cảnh quen thuộc, đó lại là một cảm giác rất khác. Những gì mình ghi lại không phải là khoảnh khắc “đẹp” theo kiểu trau chuốt, mà là những giây phút rất thật của nghề, nơi ai cũng đang tập trung và làm tốt phần việc của mình.
    Khi thấy bức ảnh của mình xuất hiện trong cuốn sách, mình có chút bất ngờ nhưng cũng thấy vui theo kiểu rất giản dị. Nó làm mình nhận ra rằng công việc mình đang làm mỗi ngày không chỉ có ý nghĩa trong buồng lái, mà còn có thể được nhìn thấy và cảm nhận theo nhiều cách khác. Với mình, thế là đủ để thấy tự hào và có thêm động lực để tiếp tục làm tốt công việc của mình trên mỗi chuyến bay. Nguyễn Bá Duy Anh – Đoàn Bay 919

  15. Nguyễn Thị Thanh Dung nói:

    Bài “Vietnam Airlines – Cùng non sông cất cánh” khiến mình nhớ đến một cảm giác rất quen trong công việc ở ASOC, đó là mỗi chuyến bay không chỉ là một hành trình di chuyển mà là một phần trong dòng chảy chung đang được giữ nhịp liên tục. Mình thích nhất những câu hát nói về việc vươn xa, không ngừng tiến về phía trước, vì nghe rất “đúng” với nhịp vận hành mà mình đang làm mỗi ngày, nơi mọi thứ luôn chuyển động và không có chỗ cho sự chậm trễ.
    Từ cảm hứng đó, mình thấy công việc của mình dù ở phía sau nhưng lại gắn rất trực tiếp với từng chuyến bay ngoài kia. Mỗi quyết định điều hành, mỗi sự phối hợp nhịp nhàng đều góp phần giữ cho hành trình ấy được thông suốt. Nên với mình, làm tốt hơn một chút mỗi ca trực, giữ sự tập trung và chủ động trong mọi tình huống chính là cách đơn giản nhất để mình góp phần vào hành trình “cất cánh cùng non sông” theo cách của riêng mình.
    Nguyễn Thị Thanh Dung (ASOC)

  16. Phan Trung Nguyên - ASOC nói:

    Xem mấy bức ảnh về lực lượng mặt đất, tự nhiên tôi thấy nó giống kiểu “hậu trường mà lại là phần chính”. Bình thường ai cũng nhìn lên trời, nhìn máy bay cất cánh, còn mấy khoảnh khắc dưới sân đỗ thì lướt qua rất nhanh. Nhưng lên ảnh rồi mới thấy, à, hóa ra mọi thứ dưới này mới là nơi mọi chuyện thực sự bắt đầu.

    Có bức nhìn rất đơn giản thôi, người đứng vị trí, xe chạy đúng làn, thao tác lặp lại như mỗi ngày. Nhưng với tôi, nó giống như một bản phối rất chuẩn, mỗi người một nhịp, lệch một chút là biết ngay.
    Làm ở ASOC nên nhìn mấy khung hình này thấy khá “đã”, vì nó giống như mình đang nhìn thấy thứ mình vẫn điều hành mỗi ngày, nhưng lần này là bằng mắt, không phải bằng màn hình. Và tự nhiên thấy vui, vì hóa ra những thứ tưởng bình thường lại lên hình cũng có chất riêng phết.

  17. Giao nói:

    “Mỗi trang sách là một ký ức.”
    Khi đọc cuốn Viết tiếp khát vọng bầu trời, nội dung khiến tôi yêu thích nhất là tinh thần luôn hướng về phía trước của Vietnam Airlines – dám mơ lớn, không ngừng đổi mới và bền bỉ vun đắp những giá trị tốt đẹp qua từng chặng đường phát triển. Chính tinh thần ấy làm tôi nhớ đến bức tranh tôi từng vẽ về Vietnam Airlines trong tương lai – bức tranh đạt Giải Nhất cuộc thi Vẽ VNA trong tương lai mà tôi vô cùng tự hào và nhớ mãi không quên: những chiếc máy bay cất cánh giữa thiên nhiên xanh mát, xung quanh là năng lượng mặt trời, tua-bin gió và một không gian phát triển hài hòa với môi trường. (trang 147 ebook)

    Tôi ấn tượng với nội dung đó vì tôi cảm nhận rằng khát vọng không chỉ là bay cao, bay xa, mà còn là bay theo cách văn minh và có trách nhiệm. Trong bức tranh của mình, màu xanh xuất hiện ở khắp nơi như biểu tượng cho niềm tin, cho đổi mới và cho tương lai bền vững. Những chiếc máy bay vẫn mang theo khát vọng chinh phục bầu trời, nhưng đồng thời cũng mang theo trách nhiệm gìn giữ hành tinh xanh cho thế hệ sau. Đó là Vietnam Airlines mà tôi luôn tự hào và mong muốn đồng hành.

    Từ cảm hứng cuốn sách, hành động cụ thể tôi sẽ làm là bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: làm tốt công việc được giao, giữ thái độ tích cực, chủ động học hỏi để nâng cao hiệu quả công việc, tiết kiệm tài nguyên trong môi trường làm việc và lan tỏa hình ảnh đẹp của Vietnam Airlines đến khách hàng, bạn bè, người thân. Tôi tin rằng mỗi việc làm nhỏ hôm nay chính là một nét cọ góp phần hoàn thiện bức tranh tương lai của hãng.

    NGUYỄN HỮU QUỲNH GIAO – Chi nhánh Việt Nam

  18. Ha duy nói:

    Xem những bức ảnh của anh em trong cuốn sách, tôi có cảm giác rất quen mà cũng rất lạ. Quen vì đó là những gì chúng tôi vẫn thấy mỗi ngày, từ buồng lái, đường băng đến những khoảng trời mở ra trước mắt. Nhưng lạ ở chỗ, khi được nhìn qua ống kính của người trong nghề, mọi thứ trở nên chậm lại và có chiều sâu hơn, như thể tôi đang được nhìn lại chính công việc của mình từ một góc khác.

    Tôi đặc biệt thích cách các bức ảnh giữ được sự “đời” của nghề phi công, không cố gắng làm cho nó trở nên hào nhoáng mà vẫn toát lên được sự tập trung, kỷ luật và niềm tự hào rất rõ. Nhìn những khoảnh khắc đó, tôi thấy gần gũi và cũng thấy có thêm một chút động lực để làm tốt hơn mỗi chuyến bay của mình, theo cách rất âm thầm nhưng chắc chắn.

  19. Trần Huyền Trang nói:

    Chào các bạn, những người đồng nghiệp trẻ đang ngày đêm cùng tôi giữ cho cánh sen vàng tỏa sáng trên bầu trời! Bài viết này sẽ không chỉ là lời cảm ơn mà còn là tiếng lòng đầy tự hào, được khơi gợi từ những giai điệu, hình ảnh và câu chuyện vô cùng sống động trong cuốn sách.
    VIẾT TIẾP KHÁT VỌNG BẦU TRỜI: KHI TRÁI TIM CÙNG NHỊP VỚI CÁNH SEN VÀNG
    Có những cuốn sách ta đọc để lấy thông tin, nhưng có những cuốn sách ta đọc để soi thấy cả thanh xuân và lý tưởng của mình trong đó. Với tôi – một đoàn viên, một người trẻ may mắn được đứng trong hàng ngũ của ngành hàng không, “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không đơn thuần là tập hợp những trang giấy, mà là một hành trình đa giác quan đầy ám ảnh và xúc động.
    Ấn tượng từ những sắc màu biết nói
    Ngay từ những trang đầu tiên, tôi đã bị “hớp hồn” bởi những hình vẽ minh họa đầy nghệ thuật. Đó không phải là những bức ảnh chụp khô khan, mà là những nét vẽ chứa đựng linh hồn của người nghệ sĩ. Hình ảnh những chiếc máy bay vượt qua bao thăng trầm lịch sử, từ những chiếc cánh quạt thô sơ đến những “giấc mơ bay” hiện đại, hiện lên sừng sững giữa đại dương mây. Đặc biệt, hình ảnh Bông Sen Vàng xuất hiện xuyên suốt như một biểu tượng của sự thanh cao và bản lĩnh Việt. Những nét vẽ ấy mềm mại nhưng kiên cường, giống như cách mà hàng ngàn con người nơi đây đã thầm lặng cống hiến. Nhìn vào những hình vẽ đó, tôi thấy sự giao thoa tuyệt đẹp giữa bản sắc truyền thống và khát vọng vươn tầm thế giới.
    Vang vọng giai điệu của lòng tự hào
    Đọc cuốn sách, tôi như nghe thấy tiếng nhạc vang lên giữa từng con chữ. Đó là âm hưởng hào hùng của bài ca “Trời xanh đây là của chúng ta” – những giai điệu nhắc nhở về một thời hoa lửa, về niềm tự tôn dân tộc mãnh liệt của thế hệ cha anh. Âm nhạc trong cuốn sách không chỉ nằm ở câu chữ, mà nằm ở nhịp điệu của sự trưởng thành. Từ tiếng động cơ máy bay gầm vang đến những lời ca về tình yêu nghề, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng khát vọng. Với một người trẻ, những giai điệu ấy như tiếp thêm ngọn lửa, khiến tôi nhận ra mình không chỉ đang làm một công việc, mà đang cùng mọi người viết tiếp một bản hùng ca của bầu trời.
    Rưng rưng những câu chuyện đời, chuyện nghề
    Nhưng điều đọng lại sâu sắc nhất, khiến tôi phải lặng người đi, chính là nội dung của những câu chuyện. Đó là những lời tự sự chân thành từ các bác, các cô chú tiền bối về những ngày đầu gian khó; là tâm tình của những người thợ máy “vui cùng dầu mỡ, buồn cùng hỏng hóc”; hay những kỷ niệm không thể quên về sự kiên cường trong đại dịch.
    Tôi đặc biệt ấn tượng với những bức thư gửi cho tương lai. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép của sự tử tế và trách nhiệm. Đọc để hiểu rằng, để có những chuyến bay an toàn và nụ cười của hành khách, là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh thầm lặng phía sau sàn diễn trên không. Cuốn sách giúp tôi thấu cảm hơn giá trị của hai chữ “kết nối” – không chỉ nối những điểm đến trên bản đồ, mà còn nối những trái tim người hàng không qua nhiều thế hệ.
    Lời hứa từ trái tim trẻ
    Khép lại cuốn sách, cảm xúc trong tôi vẫn vẹn nguyên sự bồi hồi. Hình ảnh chiếc máy bay sải cánh cùng đóa sen vàng và những giai điệu tự hào ấy sẽ mãi là kim chỉ nam cho hành trình sắp tới của tôi.
    Là một cán bộ trẻ, tôi tự hứa sẽ giữ cho “khát vọng bầu trời” trong mình luôn xanh thẳm. Chúng tôi sẽ không chỉ bảo tồn những giá trị lịch sử tuyệt đẹp mà cuốn sách đã ghi lại, mà còn dùng sức trẻ, sự sáng tạo để vẽ thêm những nét vẽ rực rỡ hơn, hát tiếp những lời ca vang dội hơn trên hành trình đưa Vietnam Airlines vươn tới những đỉnh cao mới.
    Cảm ơn một cuốn sách đã đánh thức những rung cảm đẹp đẽ nhất trong tôi!
    Người viết: Một Đoàn viên luôn tự hào mang trên mình sắc áo Vietnam Airlines.

  20. Nga nói:

    Cảm nhận về cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”
    “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không chỉ là cuốn sách ghi lại hành trình hơn ba thập kỷ phát triển của Vietnam Airlines, mà còn lan tỏa mạnh mẽ tinh thần vươn lên, hội nhập và khẳng định vị thế của hàng không Việt Nam trên trường quốc tế. Nội dung cuốn sách đã khắc họa sinh động chặng đường phát triển của Tổng công ty Hàng không Việt Nam từ những ngày đầu đầy khó khăn, thử thách đến quá trình từng bước đổi mới, nâng cao chất lượng dịch vụ và tự tin hội nhập.
    Không dừng lại ở những dấu mốc quan trọng, cuốn sách còn đan xen nhiều bài viết giàu cảm xúc, những vần thơ, lời ca đầy tự hào, thể hiện sự cống hiến thầm lặng bền bỉ của các thế hệ cán bộ, nhân viên qua từng giai đoạn. Chính những con người ấy đã góp phần làm nên bản sắc và sức mạnh của Vietnam Airlines hôm nay.
    Dưới góc nhìn của một nhân viên trong hệ thống VNA Group, tôi cảm nhận rõ rằng mỗi chuyến bay không chỉ đơn thuần là hành trình vận chuyển an toàn, mà còn mang theo niềm tin, hình ảnh và uy tín của Hãng hàng không quốc gia. Những thách thức như cạnh tranh gay gắt, yêu cầu tiêu chuẩn quốc tế hay biến động toàn cầu càng làm nổi bật giá trị của tinh thần đoàn kết, đổi mới và kiên định.
    Điều tôi tâm đắc nhất chính là thông điệp về vai trò của tri thức, văn hóa học tập và tình yêu nghề nghiệp. “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không chỉ kể câu chuyện của quá khứ và hiện tại, mà còn khơi dậy niềm tự hào, ý thức trách nhiệm và định hướng cho tương lai, nơi mỗi cá nhân cần không ngừng học hỏi, hoàn thiện bản thân, chủ động thích ứng với xu thế chuyển đổi số và quản trị hiện đại. Những giá trị được đúc kết từ thực tiễn và từ các thế hệ đi trước chính là kim chỉ nam giúp chúng ta vững vàng hơn trên hành trình phát triển.
    Cuốn sách trở thành nguồn cảm hứng để tôi và các bạn tiếp tục “viết tiếp” hành trình ấy, không chỉ vì sự phát triển bền vững của Vietnam Airlines, mà còn góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng thịnh vượng. Mỗi nỗ lực trong công việc hằng ngày, dù nhỏ bé, đều là một mắt xích quan trọng tạo nên những thành quả lớn lao.
    Vietnam Airlines- vững bước cùng non sông.
    Ngô Thu Nga
    – Chi nhánh SKYPEC KV MIỀN NAM

  21. Đôn nói:

    Hay quá chị yêu ơi.

  22. Xuân nói:

    bài viết rất hay vày ý nghĩa

  23. Tuan Tran nói:

    “Sinh ra từ khát vọng, trưởng thành qua gian khó, Vietnam Airlines đã vững vàng bay qua những vùng trời giông bão nhất.” Câu nói ngắn gọn nhưng như một thước phim thu nhỏ về chặng đường của Hãng hàng không Quốc gia: đi lên từ ý chí, tôi luyện qua thử thách và vươn mình bằng bản lĩnh. Với tôi, hình ảnh “vùng trời giông bão” không chỉ là ẩn dụ cho những biến động của thị trường, mà còn là hiện thực về áp lực kỹ thuật, khai thác và sứ mệnh bảo vệ an toàn tuyệt đối cho hàng triệu hành khách. Nó nhắc nhở tôi rằng: Mọi vinh quang của bầu trời đều được bệ phóng bởi kỷ luật thép, chuyên môn vững vàng và tinh thần không bao giờ chùn bước dưới mặt đất. Biến cảm hứng thành hành động, tôi chọn đồng hành cùng TCT từ những nỗ lực thiết thực nhất mỗi ngày:
     Giữ vững kỷ luật : Tuân thủ chuẩn xác mọi quy trình kỹ thuật và tiêu chuẩn an toàn trong từng thao tác.
     Làm việc với sự tinh nhạy: Chủ động nhận diện, báo cáo và xử lý triệt để các rủi ro, bất thường từ sớm.
     Làm chủ công nghệ: Không ngừng trau dồi chuyên môn, cập nhật kiến thức để tối ưu hóa độ tin cậy của đội tàu bay.
     Lan tỏa ngọn lửa tự hào: Truyền cảm hứng và tinh thần trách nhiệm mang tên Vietnam Airlines đến những người đồng nghiệp xung quanh.
    Đó là cách tôi lựa chọn để cống hiến, góp phần giữ cho những chuyến bay mang biểu tượng
    Hoa Sen luôn “vững vàng bay qua mọi giông bão”.
    Trần Quốc Tuấn- Ban KT

  24. Dao Minh Anh nói:

    1. Nội dung/đoạn trích yêu thích của tôi ở chính bài viết của Tôi trong cuốn sách tại trang 186 và 187:
    “Sen Vàng dẫn lối – bay mãi cùng thời gian…
    …Cánh bay vững bước, hiên ngang
    Cùng nhau viết tiếp những trang sử hồng.”
    2. Cảm nhận cá nhân
    Có lẽ điều đặc biệt nhất không phải là việc bài viết của Tôi được in trong cuốn “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, mà là cảm giác khi đọc lại chính những dòng chữ ấy — trong một vai trò khác. Tôi không còn là người viết, mà là một người đang tiếp tục hành trình đó.
    Những điều từng được viết ra như một niềm tin, một kỳ vọng… giờ đây trở thành lời nhắc nhở mỗi ngày. Rằng phía sau mỗi chuyến bay an toàn, mỗi dịch vụ trọn vẹn, luôn có rất nhiều con người đang âm thầm góp sức. Và Tôi khi may mắn là một phần trong đó.
    Đọc lại, Tôi thấy rõ hơn một điều: “khát vọng bầu trời” không ở đâu xa. Nó nằm trong chính những việc nhỏ nhất mà mình làm mỗi ngày — khi mình chọn làm tốt hơn, trách nhiệm hơn, và không cho phép bản thân làm qua loa.
    3. Hành động cụ thể
    Tôi chọn bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhưng làm một cách nghiêm túc:
    – Làm đúng – làm đủ – làm tốt từng đầu việc, dù là chi tiết nhỏ nhất
    – Tinh thần chủ động phối hợp với đồng nghiệp, để công việc không chỉ hoàn thành mà còn trôi chảy và được lan toả nhiều nhiều hơn
    – Giữ thái độ tích cực, chuyên nghiệp, vì mỗi hành động của mình đều góp phần vào hình ảnh chung
    Tôi tin rằng, khi mỗi người đều giữ cho mình một “đường bay” đúng, thì hành trình chung sẽ luôn vững vàng.
    ĐÀO MINH ANH – NASCO

  25. Nguyễn Đặng Thu Hiền nói:

    VIẾT TIẾP KHÁT VỌNG BẦU TRỜI: NƠI NHỮNG GIẤC MƠ GIAO THOA
    Là một VNAer, khi cầm trên tay cuốn sách “Viết tiếp Khát vọng Bầu trời”, tôi không chỉ nhìn thấy dòng chảy lịch sử 30 năm của Hãng hàng không Quốc gia, mà còn tìm thấy chính hình bóng mình trong đó. Mỗi trang sách như một thước phim quay chậm, tái hiện những thăng trầm và niềm tự hào khôn tả của bao thế hệ.
    Trong vô vàn những câu chuyện nghề rực rỡ, tôi đặc biệt xúc động trước đoạn trích trong bài viết của chị Nguyễn Hồng Nga (Ban Tiếp thị và Bán sản phẩm) kể về người cha – một phi công quân đội, một lãnh đạo VNA tiền nhiệm:
    “Nhận được lời khen ngợi, đánh giá của các anh chị đồng nghiệp, tổ trưởng, lãnh đạo phòng làm tôi phấn chấn, tự tin hơn và công việc tự lúc nào cũng trở nên trôi chảy… Những gì Bố ước mơ về Vietnam Airlines còn dang dở, con gái sẽ cùng những đồng nghiệp Vietnam Airlines nỗ lực ngày đêm để thực hiện.”
    Lời tâm sự ấy đã chạm đến trái tim tôi, bởi nó phản chiếu hình ảnh của rất nhiều gia đình VNAer – nơi tình yêu với màu áo xanh và biểu tượng Sen Vàng được “tiếp lửa” qua các thế hệ. Tại nơi đây, Vietnam Airlines không chỉ là điểm dừng chân trong sự nghiệp, mà là mái nhà chung – nơi những giấc mơ cá nhân hòa quyện vào khát vọng lớn lao của dân tộc. Ngọn lửa ấy, qua bao thăng trầm, không hề lụi tàn mà càng rực rỡ hơn qua thời gian. Để rồi tôi nhận ra rằng, mỗi VNAer chúng ta đều đang nâng niu một “ngọn đuốc” nhỏ, cùng nhau thắp sáng bầu trời chung.
    Từ cảm hứng của cuốn sách và chính hành trình 25 năm gắn bó của mình, tôi thực sự hạnh phúc khi được đóng góp một phần nhỏ bé trong ấn phẩm đặc biệt này (tại trang 176). Với tư cách là một người đi trước, tôi nguyện dành tâm sức để sẻ chia, hỗ trợ và truyền cảm hứng cho thế hệ đồng nghiệp trẻ, giúp các bạn thấu hiểu và trân trọng hơn những giá trị cốt lõi đã làm nên bản sắc Vietnam Airlines.
    Dù bầu trời phía trước có đôi lúc đầy giông bão, tôi tin rằng với sự đồng lòng và kiên định, chúng ta sẽ bảo vệ vững chắc vị thế của Hãng hàng không Quốc gia, tiếp nối hành trình 30 năm rực rỡ đã qua. Hy vọng rằng những câu chuyện trong cuốn sách này sẽ là nguồn sức mạnh vô giá cho tất cả chúng ta – những người đang mang trên mình sứ mệnh thiêng liêng: Kết nối những phương trời.
    Nguyễn Đặng Thu Hiền – CNVN

    • Khách nói:

      Xúc động quá chị ơi

    • Nguyễn Đặng Thu Hiền nói:

      Tôi cũng xúc động với bài viết của chị Nga

    • Khach nói:

      hay quá

    • Nguyễn Hồng Nga - Ban TTBSP nói:

      Thế hệ chúng tôi đến với VNA, nhiều người mang theo cả một hành trình của gia đình phía sau. Tôi tự hào về thế hệ Cha, Chú—những người lặng lẽ cống hiến cho ngành Hàng không, có người đã hy sinh, có người không còn nữa, có người đã nghỉ hưu nhưng trái tim của họ vẫn luôn ở lại với VNA.
      Và hôm nay, chúng tôi—những người con—tiếp tục bước đi trên con đường ấy, bằng tất cả sự biết ơn, niềm tự hào và khát khao được cống hiến.
      Cảm ơn bạn đã chia sẻ cùng tôi những suy nghĩ này!

  26. Đặng Đình Thành ĐTV nói:

    Có những bài viết khiến người ta gật đầu vì hợp lý. Nhưng cũng có những bài viết khiến người ta dừng lại lâu hơn một chút — không phải để phân tích, mà để cảm. Bài viết này, với tôi, thuộc về kiểu thứ hai.

    Đó không đơn thuần là một cảm nhận về một hành trình bay, mà giống như một lời tự sự — chậm rãi, sâu sắc và rất thật — của một người đã thực sự “sống” trong hành trình ấy. Không có những khẩu hiệu lớn lao, cũng không cố gắng phô bày cảm xúc. Chỉ là từng dòng chữ nhẹ nhàng, nhưng đủ để người đọc nhận ra một niềm tự hào rất riêng: lặng lẽ, có suy ngẫm, và gắn với trách nhiệm.

    Hình ảnh “mặt đất” và “bầu trời” được nhắc đến tưởng chừng quen thuộc, nhưng lại mang một chiều sâu khác. Đó không chỉ là hai không gian, mà là hai điểm neo của một hành trình: nơi con người bắt đầu và nơi họ hướng tới. Và điều khiến tôi ấn tượng chính là cách tác giả giữ cho hai điểm ấy luôn gắn kết — dù có bay cao đến đâu, vẫn không tách rời khỏi nơi mình thuộc về.

    Hình ảnh bông sen xuất hiện không nhiều, nhưng đủ để gợi lên một liên tưởng đẹp. Không ồn ào, không sáo rỗng, mà rất đúng với tinh thần: vươn lên từ những điều bình dị, giữ được sự tinh khiết ngay cả khi ở giữa những môi trường khắc nghiệt nhất. Đó không chỉ là biểu tượng, mà còn là một cách nhìn về con người.

    Có một chi tiết khiến tôi đặc biệt dừng lại — cách tác giả nói về Vietnam Airlines như một “đại sứ văn hóa di động”. Cách gọi ấy không mới, nhưng trong ngữ cảnh này, nó trở nên có sức nặng. Bởi ai đã từng đứng giữa một sân bay quốc tế đông đúc, giữa vô số hãng bay khác nhau, hẳn sẽ hiểu cảm giác rất khó gọi tên khi nhìn thấy biểu tượng Sen Vàng. Đó không chỉ là nhận diện thương hiệu, mà là một sợi dây kết nối — mỏng thôi, nhưng đủ để kéo người ta lại gần hơn với quê hương của mình.

    Nhưng điều khiến bài viết này khác biệt không nằm ở cảm xúc, mà ở cách cảm xúc ấy được chuyển hóa. Không dừng lại ở việc “cảm thấy”, tác giả chọn cách “làm”. Ba điều được nhắc đến — tận tâm với công việc, lan tỏa những giá trị tích cực, và không ngừng học hỏi — nghe qua thì giản dị, nhưng lại là những thứ khó duy trì nhất. Và cũng chính vì thế, chúng mới có giá trị.

    “Viết tiếp khát vọng” — nếu chỉ nói bằng lời, có thể sẽ trở nên mơ hồ. Nhưng khi được thể hiện qua những hành động nhỏ, lặp lại mỗi ngày, nó lại trở nên rất cụ thể. Không cần phải làm điều gì quá lớn lao. Chỉ cần làm tốt phần việc của mình, một cách có trách nhiệm và có ý thức, là đã góp phần vào một điều lớn hơn.

    Đọc đến cuối, tôi không còn cảm giác mình đang đọc một bài viết nữa. Nó giống như một lời cam kết — không phải với ai khác, mà với chính bản thân người viết. Một sự rõ ràng, bình tĩnh và bền bỉ.

    Và có lẽ, điều giữ cho những hành trình dài có thể tiếp tục không phải là những khoảnh khắc rực rỡ nhất, mà chính là những con người như vậy — âm thầm, kiên định, và luôn biết mình đang đi vì điều gì.

  27. Nguyễn Hoàng Sơn - Ban QLVT nói:

    Đọc “30 Năm Vietnam Airlines – Spirit” mang lại cho mình cảm giác giống như đang xem lại một cuốn “timeline” cực xịn của cả một hành trình lớn. Không chỉ là câu chuyện về máy bay hay những con số, cuốn sách giống như một hành trình trưởng thành – từ những bước đi còn chập chững đến lúc tự tin “bay xa” ra thế giới.

    Điều mình thích nhất là cách cuốn sách kể chuyện rất “đời”. Có những chi tiết nhỏ, những câu chuyện phía sau mà bình thường mình sẽ không bao giờ nghĩ tới khi chỉ nhìn một chuyến bay cất cánh. Đọc xong mới thấy để có một chuyến bay an toàn, đúng giờ là cả một hệ thống con người vận hành cực kỳ bài bản và đầy tâm huyết.

    Vibe chung của sách khá truyền cảm hứng – kiểu đọc xong thấy tự hào một chút, đặc biệt nếu bạn có liên quan đến ngành hàng không. Nó không phải kiểu sách “drama” hay quá cuốn theo kiểu giải trí, nhưng lại có cái hay riêng: càng đọc càng hiểu, càng đọc càng thấy nể.

    Nếu phải nói ngắn gọn thì đây là một cuốn sách không dành cho việc đọc vội, mà là để cảm nhận. Và với mình, nó giống như một lời nhắc nhẹ: đằng sau mỗi hành trình bay là rất nhiều con người đang cố gắng để giữ mọi thứ “on time” – cả trên bầu trời lẫn dưới mặt đất.

  28. Phạm Thị Hương nói:

    Điều khiến tôi ấn tượng nhất trong cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải là một câu chữ cụ thể, mà là cách cuốn sách được trình bày với những hình ảnh về hành trình lao động và cống hiến của nhiều thế hệ làm việc tại Vietnam Airlines.

    Những hình ảnh ấy rất đỗi giản dị: một nụ cười khi phục vụ hành khách, một khoảnh khắc tập trung trong công việc, hay những giây phút âm thầm phía sau mỗi chuyến bay. Nhưng chính sự bình thường đó lại mang đến cảm giác chân thực, nhân văn và đầy nhiệt huyết của những con người làm nghề. Tôi cảm nhận được niềm tự hào, sự tận tâm và tình yêu nghề được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

    Từ cảm hứng đó, tôi tự nhắc mình sẽ trân trọng hơn công việc hiện tại, luôn giữ tinh thần trách nhiệm và thái độ tích cực trong từng việc nhỏ. Tôi tin rằng, khi mỗi cá nhân đều làm tốt phần việc của mình bằng sự tận tâm, chúng ta đang cùng nhau góp phần gìn giữ và “viết tiếp” những giá trị đẹp cho hành trình phát triển của Vietnam Airlines.
    Phạm Thị Hương— Sabre Việt Nam

  29. Hoàng Hà Thu nói:

    Đọc “30 Năm Vietnam Airlines – Spirit”, mình không chỉ thấy một hành trình phát triển của một hãng hàng không, mà còn cảm nhận được những câu chuyện rất “người” phía sau đó. Ở đâu đó trong từng trang sách là hình ảnh của sự tận tụy, của những con người âm thầm làm việc để giữ cho mọi chuyến bay được trọn vẹn.

    Với mình, cuốn sách có một nét rất riêng – không quá phô trương, nhưng lại đủ sâu để khiến người đọc dừng lại và suy nghĩ. Nó giống như cách một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng không cần ồn ào: nhẹ nhàng, bền bỉ, và luôn biết mình đang đi đâu.

    Có những đoạn đọc xong khiến mình thấy chạm – không phải vì những thành tựu lớn, mà vì những chi tiết nhỏ, rất đời. Để rồi nhận ra rằng, phía sau sự chuyên nghiệp là rất nhiều cảm xúc, trách nhiệm và cả niềm tự hào thầm lặng.

    Một cuốn sách nhẹ nhàng thôi, nhưng đủ để đọng lại.

  30. Ban TCNL VAECO nói:

    Đoạn trích tôi yêu thích nhất trong cuốn “Viết tiếp khát vọng bầu trời” là những dòng viết về tinh thần kiên định của những con người Vietnam Airlines trong giai đoạn khó khăn, đặc biệt khi ngành hàng không chịu ảnh hưởng nặng nề bởi biến động toàn cầu. Đó là hình ảnh những chuyến bay không chỉ chở hành khách mà còn mang theo niềm tin, trách nhiệm và khát vọng kết nối bầu trời Việt Nam với thế giới.
    Cảm nhận cá nhân:
    Tôi ấn tượng với đoạn trích này bởi nó không chỉ kể về một doanh nghiệp hàng không, mà còn khắc họa rõ nét ý chí và bản lĩnh của con người Việt Nam. Trong hoàn cảnh thử thách, họ không chọn dừng lại mà tiếp tục “viết tiếp” hành trình của mình bằng sự bền bỉ và lòng yêu nghề. Điều này khiến tôi nhận ra rằng đằng sau mỗi chuyến bay an toàn là rất nhiều nỗ lực thầm lặng. Đoạn trích mang lại cho tôi cảm giác tự hào, đồng thời truyền cảm hứng về tinh thần không bỏ cuộc và luôn hướng đến những mục tiêu lớn lao hơn.
    Hành động cụ thể:
    Từ cảm hứng cuốn sách, tôi nhận thấy mình có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ để thể hiện sự đồng hành với Vietnam Airlines. Ví dụ, tôi sẽ ưu tiên lựa chọn hãng trong những chuyến đi của mình như một cách ủng hộ. Tôi cũng có thể lan tỏa những câu chuyện tích cực, những giá trị đẹp mà tôi cảm nhận được từ cuốn sách đến bạn bè và người thân. Bên cạnh đó, tôi ý thức hơn về việc giữ gìn hình ảnh hành khách văn minh: tuân thủ quy định, tôn trọng tiếp viên và góp phần tạo nên môi trường bay an toàn, chuyên nghiệp.
    Quan trọng hơn, tôi học được cách nuôi dưỡng “khát vọng bầu trời” cho riêng mình — luôn cố gắng, không ngại thử thách và không ngừng vươn xa trong học tập, công việc cũng như cuộc sống.

  31. Phạm Thị Xuân Mai nói:

    Trong cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, có một câu khiến tôi dừng lại rất lâu: “Nhìn thấy niềm vui và sự biết ơn trong ánh mắt họ, tôi càng hiểu: công việc của mình đang làm không chỉ là vận chuyển mà còn là trao đi yêu thương, kết nối những trái tim.” Đây không chỉ là một câu chữ đẹp, mà là một sự đúc kết đầy chân thực về ý nghĩa của nghề hàng không.

    Với nhiều người, hàng không có thể được nhìn nhận qua những con số, lịch trình hay những chuyến bay đúng giờ. Nhưng qua câu nói ấy, tôi cảm nhận rõ hơn một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn – đó là hành trình của cảm xúc, của sự kết nối giữa con người với con người. Mỗi chuyến bay không chỉ đưa ai đó đến một điểm đến, mà còn mang theo sự đoàn tụ, hy vọng, hay thậm chí là những khởi đầu mới.

    Là một người làm trong bộ phận chăm sóc khách hàng của Vietnam Airlines, tôi không có cơ hội nhìn trực tiếp ánh mắt của hành khách như những đồng nghiệp tuyến đầu. Công việc của tôi diễn ra phía sau, qua từng cuộc gọi, từng email, từng tin nhắn. Nhưng chính vì vậy, mỗi khi nhận được một lời cảm ơn, một phản hồi tích cực từ khách hàng, tôi lại cảm nhận rất rõ “ánh mắt” ấy – không phải bằng thị giác, mà bằng sự thấu hiểu. Đó là lúc tôi biết rằng, mình đã góp phần nhỏ bé vào hành trình của họ, đã giúp họ giải quyết một lo lắng, hay đơn giản là mang lại cảm giác được lắng nghe.

    Điều tôi trân trọng nhất không phải là lời khen, mà là cảm giác công việc của mình thực sự có ý nghĩa. Nó khiến tôi nhận ra rằng, dù ở bất kỳ vị trí nào, mỗi người đều đang âm thầm góp phần tạo nên trải nghiệm trọn vẹn cho khách hàng. Và chính những điều tưởng như rất nhỏ đó lại là sợi dây kết nối bền chặt giữa hãng hàng không và hành khách.

    Từ cảm hứng của cuốn sách, tôi tự nhắc bản thân sẽ tiếp tục làm tốt hơn từng việc nhỏ mỗi ngày: trả lời khách hàng bằng sự kiên nhẫn, lắng nghe bằng sự chân thành và hỗ trợ bằng tất cả trách nhiệm của mình. Tôi tin rằng, khi mỗi người đều giữ được tinh thần ấy, chúng ta không chỉ đang hoàn thành công việc, mà còn đang cùng nhau lan tỏa sự ấm áp, sự chuyên nghiệp và niềm tự hào của Vietnam Airlines trên từng hành trình.
    Phạm Thị Xuân Mai- Sabre Việt Nam
    Với tôi, “viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải là điều gì xa vời, mà bắt đầu từ chính những hành động rất nhỏ mỗi ngày – nơi mỗi sự tận tâm đều góp phần làm cho bầu trời ấy trở nên ý nghĩa hơn.

  32. Nguyễn Khánh Toàn TCKT nói:

    Giữa một kỷ nguyên mà sự thành công của một tổ chức thường được đong đếm một cách khô khan bằng các bản báo cáo tài chính, chỉ số lợi nhuận hay quy mô đội tàu bay, câu văn này như một nốt trầm sâu lắng, đưa mọi thứ về lại với giá trị cốt lõi nhất: Con người.

    Tôi đặc biệt ấn tượng với đoạn trích này bởi nó chạm đến trái tim và tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ “chiến binh Sen Vàng”. Đằng sau những chuyến bay an toàn tuyệt đối, đằng sau những trải nghiệm dịch vụ đang vươn tầm 5 sao không chỉ là máy móc hiện đại, mà là những đêm thức trắng của đội ngũ kỹ sư, là sự tập trung cao độ trong khoang lái, là những giọt mồ hôi của nhân viên mặt đất, và là nụ cười luôn rạng rỡ, ân cần của các tiếp viên dẫu phải đối mặt với muôn vàn áp lực. Câu nói ấy khiến tôi nhận ra, di sản tự hào nhất của Hãng Hàng không Quốc gia sau ba thập kỷ không chỉ là những đường bay nối liền năm châu, mà chính là tình người và tinh thần phụng sự không mệt mỏi.
    Gấp lại cuốn sách, tôi nhận ra tinh thần “ngày mai đang bắt đầu từ hôm nay” không phải là một khẩu hiệu xa vời. Tình yêu và trách nhiệm với Vietnam Airlines sẽ được tôi cụ thể hóa bằng những hành động nhỏ bé nhưng bền bỉ mỗi ngày.

    Từ hôm nay, tôi cam kết sẽ làm việc với 100% sự tận tâm và kỷ luật. Tôi sẽ bắt đầu từ việc giữ một nụ cười chân thành, lan tỏa nguồn năng lượng tích cực đến đồng nghiệp và mọi hành khách mà tôi tiếp xúc. Đồng thời, tôi sẽ không ngừng trau dồi chuyên môn, cẩn trọng trong từng quy trình dù là nhỏ nhất để góp phần đảm bảo an toàn và nâng tầm chất lượng dịch vụ. Tôi tin rằng, khi mỗi cá nhân đều thắp lên ngọn lửa của sự tận tụy, chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp những khát vọng bay cao và vươn xa hơn nữa trên bầu trời.

  33. Nguyễn Văn Hiếu-Sabrevn nói:

    Một trích đoạn khác trong cuốn sách khiến tôi rất đồng cảm là bài viết “Duyên phận”, khi nhắc đến hành trình đến với nghề không phải lúc nào cũng bắt đầu từ kế hoạch rõ ràng, mà đôi khi chỉ là một sự tình cờ rất tự nhiên.

    Là một người trẻ, tôi từng có nhiều lựa chọn và nhiều hướng đi khác nhau. Nhưng thật thú vị, cơ duyên lại đưa tôi đến với ngành hàng không, cụ thể là Vietnam Airlines. Tôi đến với nơi đây một cách rất ngẫu nhiên, không có quá nhiều toan tính hay mục tiêu rõ ràng từ đầu. Đó là “duyên” – một sự gặp gỡ tưởng chừng tình cờ nhưng lại rất phù hợp.

    Còn việc tôi lựa chọn ở lại, gắn bó và cố gắng mỗi ngày, đó lại là “phận”. Sau một thời gian làm việc, tôi nhận ra rằng nơi đây không chỉ là một môi trường làm việc, mà còn là nơi giúp tôi trưởng thành hơn, hiểu rõ hơn giá trị của sự kỷ luật, trách nhiệm và tinh thần tập thể. Chính những trải nghiệm ấy khiến tôi không còn xem đây là một điểm dừng tạm thời, mà là một hành trình nghiêm túc mà mình muốn theo đuổi.

    Từ suy nghĩ đó, tôi tự nhắc bản thân cần trân trọng “cái duyên” đã đưa mình đến và có trách nhiệm với “cái phận” mà mình đã lựa chọn. Tôi sẽ tiếp tục nỗ lực, học hỏi và cống hiến bằng sự chân thành nhất, để mỗi ngày làm việc không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là từng bước khẳng định sự gắn bó của mình với Vietnam Airlines.
    Nguyễn Văn Hiếu- Sabre Việt Nam

  34. VÕ NGUYỄN MINH HUY nói:

    “Tình yêu lớn bắt đầu từ những khay ăn nhỏ”

    Gấp lại những trang sách 3D sống động nhìn lại hành trình 30 năm vươn mình đầy tự hào của Vietnam Airlines, điều đọng lại sâu sắc nhất không chỉ là sự vĩ đại của những đường bay, mà là sự kiên bỉ và tận tâm vun đắp cho từng trải nghiệm của hành khách.

    Từ nguồn cảm hứng ấy, điều tôi chọn làm để thể hiện tình yêu, trách nhiệm và sự gắn bó với Hãng không phải là những lời hứa hẹn to tát. Tôi chọn hành động ngay trong công việc thường nhật: chăm chút và hoàn thiện đến mức cao nhất từng khay ăn hàng không, từng hộp bánh, từng phần ăn nhẹ trước khi chúng theo các chuyến bay vươn lên bầu trời.

    Tôi hiểu rằng, mỗi suất ăn không đơn thuần chỉ là hương vị, mà là đại sứ cho sự hiếu khách, là điểm chạm tinh tế góp phần làm nên hình ảnh chuyên nghiệp của Vietnam Airlines. Bằng việc khắt khe với chất lượng, không ngừng sáng tạo nâng tầm hình ảnh bao bì và gửi gắm sự tỉ mỉ, tận tâm vào từng sản phẩm, tôi đang góp một viên gạch nhỏ bé nhưng vững chắc để xây đắp nên những hành trình trọn vẹn.

    Đồng hành cùng Vietnam Airlines, với tôi, chính là mang trọn vẹn trái tim và trách nhiệm vào từng nhịp đập của dịch vụ cung ứng. Khi mỗi suất ăn làm hài lòng thực khách, đó là lúc tôi biết mình đang cùng Hãng bay cao và bay xa hơn nữa.

    Võ Nguyễn Minh Huy – đơn vị MASCO

  35. Đinh Tuyết Linh- Sabrevn nói:

    Một hình ảnh trong cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” khiến tôi đặc biệt xúc động là khi nhắc đến tinh thần “khi Tổ quốc gọi, chúng tôi lên đường”. Ngay chính tên cuốn sách cũng như một lời nhắc nhở rằng mỗi thế hệ hôm nay đang tiếp nối, đang “viết tiếp” những khát vọng mà các thế hệ đi trước đã gây dựng.

    Làm việc tại Vietnam Airlines – hãng hàng không quốc gia, tôi cảm nhận rất rõ niềm tự hào ấy trong từng khoảnh khắc. Từ những lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện trên mỗi chuyến bay, đến không khí trang nghiêm nhưng đầy cảm xúc tại nơi làm việc trong những dịp lễ lớn như 30/4 hay 2/9 – tất cả đều khiến tôi thấy mình đang là một phần của điều gì đó lớn lao hơn.

    Có những ngày lễ, khi nhiều người chọn nghỉ ngơi bên gia đình, chúng tôi vẫn âm thầm làm việc. Không ồn ào, không phô trương, nhưng trong mỗi nhiệm vụ đều có sự tận tâm và trách nhiệm. Đó không chỉ là công việc, mà còn là một cách để cống hiến, để góp phần phục vụ hành khách, phục vụ đất nước theo cách của riêng mình.

    Chính những điều đó khiến tôi thêm trân trọng công việc mình đang làm. Tôi tự hào khi được khoác lên mình màu áo của Vietnam Airlines, và càng tự hào hơn khi được góp một phần nhỏ bé vào hành trình chung mang tên Việt Nam. Với tôi, “viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải là điều gì xa vời, mà chính là những nỗ lực thầm lặng mỗi ngày.

    Tự hào là người Vietnam Airlines, và tự hào là người Việt Nam.
    Đinh Tuyết Linh- Sabre Việt Nam

  36. LÊ NGUYỄN THÀNH DUY nói:

    Từ cảm hứng tự hào đến hành động thiết thực mỗi ngày

    Cuốn sách kỷ niệm hành trình 30 năm của Vietnam Airlines không chỉ là một lăng kính nhìn lại những chặng bay đầy tự hào, mà còn là nguồn cảm hứng lớn lao về tinh thần cống hiến và sự gắn kết bền bỉ. Gấp lại những trang sách mang đầy dấu ấn thời gian, tôi nhận ra tình yêu và sự đồng hành cùng Hãng không cần phải là những khẩu hiệu xa vời, mà hiện diện ngay trong sự tận tâm với công việc mỗi ngày.

    Từ cảm hứng ấy, để thể hiện trách nhiệm và sự gắn bó với cánh sen vàng, điều thiết thực nhất tôi sẽ làm là không ngừng trau chuốt và nâng tầm chất lượng dịch vụ cung ứng trên mỗi chuyến bay. Đó là sự chăm chút tỉ mỉ cho từng khay suất ăn, liên tục đổi mới trong thiết kế bao bì để vừa đảm bảo vệ sinh an toàn, vừa mang tính thẩm mỹ cao nhất trước khi đến tay hành khách.

    Tôi tin rằng, mỗi một phần ăn ngon, một thiết kế đẹp mắt và một dịch vụ hậu cần được chuẩn bị chu đáo, chuyên nghiệp tại sân bay chính là cách trực tiếp nhất để mang lại trải nghiệm hoàn hảo cho khách hàng. Bằng việc làm tốt nhất vai trò của mình trong chuỗi dịch vụ hàng không, tôi mong muốn được đóng góp một phần nhỏ bé, thiết thực để cùng Vietnam Airlines giữ vững đẳng cấp, uy tín và tiếp tục vươn cao, vươn xa hơn nữa trong những thập kỷ tiếp theo.

    LÊ NGUYỄN THÀNH DUY – Đơn vị: MASCO

  37. Lê Ngọc Dũng TTBSP nói:

    Trong cuốn “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, đoạn khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất là khi nhắc tới hành trình “từ mặt đất đến bầu trời” – nơi mỗi chuyến bay không chỉ là một hoạt động vận tải, mà là sự kết tinh của khát vọng quốc gia, của tinh thần dám nghĩ, dám làm và bền bỉ vượt qua giới hạn. Hình ảnh Vietnam Airlines “cùng non sông cất cánh” không đơn thuần mang tính biểu tượng, mà phản ánh một thực tế rất rõ: mỗi bước phát triển của hãng luôn song hành với vị thế và niềm tự hào của đất nước.

    Điều khiến tôi thực sự bị chạm đến không phải là những cột mốc hay thành tựu, mà là chiều sâu con người phía sau đó — những thế hệ đã âm thầm đóng góp để xây dựng một thương hiệu hàng không mang bản sắc Việt. Đoạn trích này gợi cho tôi một cảm giác rất “thật”: chúng ta không chỉ đang làm việc cho một doanh nghiệp, mà đang tham gia vào một hành trình dài hơi, có ý nghĩa vượt lên trên lợi ích ngắn hạn.

    Từ cảm hứng đó, tôi cho rằng trách nhiệm của bản thân không nằm ở những điều quá lớn lao, mà bắt đầu từ việc nâng chuẩn từng hành động nhỏ trong công việc hằng ngày: làm đúng, làm chắc, và làm tốt hơn kỳ vọng. Đồng thời, chủ động cập nhật tư duy thị trường, cải thiện hiệu quả bán và phân phối, góp phần nâng cao năng lực cạnh tranh của Vietnam Airlines trong bối cảnh quốc tế ngày càng khốc liệt. Xa hơn, tôi cũng xác định cần lan tỏa tinh thần tích cực, sự chủ động và tinh thần “ownership” trong tập thể — bởi một tổ chức mạnh không đến từ cá nhân xuất sắc, mà đến từ một tập thể cùng hướng về một mục tiêu chung.

    Cuốn sách không chỉ khơi lại niềm tự hào, mà còn đặt ra một câu hỏi rất rõ ràng: trong hành trình “viết tiếp khát vọng bầu trời”, mình sẽ đóng vai trò gì. Và với tôi, câu trả lời là: đóng góp một cách bền bỉ, thực chất, và có trách nhiệm — dù ở bất kỳ vị trí nào.

    • Khách nói:

      Đúng tinh thần của thanh niên TTBSP, thế hệ kế cận, bền bỉ và trách nhiệm vì mục tiêu chung.

    • Khách nói:

      Rất đúng tinh thần Đoàn kết – Tự cường – Vươn mình – Bứt phá

      • Nguyệt Phạm nói:

        Một tổ chức mạnh đến từ những cá nhân cùng hướng về mục tiêu chung! Cảm ơn bí thư Đoàn Thanh niên Ttbsp đã lan tỏa tình thần này! Bài viết rất tuyệt vời!

  38. TRẦN XUÂN TRƯỜNG - KHPT nói:

    Cầm trên tay cuốn sách “Viết tiếp Khát vọng bầu trời” nhân dịp kỷ niệm 30 năm thành lập Vietnam Airlines, sống mũi tôi bỗng cay cay bởi một niềm tự hào khó tả. Ba năm gắn bó với Tổng công ty, một khoảng thời gian chưa là quá dài, nhưng đã đủ sâu để nhịp đập của “Bông Sen Vàng” hòa chung vào từng hơi thở. Cuốn sách nhỏ bé này không chỉ đơn thuần kể lại hành trình của những chuyến bay, mà thực sự là một “cuốn nhật ký tâm hồn” của người Vietnam Airlines, chuyên chở niềm tin về một thương hiệu Hàng không Quốc gia.
    Lật giở từng trang ký ức qua 5 cuộc thi sáng tạo được phát động nhân dịp kỷ niệm, tôi như thấy lại những tháng ngày rực rỡ của tuổi trẻ qua lăng kính của các thế hệ đi trước. Từ những tâm sự mộc mạc trong “Vietnam Airlines trong tôi là…” đến những dòng kỳ vọng gửi gắm qua “Thư gửi người bạn Vietnam Airlines 20 năm sau” , mỗi câu chuyện đều là một lát cắt giàu cảm xúc, phản chiếu tình yêu nghề và niềm gắn bó sâu sắc. Đọc về những thế hệ cha anh kiên cường mở lối trên bầu trời Tổ quốc, tôi mới thấu hiểu hết ý nghĩa của hai tiếng “sứ mệnh”. Không trực tiếp điều khiển vô lăng buồng lái hay phục vụ hành khách trên không, nhưng ở góc làm việc nơi những kế hoạch phát triển mạng bay mới được ấp ủ, tôi luôn tự hào vì mình được là một phần của guồng quay ấy, góp phần đưa hình ảnh Việt Nam vươn xa ra thế giới.
    Cuốn sách đã khắc họa rõ nét tinh thần của những “Chiến binh Sen Vàng”, những con người luôn mang theo tinh thần dấn thân của người lính, sẵn sàng đối diện với những nhiệm vụ khó khăn nhất. Chính tinh thần can trường, thầm lặng ấy đã trở thành ngọn hải đăng soi đường cho những Đoàn viên thanh niên chúng tôi bước tiếp. Dù chặng đường phía trước của ngành hàng không có thể mang theo nhiều biến động, nhưng tôi tin rằng khát vọng vươn lên chính là lời cam kết mạnh mẽ nhất của người Vietnam Airlines với tương lai.
    Tôi dừng lại khá lâu ở trang 167 của cuốn sách để những dòng thư gửi gắm đến tương lai từ từ thấm sâu vào tâm trí: ‘Bạn thân yêu, sứ mệnh của bạn sẽ luôn vượt xa những con số kinh doanh. Đó không chỉ là doanh thu hay thị phần – những thứ bạn chắc chắn sẽ đạt được. Sứ mệnh ấy là kết nối con người, kết nối các quốc gia, và kết nối những giấc mơ. Mỗi tấm vé bán ra, mỗi chuyến bay an toàn, mỗi nụ cười gửi đến hành khách – tất cả đều góp phần xây dựng sứ mệnh đó.’ Đoạn trích ngắn ngủi ấy đã thực sự chạm đến lý tưởng sâu thẳm nhất của một người trẻ đang gắn bó dưới mái nhà chung Vietnam Airlines như tôi. Hằng ngày, khi miệt mài với công việc, tôi rất dễ bị cuốn vào vòng xoáy thị trường. Thế nhưng, chính những dòng chữ tĩnh lặng này đã kéo tôi trở lại với giá trị cốt lõi của ngành hàng không. Tôi chợt nhận ra, đằng sau mỗi đường bay được thiết lập không đơn thuần là những chỉ số hiệu quả kinh tế, mà là hàng triệu cuộc đoàn tụ, là những nhịp cầu giao thương và văn hóa đưa hình ảnh Việt Nam vươn ra thế giới. Lời nhắn nhủ ấy như một sự thức tỉnh, nhắc nhở tôi rằng công việc mình đang làm, dù chỉ thầm lặng ở tuyến sau, lại mang một sứ mệnh vô cùng lớn lao và đáng tự hào. Nó thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết của thanh xuân, giúp tôi vững tin rằng bản thân đang từng ngày góp phần dệt nên những ‘giấc mơ’ kết nối trên bầu trời rộng lớn, chứ không chỉ quẩn quanh với những con số khô khan vô tri.
    Gấp trang sách lại, ngọn lửa nhiệt huyết trong tôi càng bùng cháy rực rỡ. Khát vọng không thể chỉ nằm trên giấy, tình yêu với Vietnam Airlines không thể chỉ nói bằng lời. Từ nguồn cảm hứng lớn lao ấy, tôi tự hứa với lòng mình sẽ biến những trăn trở thành hành động cụ thể, dù là nhỏ nhất, trong công việc hàng ngày:
    Về chuyên môn: Tôi sẽ dồn 200% tâm huyết vào từng bản báo cáo, phân tích, kế hoạch để tìm ra lời giải tối ưu nhất cho mạng đường bay. Tôi khát khao được đóng góp trí tuệ vào việc mở mang những chân trời mới như việc nghiên cứu mở các đường bay thẳng tiềm năng , mở rộng biên giới mềm của Việt Nam. Đồng thời, tôi sẽ không ngừng học hỏi về Digital Airlines, cải tiến quy trình làm việc để góp phần nâng cao hiệu quả.
    Về công tác phong trào: Trong màu áo xanh của Đoàn Thanh niên, tôi nguyện làm người “truyền lửa”. Tôi sẽ cùng các đồng chí của mình tổ chức chương trình ý nghĩa, lan tỏa sức trẻ của người thanh niên hàng không, bên cạnh đó, lan tỏa tinh thần của cuốn sách này đến từng đoàn viên, để mỗi người trẻ đều hiểu rằng: Sự gắn bó với Vietnam Airlines không chỉ là một công việc, mà là một sứ mệnh.
    Thanh xuân của tôi đã chọn nơi đây để neo đậu, để cháy hết mình cho lý tưởng. Vietnam Airlines không chỉ là một hãng hàng không, mà là gia đình, là nơi chắp cánh cho những ước mơ tuổi trẻ.
    Trần Xuân Trường – Ban KHPT

  39. Đào Hoài Nam - VAECO nói:

    “Mỗi khi bất chợt nghe thấy tiếng máy bay vọng xuống từ độ cao hàng nghìn mét, tôi lại vội vã chạy ra khoảng sân trước nhà, ngửa cổ dõi theo từng vệt trắng nhỏ nhoi giữa nền trời. Dù chẳng thể nhìn rõ hình dáng nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng vọng từ bầu trời cũng đủ khiến tim tôi đập rộn ràng.” – đoạn tâm tư đầy xúc cảm ở trang 55 đã chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim tôi.
    Là một kỹ sư bảo dưỡng máy bay tại VAECO, tôi như bắt gặp chính mình của những ngày thơ ấu trong từng câu chữ ấy. Đó là những ký ức nguyên sơ nhất của một cậu học sinh bé nhỏ – lý do khởi nguồn cho mối nhân duyên đưa tôi gắn bó với nghề kỹ thuật hàng không.
    Giờ đây, khi đã trưởng thành và đứng trên cương vị là người kỹ sư bảo dưỡng máy bay cho Hãng hàng không Quốc gia, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân rằng: đằng sau mỗi chuyến bay là niềm tin của hàng trăm hành khách, là mồ hôi và niềm tự hào của biết bao thế hệ con người Vietnam Airlines. Những tiếng động cơ vọng xuống từ vạn tầng mây kia không đơn giản chỉ là thứ âm thanh đơn điệu, mà là bản hòa ca của sự kỷ luật, tỉ mỉ mà những người thợ máy chúng tôi đang vun đắp mỗi ngày. Dù trong tiếng gầm rú của động cơ tại xưởng bảo dưỡng hay những đêm trắng trực ngoài sân đỗ dưới ánh đèn pha rực sáng, đôi khi sự mệt mỏi vây lấy, nhưng khi đọc những câu chuyện về tinh thần ‘Vietnam Airlines Spirit’, tôi nhận ra mình không hề cô đơn.
    Từ nguồn cảm hứng ấy, tôi tự hứa sẽ luôn giữ vững ngọn lửa rung động thuở ban đầu để thực hiện mỗi khâu kiểm tra bảo dưỡng với sự tận tâm cao nhất. Tôi luôn coi mỗi chiếc máy bay như một tác phẩm nghệ thuật cần được nâng niu, để mỗi chữ ký vào hồ sơ bảo dưỡng đều mang theo lòng tự trọng và sự khẳng định về tính an toàn tuyệt đối. Với tôi, “viết tiếp khát vọng” không phải là điều gì quá xa xôi, mà chính là nỗ lực giữ cho những vệt trắng trên bầu trời kia luôn an toàn và trọn vẹn. Bởi trên những cánh bay ấy, với tôi, chính là niềm tự hào của cả một dân tộc anh hùng.

    Đào Hoài Nam – TTBD Nội trường Hà Nội – VAECO

  40. Khách nói:

    Lướt qua những trang sách, giữa rất nhiều con chữ, rất nhiều câu chuyện, ‘từ mặt đất đến bầu trời’, tôi chợt dừng lại ở một câu quote:
    “Tôi đến với Vietnam Airlines hoàn toàn tình cờ, không suy tính, không mục tiêu… đó là “duyên”. Tôi gắn bó với Vietnam Airlines đến nay đã bước sang năm thứ 18 và tôi dám khẳng định sẽ còn nhiều năm sau nữa… đó là “phận””
    Ngay lập tức, tôi lật ngược lại một trang sách và nhận ra bài viết “Duyên phận!” của một người chị “rất gần” với mình trong công việc hằng ngày. Sự tình cờ ấy khiến câu chuyện về “duyên” bỗng trở nên đúng theo một cách rất riêng. Không chỉ là “duyên” đến với công việc, mà còn là “duyên” trong chính khoảnh khắc đọc, một sự gặp gỡ không hẹn trước nhưng lại đủ để khiến tôi ấn tượng mãi.
    Qua câu chuyện của chị Yến, tôi nhìn thấy chính mình của 3 năm trước, khi vẫn là một cậu sinh viên còn chưa kịp cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, đã vội nộp hồ sơ vào Vietnam Airlines với đúng tâm thế “thử xem sao”. Có lẽ khi đó, tôi chưa từng nghĩ nhiều về hai chữ “duyên phận”, nhưng đến hôm nay, khi nhìn lại hành trình mình đã đi qua, tôi biết rằng chính quyết định tưởng chừng rất ngẫu nhiên ấy lại là điểm khởi đầu cho một hành trình đầy ý nghĩa.
    Và khi đọc đến chữ “phận”, cảm xúc trong tôi lắng lại. Bởi lẽ “phận” ở đây không phải là sự ràng buộc, mà là sự lựa chọn ở lại sau khi đã hiểu, đã yêu và đã coi nơi này như một phần trong hành trình của mình. Đặc biệt, khi những chia sẻ ấy đến từ một người chị cùng Ban, khiến tôi cảm nhận rõ hơn chiều sâu của sự gắn kết – đó không chỉ là một công việc, mà là một hành trình trưởng thành, cống hiến và thuộc về.
    Tôi tự hỏi: liệu 15 năm nữa, tôi có thể nói rằng “Tôi là người được Vietnam Airlines lựa chọn” bằng sự chắc chắn và đầy cảm xúc như vậy không?
    Với vai trò là một chuyên viên Ban TCKT còn khá “non trẻ”, tôi tự nhắc mình phải làm tốt nhất những việc tưởng chừng rất nhỏ như viết một bút toán chính xác, hay lập một báo cáo chỉn chu. Tôi cũng muốn học hỏi nhiều hơn từ các anh chị đi trước, không chỉ về chuyên môn, mà còn về thái độ làm việc, cách họ kiên trì và giữ được ‘ngọn lửa’ sau nhiều năm gắn bó.
    Có thể tôi chưa thể nói về “phận” ngay lúc này, nhưng tôi tin rằng nếu mỗi ngày đều cố gắng thêm một chút, hiểu hơn một chút và gắn bó thêm một chút, thì “duyên” ban đầu của mình rồi cũng sẽ đủ đầy để trở thành một hành trình dài lâu và có ý nghĩa, giống như câu chuyện mà chị Yến đã chia sẻ.

    Khúc Quang Huy – Ban Tài chính Kế toán

  41. Đỗ thị tuyết Nhung - Phòng QTB & TT - Ban TTBSP nói:

    Tôi đặc biệt trân trọng những dòng viết về “Sự tiếp nối giữa các thế hệ” – nơi những người đi trước truyền lại ngọn lửa nghề cho những người trẻ.
    “Bầu trời không bao giờ cũ, bởi mỗi ngày đều có những đôi cánh mới bay lên. Khát vọng của thế hệ cha anh không dừng lại ở những cột mốc đã đạt được, mà nó sống tiếp trong giấc mơ và trách nhiệm của những người trẻ đang cầm trên tay vận mệnh của những chuyến bay tương lai.”
    Đoạn trích này khiến tôi xúc động bởi nó gợi lên sự kế thừa và dòng chảy không ngừng. Nó nhắc nhở rằng chúng ta không đứng độc lập, mà đang đứng trên vai của những “người khổng lồ” – những người đã xây dựng Vietnam Airlines từ con số không. Sự ấn tượng nằm ở cảm giác thiêng liêng khi biết rằng mỗi công việc mình đang làm hôm nay, dù nhỏ bé, đều là một gạch nối quan trọng để viết tiếp chương tiếp theo của một lịch sử hào hùng. Đó là sự tự hào xen lẫn trách nhiệm lớn lao. Nó cho tôi thấy rằng mỗi cá nhân, dù ở vị trí nào, đều là một mắt xích không thể thiếu để giữ cho khát vọng chung luôn rực cháy. Sự tận tâm của mỗi VNAers không chỉ là trách nhiệm công việc, mà là lòng tự tôn dân tộc mang tên Hãng hàng không Quốc gia Vietnam Airlines.
    Từ cảm hứng khi đọc trọn cuốn sách, để thể hiện tình yêu, trách nhiệm, sự đồng hành, gắn bó với Vietnam Airlines tôi sẽ hiện thực hóa qua những việc làm thiết thực như Lan tỏa hình ảnh như một đại sứ thương hiệu: Luôn đảm bảo mỗi bài viết do mình chắp bút, mỗi hình ảnh truyền thông mà tôi tham gia thực hiện phải đạt độ chỉn chu và thẩm mỹ cao nhất, phản ánh đúng tinh thần và hình ảnh thương hiệu Sen Vàng. Chia sẻ câu chuyện truyền cảm hứng: Tích cực lan tỏa những giá trị tốt đẹp và nỗ lực của Vietnam Airlines trong hành trình nâng tầm dịch vụ thành hãng hàng không quốc tế 5 sao đến với cộng đồng, giúp khách hàng thấu hiểu và tin yêu hơn vào sự tử tế đằng sau mỗi chuyến bay. Sáng tạo không ngừng: Luôn tìm tòi những cách thể hiện mới, hiện đại hơn trong công việc hàng ngày để góp phần làm trẻ hóa và đưa thương hiệu Vietnam Airlines tiếp cận gần hơn với mọi đối tượng khách hàng.
    Tự hào là một phần của khát vọng bầu trời.

  42. NGUYỄN THỊ KIM THOA nói:

    Trích đoạn “Vietnam Airlines đang bước vào một giai đoạn chuyển mình mạnh mẽ: hành trình chuyển đổi số toàn diện, nâng tầm chất lượng dịch vụ, phát triển bền vững và gắn liền với trách nhiệm xã hội. Mỗi chuyến bay vì thế không chỉ là một hành trình di chuyển, mà đang dần trở thành một hệ sinh thái số sống động – nơi mọi tương tác được kết nối, mọi trải nghiệm được cá nhân hóa và mỗi khoảnh khắc đều mang lại giá trị cho hành khách.”

    Đoạn trích này để lại ấn tượng sâu sắc bởi nó chạm đến cốt lõi của triết lý dịch vụ hàng không hiện đại. “Nâng tầm chất lượng dịch vụ” và “trải nghiệm được cá nhân hóa” không phải là những khái niệm vĩ mô xa vời, mà hiện diện thực tế trong sự chỉn chu của từng suất ăn được phục vụ trên độ cao 10.000 mét. Bức tranh toàn cảnh về một chuyến bay hoàn hảo được ghép lại từ những chi tiết nhỏ nhất. Sự chuyên nghiệp trong quy chuẩn đóng gói bao bì, tính thẩm mỹ cao trong cách trình bày từng hộp bánh, phần sandwich hay khay ăn chính là ngôn ngữ không lời truyền tải sự hiếu khách và đẳng cấp của Hãng. Khi một suất ăn hàng không đáp ứng được những tiêu chuẩn khắt khe nhất về mặt thị giác lẫn hương vị, nó không chỉ đáp ứng nhu cầu ẩm thực mà đã thực sự biến khoảnh khắc trên không thành một trải nghiệm dịch vụ đáng nhớ, đúng với tinh thần mang lại giá trị trọn vẹn cho hành khách mà cuốn sách nhắc đến.

    Từ nguồn cảm hứng của “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, hành động thiết thực nhất để thể hiện tình yêu và sự gắn bó với Hãng là tiếp tục đặt trọn tâm huyết vào việc nâng cao tiêu chuẩn chuyên môn trong lĩnh vực suất ăn hàng không. Trách nhiệm đó sẽ được cụ thể hóa qua việc không ngừng tối ưu hóa, đổi mới thiết kế bao bì và cách thức trình bày, đảm bảo sự sang trọng và tiện dụng nhất. Chăm chút kỹ lưỡng cho diện mạo của từng hộp thức ăn trước khi lên tàu bay chính là hành động trực tiếp nhất để cùng Vietnam Airlines “viết tiếp” khát vọng vươn tầm, khẳng định chất lượng dịch vụ và mang đến sự hài lòng tuyệt đối cho mỗi khách hàng.

    NGUYỄN THỊ KIM THOA – Đơn vị: MASCO

  43. Nguyễn Tiến Trường Minh FAD nói:

    Có những cuốn sách không chỉ đọc để biết thêm một câu chuyện, mà còn đọc để hiểu sâu hơn một hành trình. “Viết tiếp khát vọng bầu trời” đến với tôi trong một suy tư như thế — khi công việc thường nhật đôi lúc trở thành những con số lặp lại, những báo cáo nối tiếp nhau, và ta dễ quên mất phía sau tất cả là một bức tranh rộng lớn hơn rất nhiều. Cuốn sách mở ra không chỉ là bầu trời của những chuyến bay, mà còn là bầu trời của niềm tin, của sự kiên định và của những con người lặng lẽ đứng sau ánh hào quang. Để rồi khi khép lại, tôi nhận ra: có những “đường bay” không nằm trên bản đồ, mà nằm trong chính cách mỗi người âm thầm giữ cho guồng quay chung không bao giờ ngừng lại.

    Trong rất nhiều trang viết, tôi đặc biệt ấn tượng bởi những đoạn kể về giai đoạn khó khăn của ngành hàng không—khi bầu trời tưởng như chùng xuống, khi mỗi chuyến bay cất cánh mang theo nhiều hơn cả hành khách, mà là kỳ vọng, là trách nhiệm, là một lời khẳng định rằng mọi thứ rồi sẽ tiếp tục. Những con người trong câu chuyện ấy không được khắc họa như những anh hùng lớn lao, mà hiện lên bằng những chi tiết rất đỗi đời thường: những ca trực kéo dài, những quyết định phải đưa ra trong áp lực, những nỗ lực giữ cho “mạch bay” không đứt đoạn dù chỉ một nhịp. Chính sự bình dị ấy lại khiến tôi xúc động hơn cả, bởi tôi hiểu rằng: sức mạnh lớn nhất không nằm ở những khoảnh khắc rực rỡ, mà nằm ở khả năng bền bỉ đi qua những ngày tưởng chừng không thể.

    Là một người làm việc tại Ban Tài chính Kế toán, tôi đọc những dòng ấy với một sự lặng đi rất riêng. Công việc của chúng tôi không gắn với tiếng động cơ hay ánh đèn đường băng, nhưng lại gắn với một “đường băng” khác—đường băng của những con số, của sự chính xác và kỷ luật. Mỗi báo cáo hoàn thành đúng hạn, mỗi khoản chi được kiểm soát chặt chẽ, mỗi phương án tài chính được cân nhắc kỹ lưỡng… tất cả đều là những viên gạch nhỏ góp phần giữ cho cả hệ thống vận hành trơn tru. Đoạn trích ấy khiến tôi nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc: có những đóng góp không cần được nhìn thấy, nhưng lại không thể thiếu. Và chính trong sự thầm lặng đó, giá trị của công việc lại càng trở nên bền vững.

    Có lẽ điều cuốn sách để lại trong tôi không phải là những cảm xúc bùng nổ, mà là một dư âm lặng lẽ nhưng dai dẳng. Nó khiến tôi nhìn lại công việc của mình với một góc nhìn khác—không còn chỉ là trách nhiệm phải hoàn thành, mà là một phần trong một hành trình lớn hơn, nơi mỗi cá nhân đều đang góp sức giữ cho “khát vọng bầu trời” được tiếp nối. Tôi tự nhủ sẽ bắt đầu từ những điều rất nhỏ: cẩn trọng hơn trong từng con số, chủ động hơn trong từng đề xuất, trách nhiệm hơn trong từng quyết định. Đồng thời, tôi cũng muốn giữ cho mình một tinh thần học hỏi không ngừng, để mỗi ngày làm việc không chỉ là lặp lại, mà là tiến lên, dù chỉ một chút.

    Và có lẽ, “viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Đôi khi, đó chỉ là cách ta ngồi lại lâu hơn một chút để kiểm tra một số liệu, là sự kiên nhẫn khi rà soát một báo cáo, là tinh thần không cho phép mình dễ dãi với những sai sót nhỏ. Những điều tưởng như rất đỗi bình thường ấy, khi được góp lại từ nhiều con người, lại trở thành nền tảng vững chắc để những chuyến bay có thể cất cánh, để niềm tin có thể tiếp tục được gửi gắm. Và trong sự lặng lẽ ấy, tôi tìm thấy cho mình một niềm tự hào rất riêng—nhẹ nhàng thôi, nhưng đủ để biết rằng mình cũng đang góp một phần nhỏ bé vào bầu trời chung rộng lớn.

  44. Trương Sơn - SKYPEC nói:

    “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không chỉ là một ấn phẩm kỷ niệm 30 năm của Vietnam Airlines, mà còn là nơi lưu giữ những câu chuyện chân thực, giản dị nhưng đầy tự hào của những con người trong đại gia đình chung. Với mỗi cán bộ công nhân viên, đặc biệt là những người làm việc ở tuyến sau như SKYPEC, cuốn sách không chỉ để đọc – mà để thấy chính mình trong đó.
    Ngay từ những trang đầu, cuốn sách đã gợi mở bằng một cách rất đặc biệt “Cuốn sách… là cuốn nhật ký tâm hồn người Vietnam Airlines.”
    Quả thực, đây không phải là một cuốn sách lịch sử đơn thuần, mà là tập hợp những lát cắt cảm xúc – nơi mỗi câu chuyện đều mang theo tình yêu nghề, niềm tự hào và khát vọng cống hiến. Đó là câu chuyện của phi công, tiếp viên, kỹ sư, nhân viên mặt đất… và cả những con người thầm lặng phía sau mỗi chuyến bay.
    Là cán bộ công nhân viên của Công ty TNHH MTV Nhiên liệu Hàng không Việt Nam (SKYPEC), công việc của chúng tôi gắn với mặt đất – với từng quy trình, từng giọt nhiên liệu được kiểm soát nghiêm ngặt. Vì vậy, khi đọc đến dòng viết: “Mặt đất là hậu phương bền bỉ, nơi những con người thầm lặng tạo nên nền tảng vững chắc để mỗi chuyến bay an toàn vươn lên bầu trời.” chúng tôi như thấy chính mình trong đó – lặng lẽ nhưng không thể thiếu, giản dị nhưng đầy tự hào.
    Điểm đặc biệt của cuốn sách nằm ở những câu chuyện rất “đời”. Một chi tiết nhỏ như hình ảnh “cuống vé giấy năm xưa” lại gợi lên cả một hành trình phát triển:
    “Tôi đã lùi về sau, nhưng tôi tự hào vì mình là một phần ký ức.”
    Hay một câu nói giản dị nhưng sâu sắc:
    “Từ một cuống vé nhỏ bé đến một hãng bay vươn tầm quốc tế, điều duy nhất chưa từng thay đổi, chính là tình yêu…”
    Đó không chỉ là câu chuyện của Vietnam Airlines, mà còn là câu chuyện của tất cả những con người đã và đang góp phần xây dựng nên hành trình ấy, dù ở bất kỳ vị trí nào.
    Cuốn sách cũng gợi nhắc mỗi người về trách nhiệm của mình:
    “Khát vọng chính là tiền đề cho những thành tựu và là một lời cam kết… với tương lai.”
    Với những người làm việc ở tuyến sau như chúng tôi, khát vọng ấy không nằm ở những điều lớn lao, mà được thể hiện qua sự chính xác, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm trong từng công việc nhỏ nhất. Bởi phía sau mỗi chuyến bay an toàn là sự đóng góp của rất nhiều con người thầm lặng.
    Có lẽ, điều đọng lại sâu sắc nhất sau khi khép lại cuốn sách chính là cảm giác gắn bó:
    “Vietnam Airlines không chỉ là nơi làm việc, mà còn là nơi tôi trưởng thành, cống hiến, học hỏi và yêu thương.”
    Đó cũng là cảm nhận chung của nhiều cán bộ công nhân viên SKYPEC. Chúng tôi có thể không trực tiếp “bay”, nhưng luôn hiện diện trong từng chuyến bay – bằng trách nhiệm, bằng niềm tin và bằng sự tận tâm với công việc.
    “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không chỉ là tên một cuốn sách, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về vai trò của mình trong hành trình chung. Mỗi đóng góp, dù nhỏ, đều đang góp phần tạo nên những chuyến bay an toàn, góp phần xây dựng và lan tỏa hình ảnh Vietnam Airlines trên bầu trời thế giới

  45. Trần Tuyết Anh nói:

    Trong Viết tiếp khát vọng bầu trời, “Mệnh lệnh của trái tim” khiến tôi nhận ra một điều rất rõ — phía sau những điều trọn vẹn, luôn là những con người sẵn sàng chọn phần khó về mình. Nhìn lại hành trình của Vietnam Airlines, tôi càng hiểu rằng phía sau mỗi chuyến bay trọn vẹn là sự góp sức của rất nhiều con người ở những vị trí khác nhau — trong đó có những công việc thầm lặng nhưng không thể thiếu như suất ăn phục vụ hành khách.

    Đặc biệt, câu: “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai” khiến tôi suy nghĩ nhiều. Không phải ai cũng ở vị trí nổi bật, nhưng ai cũng mang trong mình trách nhiệm và niềm tự hào nghề nghiệp. Từ đó, tôi không còn xem công việc của mình là “phải làm”, mà là cơ hội để được góp sức.

    Vì vậy, tôi chọn bắt đầu từ những điều giản dị: chuẩn bị mỗi suất ăn chỉn chu hơn, chú ý hơn đến từng chi tiết nhỏ và luôn giữ tinh thần chủ động trong công việc. Tôi tin rằng, khi mỗi người đều cố gắng một chút, thì “khát vọng bầu trời” sẽ không chỉ nằm trên trang sách, mà hiện diện trong từng chuyến bay.

    Với tôi, tình yêu dành cho Vietnam Airlines không phải là điều gì quá lớn lao, mà nằm ở sự gắn bó mỗi ngày với công việc, với đồng nghiệp và với những giá trị mà mình đang cùng nhau gìn giữ. Tôi sẽ tiếp tục làm việc bằng sự tận tâm và trách nhiệm, để dù ở vị trí nào, vẫn có thể tự tin rằng mình đang đồng hành cùng hành trình bay theo cách rất riêng của mình.

    “Chúng tôi không bay, nhưng mỗi suất ăn là một cách để đồng hành cùng hành trình trên bầu trời.”

    TRẦN TUYẾT ANH Đơn vị: MASCO

  46. minhntt nói:

    Có những cuốn sách không chỉ đọc để biết thêm một câu chuyện, mà còn đọc để hiểu sâu hơn một hành trình. “Viết tiếp khát vọng bầu trời” đến với tôi trong một suy tư như thế — khi công việc thường nhật đôi lúc trở thành những con số lặp lại, những báo cáo nối tiếp nhau, và ta dễ quên mất phía sau tất cả là một bức tranh rộng lớn hơn rất nhiều. Cuốn sách mở ra không chỉ là bầu trời của những chuyến bay, mà còn là bầu trời của niềm tin, của sự kiên định và của những con người lặng lẽ đứng sau ánh hào quang. Để rồi khi khép lại, tôi nhận ra: có những “đường bay” không nằm trên bản đồ, mà nằm trong chính cách mỗi người âm thầm giữ cho guồng quay chung không bao giờ ngừng lại.

    Trong rất nhiều trang viết, tôi đặc biệt ấn tượng bởi những đoạn kể về giai đoạn khó khăn của ngành hàng không—khi bầu trời tưởng như chùng xuống, khi mỗi chuyến bay cất cánh mang theo nhiều hơn cả hành khách, mà là kỳ vọng, là trách nhiệm, là một lời khẳng định rằng mọi thứ rồi sẽ tiếp tục. Những con người trong câu chuyện ấy không được khắc họa như những anh hùng lớn lao, mà hiện lên bằng những chi tiết rất đỗi đời thường: những ca trực kéo dài, những quyết định phải đưa ra trong áp lực, những nỗ lực giữ cho “mạch bay” không đứt đoạn dù chỉ một nhịp. Chính sự bình dị ấy lại khiến tôi xúc động hơn cả, bởi tôi hiểu rằng: sức mạnh lớn nhất không nằm ở những khoảnh khắc rực rỡ, mà nằm ở khả năng bền bỉ đi qua những ngày tưởng chừng không thể.

    Là một người làm việc tại Ban Tài chính Kế toán, tôi đọc những dòng ấy với một sự lặng đi rất riêng. Công việc của chúng tôi không gắn với tiếng động cơ hay ánh đèn đường băng, nhưng lại gắn với một “đường băng” khác—đường băng của những con số, của sự chính xác và kỷ luật. Mỗi báo cáo hoàn thành đúng hạn, mỗi khoản chi được kiểm soát chặt chẽ, mỗi phương án tài chính được cân nhắc kỹ lưỡng… tất cả đều là những viên gạch nhỏ góp phần giữ cho cả hệ thống vận hành trơn tru. Đoạn trích ấy khiến tôi nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc: có những đóng góp không cần được nhìn thấy, nhưng lại không thể thiếu. Và chính trong sự thầm lặng đó, giá trị của công việc lại càng trở nên bền vững.

    Có lẽ điều cuốn sách để lại trong tôi không phải là những cảm xúc bùng nổ, mà là một dư âm lặng lẽ nhưng dai dẳng. Nó khiến tôi nhìn lại công việc của mình với một góc nhìn khác—không còn chỉ là trách nhiệm phải hoàn thành, mà là một phần trong một hành trình lớn hơn, nơi mỗi cá nhân đều đang góp sức giữ cho “khát vọng bầu trời” được tiếp nối. Tôi tự nhủ sẽ bắt đầu từ những điều rất nhỏ: cẩn trọng hơn trong từng con số, chủ động hơn trong từng đề xuất, trách nhiệm hơn trong từng quyết định. Đồng thời, tôi cũng muốn giữ cho mình một tinh thần học hỏi không ngừng, để mỗi ngày làm việc không chỉ là lặp lại, mà là tiến lên, dù chỉ một chút.

    Và có lẽ, “viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Đôi khi, đó chỉ là cách ta ngồi lại lâu hơn một chút để kiểm tra một số liệu, là sự kiên nhẫn khi rà soát một báo cáo, là tinh thần không cho phép mình dễ dãi với những sai sót nhỏ. Những điều tưởng như rất đỗi bình thường ấy, khi được góp lại từ nhiều con người, lại trở thành nền tảng vững chắc để những chuyến bay có thể cất cánh, để niềm tin có thể tiếp tục được gửi gắm. Và trong sự lặng lẽ ấy, tôi tìm thấy cho mình một niềm tự hào rất riêng—nhẹ nhàng thôi, nhưng đủ để biết rằng mình cũng đang góp một phần nhỏ bé vào bầu trời chung rộng lớn.

    Nguyễn Tiến Trường Minh – FAD

  47. SỬ DUY ĐĂNG KHOA nói:

    Hành Trình 30 Năm Khát Vọng Tự Hào: Khi Tình Yêu Hóa Thành Hành Động
    Chạm vào từng trang sách điện tử “30 năm Vietnam Airlines”, đọng lại trong mỗi người không chỉ là vinh dự về một hành trình dài kiến tạo hình ảnh Hãng hàng không Quốc gia, mà còn là sự xúc động trước sự kiên cường của biết bao thế hệ. Cánh sen vàng đã kiêu hãnh bay qua những thăng trầm để vươn mình ra biển lớn. Gấp lại những trang sách mang tính biểu tượng ấy, điều đọng lại mạnh mẽ nhất chính là một lời nhắc nhở sâu sắc: Sự vĩ đại của một tập thể không chỉ được xây đắp từ những chiến lược vĩ mô, mà còn được kết tinh từ những nỗ lực thầm lặng và bền bỉ nhất.

    Từ nguồn cảm hứng ấy, để thể hiện tình yêu, trách nhiệm và sự gắn bó với ngôi nhà chung Vietnam Airlines, tôi chọn hành động, bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhưng thiết thực nhất trong chính công việc hàng ngày của mình:

    Chăm chút từng “điểm chạm” dịch vụ trên mỗi chuyến bay: Tình yêu với Hãng đôi khi bắt đầu từ những điều rất đỗi bình dị. Tôi sẽ dành trọn tâm huyết để hoàn thiện từng thiết kế, chăm chút sự chỉn chu cho mỗi bao bì, mỗi khay suất ăn trước khi phục vụ trên tàu bay. Một hộp bánh được thiết kế đẹp mắt, một khay ăn được sắp xếp khoa học và ngon miệng không chỉ là thức ăn, mà chính là những “đại sứ thầm lặng” truyền tải sự chu đáo, tận tâm và đẳng cấp dịch vụ của Vietnam Airlines đến tận tay hành khách.

    Lan tỏa văn hóa sẻ chia và lòng nhân ái: Hơn cả những chuyến bay, sức mạnh của Vietnam Airlines còn nằm ở sự gắn kết và tinh thần hướng về cộng đồng. Tôi sẽ tiếp tục cháy hết mình để khởi xướng và đồng hành cùng các chương trình thiện nguyện, những chiến dịch gây quỹ nội bộ hay những “Bữa cơm nhân ái”. Việc mang lại những giá trị ấm áp cho xã hội không chỉ làm lan tỏa hình ảnh đẹp của Hãng mà còn trực tiếp nuôi dưỡng một môi trường làm việc đầy tình người, đậm đà bản sắc văn hóa doanh nghiệp.

    Không ngừng sáng tạo và đổi mới mỗi ngày: Thích ứng và làm mới bản thân là cách thiết thực nhất để đồng hành cùng sự phát triển của Hãng. Tôi cam kết sẽ liên tục cập nhật công nghệ, ứng dụng các công cụ hiện đại vào việc xây dựng hình ảnh, thiết kế ấn phẩm và tối ưu hóa quy trình làm việc. Mỗi một ý tưởng truyền thông mới, mỗi một video hay poster được tạo ra đều hướng tới mục tiêu chung là nâng tầm trải nghiệm và tự hào vinh danh thương hiệu.

    30 năm là một chặng đường rực rỡ, nhưng những trang sách lịch sử tiếp theo vẫn đang chờ tất cả chúng ta cùng nhau viết tiếp. Bằng sự gắn bó từ trái tim và tinh thần trách nhiệm cháy bỏng trong từng công việc nhỏ nhất, tôi tin rằng mỗi cá nhân đều đang “góp gió thành bão”, cùng nhau nâng bước để cánh sen vàng Vietnam Airlines tiếp tục bay cao, bay xa hơn nữa trên bầu trời quốc tế.
    SỬ DUY ĐĂNG KHOA – Đơn vị: MASCO

  48. HỒ THỊ NHẬT LINH nói:

    “Có những giá trị không nằm ở các con số tăng trưởng, mà hiện hữu trong từng ánh mắt, nụ cười và sự tận tụy của những người Vietnam Airlines… Tinh thần ‘ngày mai đang bắt đầu từ hôm nay’ không còn là khẩu hiệu trên đầu môi, mà đã trở thành nhịp đập chung trong trái tim hàng vạn con người vẫn đang miệt mài viết tiếp câu chuyện ba thập kỷ bằng niềm tự hào được bồi đắp.”

    Đoạn trích này chạm đến tôi bởi nó đúc kết trọn vẹn triết lý sâu sắc nhất của ngành dịch vụ hàng không: cốt lõi của thành công không chỉ nằm ở những báo cáo năng suất hay những kỷ lục vĩ mô, mà nằm ở chính “con người”. Đằng sau mỗi sải cánh vươn mình trên không trung là cả một hệ sinh thái khổng lồ những con người lao động thầm lặng. Từ những phi công, những tiếp viên trưởng dạn dày kinh nghiệm rực rỡ trên khoang khách, cho đến những nhân viên mặt đất, những người thầm lặng chăm chút cho từng khay ăn, từng dịch vụ hậu cần… tất cả đều chung một nhịp đập.

    Câu nói “ngày mai đang bắt đầu từ hôm nay” mang lại một nguồn cảm hứng mãnh liệt. Nó nhắc nhở tôi rằng, di sản 30 năm của Hãng là một bệ phóng vô giá, nhưng tương lai của đóa Sen Vàng lại phụ thuộc vào sự tận tâm trong từng công việc nhỏ bé nhất mà chúng ta làm ngay lúc này. Sự kết nối của các thế hệ không chỉ để lưu giữ ký ức, mà để nhắc nhở rằng dù ở bất kỳ vị trí nào, chúng ta cũng đang tự tay mình “viết tiếp” khát vọng ấy.

    Từ nguồn cảm hứng của cuốn sách, tôi nhận ra tình yêu với Vietnam Airlines không cần phải là những điều đao to búa lớn. Khát vọng bầu trời sẽ được tôi hiện thực hóa bằng sự chỉn chu tuyệt đối trong từng chi tiết của công việc hàng ngày:

    Tận tâm trong từng điểm chạm dịch vụ: Tôi sẽ tiếp tục đặt trọn tâm huyết vào việc hoàn thiện các thiết kế bao bì, khay ăn và các ấn phẩm nhận diện thương hiệu. Mỗi suất ăn được đưa lên máy bay không chỉ cần đạt chuẩn về chất lượng mà còn phải hoàn mỹ về mặt hình ảnh, góp phần mang đến trải nghiệm thị giác và ẩm thực trọn vẹn, đẳng cấp nhất cho hành khách của Vietnam Airlines.

    Lan tỏa văn hóa nhân văn của người VNA: Không chỉ dừng lại ở công việc chuyên môn, tôi sẽ tiếp tục đồng hành và lan tỏa tinh thần trách nhiệm xã hội, cống hiến vì cộng đồng qua các chiến dịch thiện nguyện. Bằng việc tận dụng thế mạnh thiết kế và tổ chức, tôi sẽ góp sức lan tỏa mạnh mẽ hơn nữa các chương trình ý nghĩa như “Bữa cơm nhân ái”, mang hơi ấm và giá trị nhân văn của con người Hãng Hàng không Quốc gia đến với những hoàn cảnh khó khăn.

    HỒ THỊ NHẬT LINH – Đơn vị: MASCO

  49. AN THANH TRÚC nói:

    “Có những giá trị không nằm ở các con số tăng trưởng, mà hiện hữu trong từng ánh mắt, nụ cười và sự tận tụy của những người Vietnam Airlines.”

    Gấp lại những trang sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, dư âm đọng lại trong tôi không chỉ là niềm tự hào về hành trình 30 năm sải cánh vươn xa của Hãng hàng không Quốc gia, mà còn là sự rung động sâu sắc trước đoạn trích trên. Giữa thời đại mà các báo cáo tài chính hay những chỉ số vĩ mô thường được lấy làm thước đo thành công, câu văn ấy lại nhẹ nhàng chạm đến giá trị cốt lõi nhất kiến tạo nên bản sắc của Vietnam Airlines: Yếu tố con người.

    Tôi đặc biệt ấn tượng với đoạn trích này bởi nó gọi tên chính xác nét đẹp lao động thầm lặng phía sau ánh hào quang của mỗi chuyến bay. Đọc những dòng chữ ấy, tôi bất giác nhìn lại nhịp độ công việc hàng ngày của bản thân và những đồng nghiệp tại khu vực cung ứng, dịch vụ mặt đất ở Đà Nẵng. Sự “tận tụy” được nhắc đến trong sách không hề trừu tượng; nó hiện hữu ngay trong những đêm trăn trở thiết kế mẫu bao bì, hộp bánh sao cho mang đậm dấu ấn thương hiệu, trong sự tỉ mỉ sắp xếp từng khay ăn đạt chuẩn khắt khe, hay trong những nỗ lực không ngừng nghỉ để chuẩn hóa dịch vụ với các đối tác quốc tế. Những công việc tưởng chừng nhỏ bé, khuất lấp phía sau không gian bếp ăn hàng không hay bàn giấy văn phòng lại chính là những mảnh ghép sống động, góp phần trực tiếp kiến tạo nên trải nghiệm 5 sao và nụ cười hài lòng của hành khách.

    Hơn thế nữa, đoạn trích còn khơi gợi trong tôi niềm tự hào mãnh liệt về văn hóa doanh nghiệp mà chúng ta đang cùng nhau vun đắp. Giá trị của người Vietnam Airlines chưa bao giờ chỉ dừng lại ở cửa máy bay. Sự tận tâm và tinh thần cống hiến ấy đã trở thành chất xúc tác để chúng ta bước ra ngoài xã hội, chung tay tổ chức những chương trình “Bữa cơm nhân ái” gửi đến các bệnh nhân, hay những dự án bán nước gây quỹ nội bộ đầy ấm áp. Đó chính là lúc bản lĩnh và tình yêu thương của “chiến binh Sen Vàng” tỏa sáng rực rỡ nhất, vượt ra khỏi ranh giới của những chuyến bay thương mại thông thường.

    Nhìn lại cột mốc tuổi 30 của Hãng, câu nói này như một kim chỉ nam và là lời động viên vô giá đối với thế hệ trẻ chúng tôi. Nó tiếp thêm động lực để mỗi cá nhân tiếp tục cháy hết mình với công việc, không ngừng học hỏi đổi mới và dốc lòng chăm chút cho từng chi tiết dịch vụ nhỏ nhất. Bởi đến cuối cùng, điều đọng lại sâu sắc nhất trong trái tim khách hàng không phải là những con số vô tri, mà chính là sự chân thành, ấm áp và khát khao cống hiến mà chúng ta – những người đang ngày đêm âm thầm “viết tiếp khát vọng bầu trời” – trao đi.

    AN THANH TRÚC – Đơn vị: MASCO

  50. ĐỖ QUANG HUY nói:

    Cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” ra mắt nhân dịp kỷ niệm 30 năm thành lập Vietnam Airlines không chỉ là một biên niên sử bằng chữ, mà thực sự là một “ký ức tập thể” trọn vẹn và đầy xúc động. Trong vô vàn những câu chuyện làm nghề được sẻ chia, tôi đặc biệt ấn tượng và trăn trở mãi với một lát cắt nội dung dung dị nhưng có sức nặng vô cùng:

    “Đó là ký ức của những phi công, tiếp viên, kỹ sư, nhân viên mặt đất,… những con người âm thầm nhưng bền bỉ, cùng chung một khát vọng vươn cao.”

    Vì sao đoạn trích này lại chạm đến trái tim tôi?
    Thứ nhất, đoạn trích mang đến một góc nhìn công bằng và trọn vẹn về “khát vọng bầu trời”. Chúng ta thường dễ bị choáng ngợp bởi sự kỳ vĩ của những chiếc “chim sắt” vút bay hay vẻ rạng rỡ của phi hành đoàn, nhưng cuốn sách đã dành một sự trân trọng sâu sắc cho cả những nhịp điệu hối hả dưới mặt đất. Đọc những dòng chữ ấy, tôi như thấy lại những đêm dài sáng đèn tại các khu vực xưởng sản xuất, bếp ăn hàng không hay sự tấp nập quen thuộc nơi sân bay Đà Nẵng. Để một chuyến bay cất cánh an toàn và mang lại trải nghiệm hoàn hảo, có biết bao giọt mồ hôi đã rơi xuống. Đó có thể là sự chăm chút tỉ mỉ cho từng khay suất ăn, sự kỹ lưỡng trong việc quy chuẩn hóa từng thiết kế hộp bánh, bao bì mang đậm dấu ấn thương hiệu, hay những bản kế hoạch Nâng tầm dịch vụ được thảo luận gắt gao. Bầu trời có thể rất cao, nhưng khát vọng vươn tới đẳng cấp 5 sao ấy lại được xây đắp từ những chi tiết nhỏ bé và thầm lặng nhất dưới mặt đất.

    Thứ hai, đoạn trích khơi dậy một niềm tự hào mãnh liệt về văn hoá doanh nghiệp và tinh thần phụng sự. “Âm thầm nhưng bền bỉ” – cụm từ ấy phản ánh chính xác cốt cách của con người VNA. Sự bền bỉ ấy không chỉ thể hiện qua những ca trực căng thẳng ngày Lễ Tết, nỗ lực chuẩn bị những món quà tri ân đối tác, mà còn lấp lánh trong những hoạt động cộng đồng ấm áp. Giống như chương trình thiện nguyện “Bữa cơm nhân ái” hay các đợt quyên góp hỗ trợ vùng lũ mà chúng ta cùng nhau chung tay thực hiện, những người làm dịch vụ không chỉ trao đi những trải nghiệm tuyệt vời trên không trung mà còn sẻ chia hơi ấm đến những hoàn cảnh khó khăn. Tình yêu nghề, vì thế, hòa quyện một cách tự nhiên và sâu sắc với tình yêu đồng bào.

    Cuối cùng, đoạn trích nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự tiếp nối và sáng tạo. Khát vọng vươn cao không bao giờ là một vinh quang đứng yên. Trong bối cảnh hiện tại, những “con người âm thầm” ấy vẫn đang ngày đêm tự làm mới mình—sẵn sàng ứng dụng công nghệ AI, chuyển đổi số vào từng khâu vận hành, sản xuất video, và sáng tạo không ngừng trong các phong trào văn hóa doanh nghiệp để giữ cho bản sắc Sen Vàng luôn rực rỡ, hiện đại và tràn đầy sức sống.

    Gấp lại “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, tôi hiểu sâu sắc rằng mỗi cá nhân chúng ta – dù đang đứng ở vị trí tiền tuyến rạng rỡ hay ở hậu phương thầm lặng chăm lo từng khay ăn, thức uống – đều đang nắm giữ một sợi chỉ đỏ để dệt nên trọn vẹn giấc mơ của Hãng hàng không Quốc gia. Cuốn sách không chỉ để nhìn lại, mà thực sự là một điểm tựa tinh thần, tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết để mỗi người chúng ta tiếp tục cống hiến và viết tiếp những chương mới rực rỡ hơn cho hành trình vươn ra biển lớn.

    ĐỖ QUANG HUY – Đơn vị: MASCO

  51. Nguyễn Xuân Dung - TTBSP nói:

    Tôi đặc biệt bị cuốn hút bởi đoạn viết “Bay qua những vùng trời giông bão” – nơi hành trình nghề nghiệp không còn là chuỗi cột mốc, mà trở thành dòng chảy của cảm xúc, của trách nhiệm và của những ký ức không thể phai mờ.

    “Có những chuyến bay không chỉ chở hành khách, mà chở theo cả nỗi nhớ, niềm hy vọng và những cuộc đoàn tụ đã bị thời gian trì hoãn quá lâu. Và khi bánh máy bay chạm đất, cũng là lúc những trái tim tìm lại được nhau.”

    Đoạn trích khiến tôi xúc động bởi nó lột tả rất chân thực ý nghĩa sâu xa của mỗi chuyến bay. Đó không chỉ là việc di chuyển từ điểm A đến điểm B, mà là hành trình mang con người trở về với những điều quan trọng nhất trong cuộc đời – gia đình, quê hương, và yêu thương. Hình ảnh người mẹ bật khóc khi gặp lại con, hay những hành khách quỳ xuống cảm ơn trong chuyến bay giải cứu, không chỉ là những khoảnh khắc cá nhân, mà là minh chứng cho giá trị nhân văn mà Vietnam Airlines đang gìn giữ.

    Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc là cách tác giả khắc họa “giông bão” – không chỉ là thời tiết trên bầu trời, mà còn là những thử thách khắc nghiệt của nghề: những chuyến bay xuyên đêm, những giờ làm việc trong bộ đồ bảo hộ ngột ngạt, hay áp lực trong những tình huống đặc biệt. Nhưng chính trong những giông bão ấy, hình ảnh người tiếp viên lại hiện lên rõ nét nhất – kiên cường, tận tâm và đầy trách nhiệm. Đó không còn là một công việc, mà là một sứ mệnh thầm lặng, nơi mỗi cá nhân trở thành điểm tựa cho hàng trăm hành khách giữa không trung.

    Đoạn viết cũng gợi cho tôi một cảm giác rất rõ ràng về niềm tự hào – khi nhận ra rằng đằng sau mỗi chuyến bay là cả một tập thể đang cùng nhau giữ vững “đôi cánh” của Hãng hàng không Quốc gia. Mỗi trải nghiệm, dù là niềm vui hay thử thách, đều góp phần tạo nên bản sắc của Vietnam Airlines – một thương hiệu không chỉ bay xa về địa lý, mà còn chạm đến chiều sâu cảm xúc của con người.

    Từ cảm hứng đó, tôi hiểu rằng sự đồng hành không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đó có thể là việc mình làm tốt hơn mỗi ngày, giữ sự chỉn chu trong từng chi tiết, chủ động đóng góp những cải tiến nhỏ để nâng cao hiệu quả công việc. Đồng thời, tôi mong muốn lan tỏa nhiều hơn những câu chuyện ý nghĩa như thế này – để mỗi hành khách khi lựa chọn Vietnam Airlines không chỉ thấy một chuyến bay, mà cảm nhận được một hành trình có trái tim, có trách nhiệm và có cả niềm tự hào dân tộc.

    Giữa những vùng trời giông bão, điều giữ cho hành trình không chệch hướng không phải là bầu trời yên ả, mà là những con người vẫn kiên định với sứ mệnh của mình. Và khi mỗi chúng ta cùng giữ vững điều đó, thì dù phía trước còn bao nhiêu thử thách, đôi cánh mang tên Vietnam Airlines vẫn sẽ tiếp tục vươn xa.

  52. Nguyễn Hạnh Như nói:

    Có lẽ, một câu văn không thể nói lên hết nội dung của một cuốn sách. Nhưng khi gấp lại cuốn sách “30 năm Vietnam Airlines”, đọng lại trong tôi không chỉ là những cột mốc lịch sử của Hãng hàng không Quốc gia mà còn là suy nghĩ về dòng chữ trên trang 126: “Sinh ra từ khát vọng, trưởng thành qua gian khó, Vietnam Airlines đã vững vàng bay qua những vùng trời giông bão nhất.” Chỉ vỏn vẹn ba vế câu, nhưng lại gói trọn cả một hành trình đầy tự hào.
    “Sinh ra từ khát vọng” – đó là khát vọng mang hình ảnh bông sen vàng vươn ra thế giới, khát vọng kết nối với thế giới và khẳng định vị thế của một quốc gia đang vươn mình. Khát vọng ấy là khởi nguồn, là kim chỉ nam để những thế hệ đi trước đặt những viên gạch đầu tiên. Từ những nền móng đầu tiên của Hàng không Dân dụng năm 1956, cho đến bước ngoặt lịch sử năm 1995. Đó là một năm rực rỡ khi Việt Nam gia nhập ASEAN và bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ. Cũng trong năm đó, Tổng công ty Hàng không Việt Nam ra đời trên cơ sở liên kết 20 doanh nghiệp hoạt động kinh doanh dịch vụ hàng không với trọng trách “đi trước mở đường” để vươn ra thế giới. Các đường bay quốc tế được khôi phục và mở mới liên tục, không chỉ để vận tải thương mại mà còn là phương tiện chuyên chở thông điệp về một nước Việt Nam đổi mới, hòa bình và sẵn sàng làm bạn với thế giới.
    Nhưng điều khiến tôi, một người trẻ đang ngày ngày gắn bó với VNA, xúc động nhất lại nằm ở vế sau: “Trưởng thành qua gian khó” và “Vững vàng bay qua những vùng trời giông bão nhất”. “Giông bão” ở đây không chỉ là những hình thái thời tiết khắc nghiệt trên độ cao hàng nghìn mét, mà còn là những biến động khôn lường của thời cuộc: khủng hoảng kinh tế toàn cầu, sự cạnh tranh khốc liệt của thị trường, “cơn bão” mang tên đại dịch đã từng làm chao đảo ngành hàng không thế giới và gần đây nhất là khủng hoảng nhiên liệu. Dưới góc nhìn của một chuyên viên đang trực tiếp làm công tác chuyên môn tại Ban Đầu tư – Mua sắm, trực tiếp tham gia vào công tác quản lý cơ sở hạ tầng, tôi càng thấm thía hơn bề chìm của những “cơn bão” ấy. Để có những chuyến bay an toàn, êm ái trên không là biết bao nỗ lực thầm lặng dưới mặt đất. Đó là những bài toán cân não để tối ưu hóa nguồn lực, là sự cẩn trọng trong từng dự án đầu tư để đảm bảo tính hiệu quả cao nhất trong bối cảnh ngân sách cần thắt chặt để kiến tạo một nền tảng vững chắc cho sự phục hồi và phát triển của Tổng công ty. “Vững vàng” không phải là phép màu tự nhiên mà có; nó được xây đắp từ sự bền bỉ, tính kỷ luật, và nỗ lực tối ưu hóa của từng phòng ban, từng con người VNA.
    Câu nói này, đối với tôi, không chỉ là lời tổng kết về quá khứ mà còn là lời nhắn nhủ cho tương lai. Những thế hệ đi trước, những người thầy, người anh, người chị trong Tổng công ty đã chèo lái con thuyền VNA qua giông bão. Giờ đây, thế hệ trẻ chúng tôi – những người mang trong mình sức sống mới, sự năng động và khát khao cống hiến – nhận trách nhiệm tiếp nối. Chúng tôi không chỉ làm việc bằng trách nhiệm chuyên môn, mà còn bằng tình yêu và niềm tự hào của một VNAer, sẵn sàng trau dồi bản thân để đóng góp vào những chặng đường rực rỡ tiếp theo.
    “Sinh ra từ khát vọng” là của quá khứ. Nhưng “vững vàng bay cao” chính là nhiệm vụ của chúng ta hôm nay và mãi về sau. Cuốn sách “30 năm Vietnam Airlines” không chỉ lưu giữ kỷ niệm, mà đã thực sự truyền cho tôi một ngọn lửa, để mỗi ngày đến văn phòng, tôi biết mình đang góp một phần nhỏ bé nhưng kiên định vào hành trình sải cánh vươn cao của Bông Sen Vàng.
    Nguyễn Hạnh Như, Ban Đầu tư – Mua sắm

  53. Huỳnh Nguyễn Thế Huy nói:

    Đọc cuốn sách này, điều đọng lại rõ nhất không phải là những cột mốc hay thành tựu, mà là con người – những con người rất thật, rất gần gũi, nhưng mang trong mình một điểm chung: tình yêu bầu trời và niềm tự hào với màu áo Sen Vàng.

    Là nhân viên kỹ thuật tại VAECO, tôi đặc biệt đồng cảm với những trang viết về “mặt đất thân yêu” – nơi những con người thầm lặng đảm bảo từng chi tiết nhỏ nhất để mỗi chuyến bay có thể cất cánh an toàn. Công việc của chúng tôi không hào nhoáng như phi công hay tiếp viên, nhưng lại là “điểm tựa” vô hình:
    Là những ca trực xuyên đêm để kịp tiến độ khai thác.
    Là những checklist lặp đi lặp lại nhưng không bao giờ được phép sai sót.
    Là áp lực “an toàn tuyệt đối” – giá trị cốt lõi không thể thỏa hiệp.

    Cuốn sách khiến tôi ý thức rõ hơn rằng mỗi hành động nhỏ của mình đều góp phần vào an toàn chung. Ngành kỹ thuật luôn căng thẳng, nhưng nhìn vào hành trình 30 năm với bao biến động (khủng hoảng, dịch bệnh…), tôi học được cách giữ vững tinh thần và niềm tin.

    Sau khi đọc xong, điều còn lại không phải là nội dung cụ thể của từng bài viết, mà là một cảm giác rất rõ ràng: tự hào nhưng không được phép tự mãn. Vietnam Airlines đã đi được 30 năm, nhưng như cuốn sách nhấn mạnh, đó chỉ là một chặng trong hành trình dài hơn rất nhiều. Và thế hệ chúng tôi – những người đang trực tiếp làm việc hôm nay – chính là người viết tiếp câu chuyện đó.

    “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải là cuốn sách để đọc một lần rồi thôi. Với tôi, nó giống như một lời nhắc:
    Nhắc về lý do mình bắt đầu..
    Nhắc về trách nhiệm mình đang gánh.
    Và nhắc rằng mỗi ngày làm việc đều có ý nghĩa lớn hơn bản thân mình.

    Là một nhân viên của VAECO, tôi thấy mình không đứng ngoài cuốn sách này – mà đang ở bên trong nó.

    Huỳnh Nguyễn Thế Huy – VAECO – CNĐN

  54. PVH nói:

    Những chia sẻ chân thực và sâu sắc, nói lên được nhiều suy nghĩ chung của anh chị em Ban Đầu tư – Mua sắm !

  55. Long Trần nói:

    Bài viết rất sâu lắng, cho thấy một cái nhìn tinh tế của tác giả v. Những suy tư bạn gửi gắm không chỉ để đọc, mà còn để mỗi người phải dừng lại một nhịp và chiêm nghiệm về chính mình.

  56. Khánh nói:

    Hay em ơi

  57. Nguyễn Minh - TTBSP nói:

    Với tôi, điều đọng lại sâu nhất sau khi đọc cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” là bài viết “Ngọn hải đăng soi đường”. Câu chuyện không chỉ kể lại một hành trình nghề nghiệp, mà còn là hành trình của một tâm hồn đi tìm ánh sáng cho chính mình. Bài viết mở đầu bằng những dòng viết về biển, nơi con người đối diện với sự mênh mông và cô độc, vừa hồi tưởng lại ký ức, vừa là phép ẩn dụ đầy ám ảnh cho những tháng ngày lạc hướng. Ở đó, con người nhỏ bé giữa trùng khơi, còn tương lai thì mong manh như chiếc la bàn quay không điểm dừng.

    Và rồi, “ngọn hải đăng” xuất hiện, không rực rỡ, không ồn ào, nhưng đủ để thắp lên một niềm tin. Vietnam Airlines trong câu chuyện không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp, mà là ánh sáng dẫn lối, là nơi mà khát vọng được gọi tên. Khoảnh khắc tác giả quyết định bước ra khỏi vùng an toàn, rời bỏ những tháng ngày lênh đênh để chạm vào một chân trời hoàn toàn xa lạ, mang theo tất cả sự mạo hiểm và hy vọng, chính là điểm khiến người đọc lặng đi. Bởi đó không chỉ là lựa chọn, mà là một bước ngoặt của số phận.

    Anh Tuấn đến với Vietnam Airlines không phải với một hồ sơ “lý tưởng”, mà bằng sự chân thành, nỗ lực và một niềm tin rất đỗi giản dị: mình có thể thay đổi. Chính điều đó làm cho hành trình trở nên gần gũi, giúp tôi được soi chiếu và nhìn lại hành trình của bản thân mình – những lúc hoài nghi, những lần đứng trước ngã rẽ và tự hỏi đâu mới là con đường đúng.

    Có lẽ ai rồi cũng cần một ngọn hải đăng trong đời. Có thể đó là một cơ hội, một con người, hay một tổ chức – nhưng quan trọng hơn cả, đó là khoảnh khắc ta đủ can đảm để nhìn thấy ánh sáng ấy và quyết định đi theo. Và khi nhìn lại, ta mới hiểu rằng chính lựa chọn năm nào đã định hình nên con người của hôm nay.

    Vietnam Airlines, qua câu chuyện này, không chỉ là một điểm đến, mà là nơi khởi nguồn của những hành trình tái sinh. Nơi những con người từng lạc lối tìm lại được phương hướng, nơi những giấc mơ tưởng chừng xa vời được chắp cánh. Và có lẽ, điều đẹp nhất không phải là ánh sáng của ngọn hải đăng, mà là hành trình dũng cảm của người đã chọn bước về phía ánh sáng ấy.

    Với tôi, cách thiết thực nhất để thể hiện tình yêu, trách nhiệm và sự gắn bó với Vietnam Airlines chính là dám thay đổi. Thay đổi để tiến gần hơn tới một phiên bản tốt hơn của chính mình; thay đổi để công việc luôn có sự mới mẻ, không lặp lại; và thay đổi để giữ được “lửa nghề” – sự nhiệt huyết giúp mình không ngừng nỗ lực và đóng góp nhiều hơn mỗi ngày.

    Ở Vietnam Airlines, tôi cũng tìm thấy những người bạn, những đồng nghiệp cùng chung khát vọng cống hiến. Chính sự đồng hành đó tạo nên một nguồn năng lượng tích cực, giúp mỗi người không chỉ vững vàng hơn trong công việc mà còn có thêm động lực để cùng nhau tiến xa hơn.

  58. Trần Thùy Linh - TTBSP nói:

    Tôi đặc biệt ấn tượng với những dòng viết về hành trình 10 năm gắn bó với bầu trời – nơi một lựa chọn tưởng như “rời bỏ an toàn” lại trở thành cánh cửa mở ra một cuộc đời đầy ý nghĩa.

    “Có những buổi bình minh bắt đầu từ đường băng, khi ánh nắng đầu tiên chạm vào thân máy bay, tôi hiểu rằng mình đang sống trong một giấc mơ rất thật – giấc mơ được bay, được chạm vào những hành trình của người khác và trở thành một phần trong ký ức của họ.”

    Đoạn viết không chỉ kể về một nghề, mà là cách một con người tìm thấy ý nghĩa của chính mình giữa những chuyến bay. Ở đó, công việc không còn là những quy trình lặp lại, mà là những nhịp đập rất người – niềm vui đoàn tụ, nỗi xúc động, hay chỉ đơn giản là một nụ cười được trao đi đúng lúc. Điều làm tôi ấn tượng không phải là sự hào nhoáng của bầu trời, mà là chiều sâu cảm xúc phía sau nó – nơi mỗi tiếp viên trở thành một “người giữ lửa”, âm thầm kết nối và sưởi ấm những hành trình xa xôi.

    Bài viết gợi cho tôi một cảm giác rất rõ ràng: chúng ta không chỉ làm việc cho Vietnam Airlines, mà đang cùng nhau dệt nên một bức tranh lớn hơn – nơi mỗi cá nhân, dù ở vị trí nào, đều góp một gam màu vào hành trình mang tên “Sky Home”. Có thể là những chi tiết rất nhỏ, nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại tạo nên trải nghiệm trọn vẹn cho hành khách và giữ cho hình ảnh Sen Vàng luôn ấm áp, gần gũi.

    Với tôi, việc mỗi cá nhân cá nhân chủ động giữ tinh thần trách nhiệm và đồng hành như một “đại sứ thương hiệu” trong mọi tương tác, dù trực tiếp hay gián tiếp, chính là nền tảng quan trọng để gìn giữ hình ảnh chuyên nghiệp, ấm áp của Vietnam Airlines và góp phần nâng tầm dịch vụ, hướng đến mục tiêu hãng hàng không 5 sao.

  59. Phạm Mạnh Hùng - nói:

    CÓ NHỮNG HÀNH TRÌNH BẮT ĐẦU TỪ BẦU TRỜI, NHƯNG LẠI ĐƯỢC NÂNG ĐỠ TỪ MẶT ĐẤT
    Trong cuốn “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, có một đoạn khiến tôi thực sự suy ngẫm:
    “Đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng…” Quả thật. đi là để trở về. Mặt đất là hậu phương bền bỉ, nơi những con người thầm lặng tạo nên nền tảng vững chắc để mỗi chuyến bay an toàn vươn lên bầu trời.

    Điều làm tôi ấn tượng không chỉ là ý nghĩa của đoạn trích, mà là sự ghi nhận dành cho những con người thầm lặng. Nó khiến tôi nhận ra rằng, dù ở vị trí nào – trên bầu trời hay dưới mặt đất – tất cả đều đang cùng chung một hành trình. Và chính những con người ở “hậu phương” như chúng tôi đang góp phần giữ nhịp bình an cho mỗi chuyến bay.

    Bởi phía sau mỗi hành trình bay xa là một “mặt đất” lặng lẽ nhưng bền bỉ. Nơi có những con người không cần được nhắc tên, không cần ánh đèn sân khấu, vẫn ngày ngày miệt mài làm việc. Chính họ – chính chúng tôi – là hậu phương vững chắc để những chuyến bay yên tâm vươn mình lên bầu trời.

    Và có lẽ, hạnh phúc của những người như tôi không nằm ở việc được bay cao, mà nằm ở việc biết rằng: dù đứng ở dưới mặt đất, mình vẫn đang chạm vào bầu trời theo một cách rất riêng.

    Cảm xúc, nếu chỉ dừng lại ở rung động, thì rồi cũng sẽ qua. Nhưng nếu biến nó thành hành động, nó sẽ trở thành giá trị.
    Từ niềm tự hào “đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng”, tinh thần và trách nhiệm với Vietnam Airlines không nằm ở những điều to tát, mà thể hiện rõ nhất qua cách mình làm việc mỗi ngày.
    Từ niềm tự hào “đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng”, là một người lao động có tinh thần và trách nhiệm với Vietnam Airlines được thể hiện qua từng việc làm mỗi ngày: làm việc đến nơi đến chốn, cẩn trọng trong từng chi tiết; giữ kỷ luật, tuân thủ quy trình; sẵn sàng đồng hành, hỗ trợ đồng đội.

    Đó còn là niềm tự hào nghề nghiệp – làm không chỉ để hoàn thành, mà để giữ gìn uy tín của một hãng hàng không quốc gia. Và là tinh thần không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân.

    Gắn bó không nằm ở lời nói, mà ở việc mỗi ngày làm tốt hơn một chút, trách nhiệm hơn một chút – cùng nhau đứng vững nơi mặt đất, để những chuyến bay vững vàng vươn lên bầu trời.

  60. Mạnh Hùng VINAKO nói:

    CÓ NHỮNG HÀNH TRÌNH BẮT ĐẦU TỪ BẦU TRỜI, NHƯNG LẠI ĐƯỢC NÂNG ĐỠ TỪ MẶT ĐẤT Trong cuốn “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, có một đoạn khiến tôi thực sự suy ngẫm: “Đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng…” Quả thật. đi là để trở về. Mặt đất là hậu phương bền bỉ, nơi những con người thầm lặng tạo nên nền tảng vững chắc để mỗi chuyến bay an toàn vươn lên bầu trời.
    Điều làm tôi ấn tượng không chỉ là ý nghĩa của đoạn trích, mà là sự ghi nhận dành cho những con người thầm lặng. Nó khiến tôi nhận ra rằng, dù ở vị trí nào – trên bầu trời hay dưới mặt đất – tất cả đều đang cùng chung một hành trình. Và chính những con người ở “hậu phương” như chúng tôi đang góp phần giữ nhịp bình an cho mỗi chuyến bay.
    Bởi phía sau mỗi hành trình bay xa là một “mặt đất” lặng lẽ nhưng bền bỉ. Nơi có những con người không cần được nhắc tên, không cần ánh đèn sân khấu, vẫn ngày ngày miệt mài làm việc. Chính họ – chính chúng tôi – là hậu phương vững chắc để những chuyến bay yên tâm vươn mình lên bầu trời. Và có lẽ, hạnh phúc của những người như tôi không nằm ở việc được bay cao, mà nằm ở việc biết rằng: dù đứng ở dưới mặt đất, mình vẫn đang chạm vào bầu trời theo một cách rất riêng.
    Cảm xúc, nếu chỉ dừng lại ở rung động, thì rồi cũng sẽ qua. Nhưng nếu biến nó thành hành động, nó sẽ trở thành giá trị. Từ niềm tự hào “đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng”, tinh thần và trách nhiệm với Vietnam Airlines không nằm ở những điều to tát, mà thể hiện rõ nhất qua cách mình làm việc mỗi ngày.
    Từ niềm tự hào “đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng”, là một người lao động có tinh thần và trách nhiệm với Vietnam Airlines được thể hiện qua từng việc làm mỗi ngày: làm việc đến nơi đến chốn, cẩn trọng trong từng chi tiết; giữ kỷ luật, tuân thủ quy trình; sẵn sàng đồng hành, hỗ trợ đồng đội.
    Đó còn là niềm tự hào nghề nghiệp – làm không chỉ để hoàn thành, mà để giữ gìn uy tín của một hãng hàng không quốc gia. Và là tinh thần không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân. Gắn bó không nằm ở lời nói, mà ở việc mỗi ngày làm tốt hơn một chút, trách nhiệm hơn một chút – cùng nhau đứng vững nơi mặt đất, để những chuyến bay vững vàng vươn lên bầu trời.

  61. Lê Thu Trang nói:

    Đọc “Viết tiếp Khát vọng bầu trời”, phần khiến tôi nán lại lâu nhất là những trang hồi ức về các chuyến bay giải cứu giữa đại dịch Covid-19. Cảm xúc trong tôi rất đỗi đặc biệt, bởi chị gái tôi – một tiếp viên của Vietnam Airlines – cũng từng tham gia vào những hành trình năm ấy. Ở nhà, chị hiếm khi kể về sự vất vả hay rủi ro tại thời điểm đó. Phải đến khi đọc sách, tôi mới thực sự hình dung được sự lo âu và những nỗ lực thầm lặng của chị cùng đồng nghiệp chỉ để đưa đồng bào mình về nước an toàn.
    Nhìn cách mọi người kiên cường nơi tuyến đầu, tôi tự soi chiếu lại công việc của mình hiện tại. Chúng tôi không trực tiếp cất cánh, nhưng lại là những người đứng sau xử lý các tình huống phát sinh của hành khách. Cuốn sách nhắc nhở tôi một điều giản dị: dù ở vị trí nào, sự tận tâm cũng tạo nên giá trị.
    Nghĩ vậy, tôi hiểu rằng những đóng góp lặng thầm nơi hậu phương cũng mang một ý nghĩa rất lớn. Trong guồng quay vận hành chung, mỗi cá nhân đều là một mắt xích quan trọng không thể tách rời. Tôi tự dặn mình phải đưa sự thấu cảm vào từng đầu việc nhỏ nhất ở phòng. Dù công việc phần lớn ở phía sau hệ thống, nhưng khi mình chậm lại một nhịp, xử lý mọi việc bằng cái tâm thay vì máy móc theo quy trình, mọi nút thắt sẽ được gỡ rối nhẹ nhàng hơn, san sẻ bớt gánh nặng cho các đồng nghiệp.
    Thật vui vì từ một góc nhỏ ở Tổng công ty, tôi đang được cùng chị gái và tập thể Vietnam Airlines phục vụ khách hàng bằng sự chân thành, góp chút sức mình viết tiếp những khát vọng mới trên bầu trời.
    Lê Thu Trang – Ban Tiếp thị Bán sản phẩm

  62. Nguyễn Quang Huy nói:

    Sau khi đọc cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, nội dung khiến tôi yêu thích và ấn tượng nhất là câu chuyện về “cuống vé giấy năm xưa”. Hình ảnh một tờ vé nhỏ bé, từng là điểm khởi đầu cho biết bao hành trình, được kể lại bằng giọng văn gần gũi, xúc động và giàu ý nghĩa. Cuống vé ấy tuy đã lùi vào ký ức khi Vietnam Airlines chuyển mình cùng công nghệ hiện đại, nhưng vẫn mang trong mình niềm tự hào vì đã từng là một phần của những chuyến bay, những cuộc gặp gỡ, chia xa và đoàn tụ. Đọc xong tôi nhớ lại lúc còn bé khi lần đầu tiên tôi được đi máy bay, khi đó Vietnam Airlines vẫn dùng vé giấy, tôi cảm thấy rất thích thú, chụp ảnh và giữ lại làm kỷ niệm, giờ thì đã chuyển sang checkin online nhưng với tôi chiếc vé giấy vẫn là một kỷ niệm đẹp.
    Sau này, tôi trở thành một người Vietnam Airlines, tôi đặc biệt xúc động với hình ảnh đó bởi nó gợi cho tôi suy nghĩ rằng trong hành trình phát triển của Hãng, không có điều gì là nhỏ bé hay vô nghĩa. Mỗi con người, mỗi vị trí công việc, mỗi đóng góp âm thầm đều góp phần tạo nên hình ảnh Vietnam Airlines hôm nay. Câu chuyện về cuống vé giấy không chỉ nhắc nhớ về quá khứ, mà còn cho thấy một Vietnam Airlines luôn biết trân trọng giá trị truyền thống trong khi không ngừng đổi mới, vươn lên và hội nhập. Tôi thấy trong đó có niềm tự hào, có ký ức, có sự chuyển mình và cả trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc tiếp nối hành trình ấy.
    Từ cảm hứng của cuốn sách, tôi tự nhắc mình sẽ bắt đầu bằng những việc nhỏ nhất trong công việc hằng ngày: làm việc cẩn trọng hơn, trách nhiệm hơn, chỉn chu hơn trong từng nhiệm vụ được giao. Tôi sẽ cố gắng giữ tinh thần tích cực, thái độ cầu thị và sự gắn bó với tập thể, bởi tôi hiểu rằng hình ảnh của Vietnam Airlines được tạo nên không chỉ từ những thành tựu lớn, mà còn từ sự tận tâm của từng người lao động. Dù ở vị trí nào, tôi mong mình có thể góp một phần nhỏ bé để giữ gìn niềm tự hào Sen Vàng và cùng đồng nghiệp tiếp tục “viết tiếp khát vọng bầu trời” bằng chính công việc, trách nhiệm với Vietnam Airlines.

  63. Trần Hồng Quân nói:

    Về bài viết: “Búp bê giấy và nhịp cầu văn hóa từ những cánh chim xanh” (Nguyễn Thị Diệu Hạnh – Đoàn Tiếp viên)

    Khác với những nhịp điệu hối hả thường thấy của ngành hàng không, bài viết của chị Diệu Hạnh mang đến một khoảng lặng nhân văn, ấm áp. Chuyện về con búp bê giấy từ một vị khách Nhật Bản hay sự hỗ trợ thầm lặng dành cho cô gái nghị lực trên chuyến bay đã khắc họa chân dung người tiếp viên như một “đại sứ văn hóa” đầy tinh tế. Qua những trang viết, ta hiểu rằng dịch vụ của Vietnam Airlines không chỉ nằm ở sự tiện nghi, mà còn nằm ở sự thấu cảm và lòng trắc ẩn. Mỗi chuyến bay chính là một nhịp cầu kết nối những mảnh đời, nơi sự tử tế được trao đi và nhận lại, tạo nên giá trị thương hiệu được dệt bằng chính tình yêu thương giữa người với người.

    Chính vẻ đẹp từ sự chân thành ấy đã truyền cảm hứng mạnh mẽ để tôi soi chiếu lại thái độ phục vụ của chính mình. Sự gắn bó với hãng giờ đây không chỉ là trách nhiệm công việc, mà là tâm niệm “phục vụ từ trái tim” trong từng cử chỉ nhỏ nhất. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tôi sẽ luôn đón nhận khách hàng bằng nụ cười niềm nở và sự lắng nghe sâu sắc, coi mỗi khó khăn là một cơ hội để khẳng định uy tín của Bông Sen Vàng. Bằng cách lan tỏa năng lượng tích cực và sự tử tế này, tôi hy vọng sẽ cùng các đồng nghiệp xây dựng một hình ảnh Vietnam Airlines không chỉ chuyên nghiệp mà còn vô cùng gần gũi, xứng đáng là niềm tự hào của mỗi hành khách khi cất cánh cùng chúng ta.

    Trần Hồng Quân – Ban TTBSP

  64. giangphamh nói:

    Về bài viết: “Cha – Người đầu tiên chắp cánh cho tôi bay lên bầu trời” (Cơ phó Phạm Trung Kiên – Đoàn bay 919)

    Bài viết là một thước phim quay chậm đầy xúc động về sự giao thoa giữa hai thế hệ trên bầu trời. Qua lời kể của Cơ phó Phạm Trung Kiên, người đọc như được đứng giữa lăng kính của một người con đang dõi theo chuyến bay cuối cùng trong sự nghiệp 45 năm lẫy lừng của cha mình – Cơ trưởng Phạm Đức Trọng. Không chỉ dừng lại ở những con số ấn tượng với hơn 22.000 giờ bay an toàn, tác phẩm còn chạm đến trái tim bởi tình yêu nghề được truyền lửa một cách lặng lẽ mà bền bỉ. Hình ảnh người cha – người thầy đầu tiên ấy chính là biểu tượng cho sự tận tụy, biến những chuyến bay của Vietnam Airlines không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là niềm kiêu hãnh chảy trong huyết quản của các thế hệ gia đình bay.

    Thấm đẫm tinh thần kế thừa ấy, tôi nhận ra rằng sự vững chãi của “Cánh chim vàng” hôm nay chính là nhờ sự vun đắp của những người đi trước. Để hiện thực hóa lòng biết ơn này, tôi chọn cách thể hiện trách nhiệm qua việc giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp ngay trong công việc hằng ngày. Tôi sẽ không ngần ngại sẻ chia kinh nghiệm và hỗ trợ các đồng nghiệp mới với sự tận tâm như cách người cha đã dẫn dắt con trai mình. Bởi tôi tin rằng, khi mỗi cá nhân đều sẵn lòng làm “điểm tựa” cho nhau, chúng ta sẽ cùng Vietnam Airlines viết tiếp những hành trình tự hào, đưa khát vọng bay cao và xa hơn nữa.

    Pham Hoàng Giang – TTBSP

  65. Nguyễn Bá Long nói:

    “Vietnam Airlines không chỉ là một nơi làm việc. Đó là ngọn hải đăng của đời tôi – không phải theo ý nghĩa thơ mộng, mà là chân lý hiện hữu.”
    Gửi tới bạn lời đầy ý nghĩa tới từ bài viết “Ngọn hải đăng soi đường’ từ anh Nguyễn Anh Tuấn – Trưởng phòng Quản trị Giải pháp phân phối – Ban Tiếp thị Bán sản phẩm.
    Tôi lựa chọn chia sẻ về bài viết của anh Tuấn không bắt đầu từ sự tình cờ. Là một chuyên viên mới tại phòng DRC, tôi đã đặc biệt ấn tượng khi được lắng nghe những chia sẻ của anh về hành trình sự nghiệp ngay trong những ngày đầu tôi làm việc tại Vietnam Airlines. Xuất phát từ hành trình “ngoại đạo” từ ngành hàng hải sang hàng không của anh, tôi đã chủ động tìm đọc bài viết, rồi tiếp tục tìm hiểu những chia sẻ dài hơn của anh trên Spirit, để tìm cho mình những định hướng rõ ràng hơn, những góc nhìn sâu sắc hơn về con đường mình đang bắt đầu.
    Trong bài viết, hình ảnh “ngọn hải đăng” không đơn thuần là một ẩn dụ đẹp, mà còn là một lời nhắc rất thật đối với những người trẻ như tôi. Ở thời điểm hiện tại, khi vừa bước vào một môi trường mới, một lĩnh vực đặc thù với không ít khó khăn, tôi nhận ra bản thân mình cũng đang đứng trước một “ngọn hải đăng” – nơi định hướng, soi đường và tạo động lực để tiếp tục tiến về phía trước.
    Tôi nhìn thấy trong câu chuyện của anh những nét tương đồng với chính mình: bước ra khỏi vùng quen thuộc, đối diện với sự bỡ ngỡ ban đầu, nhưng đồng thời cũng mở ra một hành trình mới đầy hứa hẹn. Và điều khiến tôi suy ngẫm nhiều hơn cả chính là sự thay đổi trong cách nhìn nhận công việc.
    Trước đây, công việc với tôi là từng đầu việc riêng lẻ, qua câu chuyện của anh Tuấn, tôi bắt đầu hiểu rằng mình đang là một phần của một “hệ thống lớn” – nơi mỗi hành động, mỗi quyết định dù nhỏ cũng đều góp phần tạo nên sự vận hành trơn tru của cả một guồng máy. Trong công việc của phòng DRC cũng như Ban TTBSP, điều đó càng rõ ràng hơn: mỗi lựa chọn nhỏ, mỗi cải tiến trong quy trình hay tối ưu chi phí đều không chỉ là một thao tác nghiệp vụ, mà là một mắt xích trong việc nâng cao hiệu quả vận hành của Vietnam Airlines.
    Cách anh Tuấn chia sẻ về những người đồng nghiệp, những người tiền bối trong suốt hành trình sự nghiệp khiến tôi thêm chờ đợi về chặng hành trình phía trước. Khi tôi biết bản thân mình, sẽ được có được sự dẫn lối và chỉ bảo từ những “sói biển” đầy bản lĩnh, như cách anh Tuấn đã noi gương từ những người lãnh đạo đi trước, và như chính cách anh đang dẫn dắt chúng tôi trên hành trình hiện tại.
    Cuối cùng, khi tìm hiểu sâu hơn về bài viết, tôi càng cảm nhận rõ tinh thần tự hào dân tộc và tình yêu dành cho Vietnam Airlines – một giá trị không thể thiếu, tạo nên chiều sâu và ý nghĩa cho toàn bộ câu chuyện. Đó cũng là một trong những điều mà tôi đã cảm nhận ngay từ buổi phỏng vấn đầu tiên tại VNA, khi nghe chị Phạm Thị Nguyệt – Trưởng ban TTBSP chia sẻ: làm việc tại VNA không chỉ là làm một công việc, mà là một niềm tự hào khi góp phần đại diện cho hình ảnh của đất nước, đưa Việt Nam vươn xa trên bầu trời quốc tế.
    Từ những cảm xúc và nhận thức đó, tôi dần xác định cho mình những việc rất giản dị nhưng ý nghĩa: chủ động học hỏi để hiểu công việc một cách trọn vẹn hơn, bắt đầu từ việc làm tốt những điều nhỏ nhất; không ngừng lắng nghe, học hỏi từ những người xung quanh; và luôn giữ cho mình tinh thần nhiệt huyết, trách nhiệm, để mỗi ngày làm việc không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là lan tỏa những giá trị tích cực trong tập thể.
    Hành trình vạn dặm bắt đầu từ những bước chân đầu tiên. Với nhiệt huyết của tuổi trẻ, tôi tin rằng mỗi nỗ lực hôm nay sẽ là một “tia sáng” góp phần tạo nên ngọn hải đăng của chính mình trong tương lai – và xa hơn, là đóng góp vào hành trình phát triển bền vững của Vietnam Airlines.
    Nguyễn Bá Long – Ban Tiếp thị Bán sản phẩm (DRC)

  66. Lê Xuân Quỳnh - TTBSP nói:

    Một người có thể đến vì nhiều lý do, nhưng đôi khi cũng chỉ cần một lý do đủ lớn để quyết định ở lại và gắn bó.
    Ai cũng bắt đầu từ đâu đó. Ai cũng từng là người trẻ bước vào hành trình với Vietnam Airlines, mang theo sự háo hức, cả những bỡ ngỡ, và rồi đồng hành cùng Vietnam Airlines qua những giai đoạn khó khăn, thử thách để trưởng thành dần theo thời gian.
    Có những lúc, chúng ta bước vào “cơn bão” của công việc mà không kịp chuẩn bị trước. Như câu nói mà tôi luôn nhớ:
    “Và khi cơn bão qua đi, bạn sẽ không nhớ mình đã vượt qua nó như thế nào, làm cách nào để bạn có thể sống sót. Thậm chí, bạn còn không dám chắc rằng cơn bão đã thực sự qua đi. Nhưng có một điều chắc chắn là: khi bạn vượt qua cơn bão, bạn sẽ không còn là người giống như khi bạn bước vào nữa.”
    Ngành hàng không là một ngành rất đặc thù. Không có bài vở nào trên giảng đường đại học có thể dạy chúng ta cần làm gì trong từng tình huống thực tế. Chúng ta luôn ở trong trạng thái sẵn sàng, học hỏi và thích nghi mỗi ngày. Ngay cả khi nghĩ rằng mình đã hiểu rõ công việc, sẽ luôn có những điều mới mẻ cập nhật, những yêu cầu mới xuất hiện, thúc đẩy chúng ta không ngừng phát triển và hoàn thiện bản thân.
    Đọc đoạn thơ của chị Thanh trong cuốn “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, tôi thấy mình đâu đó trong từng câu chữ:
    “Vì nghề này là những chuyến đi xa
    Không quan tâm ngày thường hay lễ tết
    Những chuyến bay cứ âm thầm nối tiếp
    Ngoảnh lại nhìn đã hết cả thanh xuân

    Ngày nghỉ dài như khoảng trống mênh mông
    Trên bầu trời, những khoảng không vắng lặng
    Những đêm dài nghe lòng mình thao thức
    Ước rằng lại được sải cánh tung bay”
    Để một chuyến bay cất cánh an toàn và đúng giờ, phía sau đó là công sức của rất nhiều con người — từ những bộ phận làm việc thầm lặng ở back office đến những tiếp viên trực tiếp phục vụ hành khách. Có những ngày lễ, tôi được nghỉ ở nhà, hay những ngày cuối tuần tạm gác lại công việc, nhưng trên bầu trời, những chuyến bay vẫn âm thầm nối tiếp nhau.
    Sự bận rộn ấy đôi khi mang đến mệt mỏi. Nhưng nếu một ngày thiếu đi nhịp bận rộn quen thuộc đó, chúng ta lại thấy trống trải và lo lắng nhiều hơn. Bởi chính những áp lực, những thử thách ấy đã trở thành một phần của cuộc sống, một phần của hành trình trưởng thành.
    Nói “Ngoảnh lại nhìn đã hết cả thanh xuân”, nhưng với tôi, đó không phải là sự tiếc nuối. Đó là sự biết ơn — vì ngày tháng đã được sống trong một môi trường nhiều thử thách, được làm việc cùng những con người tận tâm, và được trưởng thành qua giai đoạn khó khăn.
    Có thể tôi đã bỏ lỡ một vài điều, đã thay đổi nhiều khi bước vào ngành và chọn ở lại với Vietnam Airlines. Nhưng đổi lại, tôi nhận được những cơ hội quý giá để học hỏi, để phát triển, và để hiểu rõ hơn giá trị của sự kiên trì và trách nhiệm. Tôi thích bản thân ở phiên bản ngày càng trưởng thành như bây giờ.
    Lê Xuân Quỳnh – Ban Tiếp thị và Bán sản phẩm

  67. Nguyễn Thị Lan Anh nói:

    Việt Nam ơi, Vietnam Airlines ơi…

    Đọng lại trong tôi sau khi đọc cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” là âm hưởng vút cao tự hào cứ vang mãi không dứt.
    Âm thanh ấy như con sóng biển cứ mãi dạt dào liên tiếp, như mỗi bài tâm sự, bài thơ, bài ca của bao VNAers qua từng thời kỳ, từ khi còn là một đơn vị vận chuyển của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng đến những ngày còn non trẻ khi mới thành lập và reo vui với bao niềm tự hào khi Vietnam Aitlines vươn lên trở thành hãng hàng không đạt tiêu chuẩn quốc tế 4 sao Skytrax nhiều năm liên tiếp gần đây. Khát vọng vươn tới những tầng mây cao hơn nữa giữa bầu trời bao la với những mục tiêu tham vọng như trở thành hãng hàng không 5 sao Skytrax và là hãng HK đứng thứ hai tại khu vực vào năm 2030 đang thôi thúc lớp lớp CBNV VNA hăng say thi đua lao động để cùng nhau tạo cột sóng lớn mạnh mẽ vươn tầm cao mới.

    Không chỉ thế, hình ảnh “con chim xanh” mang dòng chữ “Vietnam Airlines” bay vút cao đem theo bao khát vọng của VNAers cũng ghi dấu đậm sâu trong tâm trí tôi. Tôi thấy được VNAers luôn coi Vietnam Airlines là mái nhà thứ 2 để yêu thương và cống hiến. Dưới “mái nhà xanh’ ấy, tình yêu với công việc, với bạn bè đồng nghiệp đã biến những con người VNAers từ mặt đất đến bầu trời trở nên phi thường. Hình ảnh chị lao công VIAGS đang tỉ mỉ lau sạch ghế ngồi trên khoang hành khách, anh thợ máy VAECO đang kiểm tra động cơ, đội ngũ tiếp viên của ĐTV trong tà áo dài xinh đẹp hay anh phi công ĐB919 đang chăm chú nhìn màn hình điều khiển tàu bay,… đều trở thành “những chiến binh Sen vàng” toả sáng không chỉ trong mưa giông bão táp của những giai đoạn khó khăn chồng chất như Covid 19 mà còn sáng lung linh đẹp đẽ khi đang làm việc hàng ngày bên dụng cụ vệ sinh tàu bay, trong khoang lái, khi duyên dáng phát thanh chuẩn bị cất cánh hay lấm lem đôi găng tay vì đang sửa chữa một chi tiết động cơ nhỏ,…

    Cuối cùng, nếu bạn để ý thì cuốn sách đã nhận là “cuốn sách nhỏ”, chỉ vỏn vẹn đưa tên một số lãnh đạo VNA trong trang bìa trái tại mục Ban chỉ đạo nội dung, còn lại mọi trang viết từ đầu chí cuối là những dòng yêu mến gửi đến “mái nhà xanh” của anh chị em CBNV VNA trên toàn thế giới. Đủ thấy cuốn sách “nhỏ bé” ấy dành thật nhiều “yêu thương to lớn” cho Người lao động – vốn là tài sản quý giá nhất trong văn hóa VNA.

    Tiếp nối truyền thống tự hào của một đơn vị quân đội, phát huy tinh thần “Chiến binh Sen Vàng”, mỗi đồng nghiệp xung quanh tôi tại Ban Truyền thông vẫn hàng ngày chăm chỉ nhận, viết bài, đăng tin về bao tấm gương Sen Vàng để lan tỏa những giá trị đẹp đẽ trong lao động của con người VNA. Và tôi tự hào là 1 “mắt xích bé nhỏ” trong “mái nhà xanh Vietnam Airlines” đã hơn 22 năm qua.

  68. Ngô Gia Quý nói:

    “Viết tiếp khát vọng bầu trời” là một cuốn sách ghi lại hành trình hơn ba thập kỷ phát triển của Vietnam Airlines, là bản hòa ca của niềm tin, lòng tự hào và tinh thần cống hiến của cả một tập thể. Qua từng trang sách, thành tựu những cột mốc đáng nhớ, những bước chuyển mình mạnh mẽ của Hãng hàng không quốc gia, cùng cảm nhận nhịp đập chung của tập thể CBNV các thời kỳ đã và đang góp phần viết nên hành trình rực rỡ.
    Điều làm nên giá trị đặc biệt của cuốn sách chính là sự cô đọng nội dung nhưng rất giàu cảm xúc. Từng câu chữ đều chắt lọc, mang theo chiều sâu của thời gian và trải nghiệm. Với cách khéo léo lồng ghép những chia sẻ chân thực từ chính đội ngũ cán bộ, nhân viên trong hệ thống VNA Group qua mỗi bài ca, mỗi dòng cảm nhận đều mang một màu sắc riêng, cùng chung một điểm tình yêu nghề, niềm tin vào tổ chức và niềm tự hào khi được góp phần vào nâng đôi cánh ‘cánh chim hạc”, mang hình ảnh Việt Nam vươn ra thế giới.
    Khi đọc cuốn sách, tôi cảm nhận được cả một hành trình của khát vọng, niềm tin vào tương lai phía trước. Mỗi câu chuyện của các anh/ chị / bạn đồng nghiệp như sức mạnh tiếp thêm động lực, nhắc nhở mỗi cá nhân rằng thành công hôm nay được xây dựng từ sự nỗ lực của ngày hôm qua, tương lai sẽ được viết tiếp bằng chính tinh thần đoàn kết, đổi mới và trách nhiệm.
    Là một đoàn viên thanh niên trong hệ thống VNA Group, tôi càng nhận thức rõ hơn vai trò và trách nhiệm của mình trong hành trình ấy. Mỗi đóng góp dù nhỏ bé cũng chính là cách thiết thực để “viết tiếp” khát vọng chung, khát vọng đưa Vietnam Airlines ngày càng vươn xa, vững mạnh.
    Ngô Gia Quý- ĐTN Skypec

  69. Cường nói:

    Cuốn sách “30 Năm Vietnam Airlines – Viết tiếp khát vọng bầu trời” không chỉ là một ấn phẩm kỷ niệm, mà còn là hành trình cảm xúc đong đầy niềm tự hào về con người và tinh thần của ngành hàng không Việt Nam. Điều để lại ấn tượng sâu sắc với tôi chính là những câu chuyện rất đời, rất thật – như hình ảnh “cuống vé giấy năm xưa” tuy nhỏ bé nhưng lại chất chứa cả một bầu trời ký ức. Qua đó, tôi nhận ra rằng mỗi bước phát triển của Vietnam Airlines không chỉ được đo bằng công nghệ hay quy mô, mà còn là sự tiếp nối của tình yêu nghề, sự tận tụy và khát vọng vươn xa của biết bao thế hệ.

    Một trong những điều khiến tôi tâm đắc là thông điệp: hành trình của Vietnam Airlines không chỉ được tính bằng dặm bay, mà bằng ước mơ, nỗ lực và lòng tự hào của hàng vạn con người. Trải qua hơn 30 năm hình thành và phát triển, biết bao thế hệ cán bộ, nhân viên đã bền bỉ cống hiến để xây dựng nên một Vietnam Airlines vững mạnh như hôm nay. Chính vì vậy, thế hệ trẻ – đặc biệt là thanh niên Vietnam Airlines – cần tiếp tục giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết, không ngừng học tập, rèn luyện để góp phần “chắp cánh” cho hãng bay vươn xa, vươn cao hơn nữa.

    Từ nguồn cảm hứng ấy, với vai trò là một Kỹ sư Sim, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải nỗ lực hơn mỗi ngày, siêng năng học tập và không ngừng trau dồi kiến thức chuyên môn. Tôi mong rằng một ngày không xa, Vietnam Airlines có thể có hàng ngàn kỹ sư có thể làm chủ khoa học kỹ thuật, đóng góp một phần nhỏ bé vào sự phát triển chung của Vietnam Airlines – như lời Bác Hồ kính yêu đã căn dặn tại sân bay Vinh năm 1957.

  70. NGUYỄN THÀNH ĐẠT - SABRE VIỆT NAM nói:

    NGUYỄN THÀNH ĐẠT – SABRE VIỆT NAM
    BÀI DỰ THI REVIEW SÁCH: VIẾT TIẾP KHÁT VỌNG, LAN TỎA TÌNH YÊU BẦU TRỜI
    Đoạn trích yêu thích:
    Tôi xin được chọn hai câu nói mà tôi cảm thấy tâm đắc nhất, được trích dẫn trong cuốn sách:
    • “Mang Việt Nam ra thế giới và đưa thế giới về gần hơn với Việt Nam.” (Trang 22)
    • “Vietnam Airlines không chỉ là nơi tôi cống hiến mà còn là mái nhà thứ hai, nơi tôi tìm thấy giá trị bản thân.” (Trang 60)

    Cả hai trang sách này, khi đặt cạnh nhau, đã vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về tinh thần và con người Vietnam Airlines trong tôi.
    Trang 22, với câu nói đầy hào sảng, không chỉ đơn thuần là một khẩu hiệu, một sứ mệnh vĩ mô của Hãng Hàng không Quốc gia, mà nó còn là kim chỉ nam cho mọi hành động, mọi nỗ lực của từng cá nhân trong tập thể. Nó nhắc nhở tôi về tầm quan trọng của công việc mình đang làm, rằng mỗi hành động nhỏ bé đều góp phần vào một mục tiêu chung cao cả.
    Và trang 60 lại chạm đến trái tim tôi một cách rất đời thường, rất ấm áp. Nó nói về sự gắn bó, về cảm giác “mái nhà” và về việc tìm thấy giá trị bản thân trong công việc. Hai trang sách tưởng chừng như khác biệt về quy mô – một bên là sứ mệnh quốc gia, một bên là cảm xúc cá nhân – lại hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ. Chúng cho tôi thấy rằng, sứ mệnh to lớn ấy chỉ có thể được hiện thực hóa bằng sự tận tụy, lòng yêu nghề và sự gắn bó của những con người xem nơi đây là “mái nhà thứ hai”.
    Là một nhân viên Chăm sóc Khách hàng qua Tổng đài, tôi tìm thấy chính mình trong cả hai câu nói đó. Công việc của tôi không chỉ là giải đáp thắc mắc, mà là cánh cửa đầu tiên đón chào khách hàng. Khi tôi hỗ trợ một du khách quốc tế đặt vé đến Việt Nam, tôi đang trực tiếp tham gia vào việc “đưa thế giới về gần hơn”. Khi tôi giải quyết một vấn đề, xoa dịu một nỗi lo của hành khách Việt Nam đang ở nước ngoài, tôi cảm thấy như đang gửi đi một cái ôm, một sự an ủi từ quê hương. Và để làm được điều đó một cách tốt nhất, tôi cần một “mái nhà” vững chắc, nơi tôi được học hỏi, được sẻ chia và được công nhận, nơi tôi tìm thấy niềm vui trong việc giúp đỡ người khác.
    #############
    Câu chuyện trong cuốn sách đã tiếp thêm cho tôi ngọn lửa nhiệt huyết. Từ cảm hứng ấy, tôi tự hứa sẽ tiếp tục “viết tiếp” khát vọng bầu trời bằng những hành động cụ thể trong công việc hàng ngày:
    1. Lắng nghe bằng trái tim: Không chỉ nghe để trả lời, mà lắng nghe để thấu hiểu cảm xúc, nhu cầu và mong muốn thực sự của từng khách hàng. Mỗi cuộc gọi là một cơ hội để kết nối, để tạo ra ấn tượng tốt đẹp về Vietnam Airlines.
    2. Hỗ trợ tận tâm: Luôn giữ thái độ ân cần, kiên nhẫn và chuyên nghiệp trong mọi tình huống. Nỗ lực hết mình để tìm ra giải pháp tối ưu cho khách hàng, dù là yêu cầu nhỏ nhất.
    3. Học hỏi không ngừng: Chủ động cập nhật kiến thức về dịch vụ, chính sách và kỹ năng giao tiếp để nâng cao chất lượng chăm sóc khách hàng.
    4. Lan tỏa năng lượng tích cực: Luôn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời và lan tỏa niềm vui, sự đồng cảm đến đồng nghiệp và khách hàng.
    Cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” đã nhắc nhở tôi rằng, mỗi con người Vietnam Airlines, dù ở vị trí nào, đều là một phần không thể thiếu của một hành trình vĩ đại. Và tôi, một nhân viên Tổng đài, sẽ luôn tự hào về công việc của mình và tiếp tục nỗ lực để góp phần làm cho cánh chim vàng Vietnam Airlines ngày càng bay cao, bay xa hơn.
    #ViếtTiếpKhátVọngBầuTrời #VietnamAirlines

  71. vietbh nói:

    “Cha ơi, con muốn nói lời cảm ơn. Cảm ơn vì cha đã truyền cho con tình yêu với bầu trời, với những cánh bay. Cảm ơn vì cha đã lặng lẽ chắp cánh cho con, không phải bằng lời, mà bằng cả một đời sống mẫu mực, bản lĩnh, và đầy trách nhiệm.”
    VietnamAirlines, Viết tiếp khát vọng bầu trời, tr 45.

    Trong suốt hành trình vinh quang được đúc kết trong cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” của VietnamAirlines, tôi đặc biệt cảm thấy liên kết sâu sắc với câu chuyện “ Cha – người đầu tiên chắp cánh cho tôi bay lên bầu trời”, có lẽ bởi vì bố tôi cũng là phi công mẫu mực.

    Đọc đến câu chuyện này, lòng tôi bồi hồi nhớ về bố – Đại úy phi công Bùi Xuân Cường. Đối với tôi ông là người phi công vĩ đại nhất – là một trong những người đầu tiên mang đến niềm đam mê về bầu trời cho tôi. Một lần khi tâm sự, bố đã nói với tôi rằng ông đã chinh phục chiếc tàu bay tiêm kích Mikoyan-Gurevich MIG-21 bằng vận tốc Mach 1.8. Lúc đấy tôi cũng không ấn tượng với câu chuyện bố kể. Nhưng sau này, khi đã là một kĩ sư hàng không, được làm việc ở môi trường huấn luyện phi công, đã học về môi trường khí động lực học và hệ thống động cơ phản lực, tôi nhận thức rằng đó là một vận tốc ngay cả những cơ trưởng hiện tại cũng phải dè dặt. Tôi cảm thấy ngưỡng mộ và tự hào về bố vô cùng. Nhờ tình yêu bầu trời to lớn của một người phi công, bố đã truyền cho tôi cảm hứng bước tiếp trên con đường Hàng không. Để bây giờ tôi có thể tự hào và kiêu hãnh khi được trở thành một phần của VietnamAirlines.

    Gác lại những hồi ức đã qua, điều đọng lại trong tôi không chỉ là nguồn cảm hứng, mà là một sự thôi thúc cho hành động. Là một kỹ sư đứng tuyến đầu cho công tác huấn luyện phi công, tôi cho rằng tình yêu và sự gắn bó với Vietnam Airlines không nhất thiết phải là những lời tuyên thệ lớn lao, mà đôi khi chỉ bắt đầu từ những chi tiết nhỏ bé và thầm lặng nhất. Hành động cụ thể của tôi mỗi ngày là đặt trọn vẹn sự tâm huyết và tỉ mỉ tuyệt đối vào từng khâu kiểm tra kỹ thuật bảo dưỡng. Dù chỉ là những cống hiến lặng lẽ, nhưng tôi tin rằng lòng nhiệt thành của một người kĩ sư là sự bảo chứng cho khát vọng vươn mình của hãng hàng không. Vietnam Airlines là “đường băng” lý tưởng nơi tôi tìm thấy sự đồng điệu giữa cái tôi cá nhân – một người kỹ sư đam mê, khát khao làm chủ công nghệ – được hòa quyện trọn vẹn vào giấc mơ chung của hãng, để khắc ghi “một dấu ấn Việt Nam trên bầu trời thế giới”. Với tôi mỗi khi làm việc, không chỉ là một ca trực đã hoàn thành, mà đó là cách tôi gửi gắm niềm tự hào, tinh thần trách nhiệm và cam kết đồng hành bền bỉ, cùng Vietnam Airlines viết tiếp hành trình mang bản sắc Việt vươn tầm thế giới.

    Bùi Hoàng Việt – Phòng Kỹ Thuật – Trung tâm Huấn luyện Bay – FTC.

  72. Nguyễn Thanh Thảo FAD nói:

    “Ba thập kỷ, hàng triệu chuyến bay, và một dấu ấn Việt Nam trên bầu trời thế giới” là câu văn khiến tôi đặc biệt ấn tượng trong cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”. Ba mươi năm – đó là một hành trình dài của sự tích lũy, vun đắp và dựng xây bởi biết bao “chiến binh Sen Vàng” mang trên mình sứ mệnh của Hãng Hàng không Quốc gia. Với tinh thần nỗ lực bền bỉ, các VNAers đã cùng nhau vượt qua muôn vàn khó khăn và thử thách để hôm nay, khi nhìn lại, ta có thể tự hào và biết ơn vì đã không bỏ cuộc.

    Hàng triệu chuyến bay đã cất cánh, trở thành cầu nối giao thoa kinh tế và văn hóa giữa Việt Nam với bạn bè quốc tế, đồng thời là minh chứng cho tinh thần đoàn kết và kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam. Tôi nhớ tới chuyến bay của VNA đón công dân Việt Nam từ Vũ Hán về nước trong đại dịch COVID-19. Thật sự khâm phục ý chí và lòng can đảm của các thành viên trong tổ bay ngày hôm ấy. Họ đã không ngại nguy hiểm mà lao vào tâm dịch để đón những người con xa xứ trở về với quê hương một cách an toàn. Và cả những chuyến bay chở người hâm mộ sang Thường Châu năm 2018 để cổ vũ đội tuyển U23 Việt Nam giữa mùa đông tuyết trắng, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho thể thao nước nhà.

    Sau hơn ba mươi năm phát triển, những chiếc máy bay ấy ngày càng sải cánh vươn cao, góp phần nâng tầm vị thế Việt Nam trên trường quốc tế, mang theo khát vọng, niềm tin và niềm tự hào dân tộc lan tỏa khắp năm châu.

    Là một phần nhỏ bé của Vietnam Airlines, tôi luôn ý thức rõ trách nhiệm của mình trong việc không ngừng phấn đấu, hoàn thành tốt công việc được giao; chủ động học hỏi, sáng tạo; đồng thời giữ thái độ văn minh, chuyên nghiệp để lan tỏa hình ảnh đẹp của Hãng đến mọi người xung quanh.

  73. Vũ Bằng Linh nói:

    Sau khi đọc cuốn sách, tôi đặc biệt ấn tượng với phần viết về “mặt đất thân yêu” – nơi những con người thầm lặng ngày đêm làm việc để nâng đỡ cho từng chuyến bay. Không có những hình ảnh hào nhoáng của bầu trời, không có nhiều những khoảnh khắc được chú ý như tiếp viên hay phi công, nhưng chính họ lại là nền tảng âm thầm, bền bỉ để mỗi chuyến bay được vận hành an toàn, đúng giờ và trọn vẹn. Cách cuốn sách khắc họa những con người này rất giản dị nhưng đầy trân trọng, khiến người đọc cảm nhận rõ rằng phía sau mỗi hành trình là cả một hệ thống vận hành chặt chẽ và tận tâm.

    Là một người Vietnam Airlines, tôi nhận ra rằng giá trị của công việc không nằm ở việc có được nhìn thấy hay không, mà nằm ở mức độ trách nhiệm và sự chỉn chu trong từng chi tiết. Điều khiến tôi ấn tượng là cuốn sách không chỉ tôn vinh thành tựu, mà còn tôn vinh tinh thần làm việc thầm lặng – một điều rất đặc trưng của ngành hàng không. Nó khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về vai trò của mình trong tổng thể, và thấy rõ rằng mỗi mắt xích, dù nhỏ, đều góp phần quyết định chất lượng và uy tín của cả Hãng.

    Từ cảm hứng đó, tôi nghĩ mình cần thay đổi từ những điều rất cụ thể trong công việc hàng ngày. Tôi sẽ chú ý hơn đến từng chi tiết nhỏ, bởi trong ngành hàng không, không có sai sót nào là “nhỏ”. Tôi cũng muốn chủ động phối hợp tốt hơn với các bộ phận liên quan, hiểu công việc của nhau nhiều hơn để cùng hướng tới mục tiêu chung. Bên cạnh đó, tôi sẽ cố gắng giữ cho mình sự kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và thái độ tích cực, kể cả trong những công việc ít được ghi nhận, bởi tôi hiểu rằng chính những điều đó mới là nền tảng tạo nên sự chuyên nghiệp và bền vững của Vietnam Airlines.

  74. Khách nói:

    “Bay cao hơn nhé, cánh chim việt nam
    Bay cao hơn nhé con người việt nam
    Hàng không quốc gia rạng rỡ huy hoàng
    Bay cùng tổ quốc, xứ mệnh vinh quang…”

    Đọc đoạn này, mình thấy nó chạm rất “trúng nghề”. Với nhiều người, “bay cao” là hình ảnh đẹp trên bầu trời. Còn với một người làm kỹ thuật như mình, “bay cao” lại bắt đầu từ những chi tiết rất nhỏ dưới mặt đất — một con ốc siết đúng lực, một kiểm tra không được phép sai sót. Khi đọc “bay cùng Tổ quốc, sứ mệnh vinh quang”, mình thấy tự hào vì dù không xuất hiện trên chuyến bay, mình vẫn là một phần của hành trình ấy. Mỗi chiếc máy bay cất cánh an toàn cũng là một cách mình góp phần để “cánh chim Việt Nam” bay cao hơn.

    Từ cảm hứng đó, điều mình có thể làm không phải là điều gì lớn lao, mà là giữ vững kỷ luật nghề nghiệp mỗi ngày: kiểm tra kỹ hơn một lần nữa trước khi ký xác nhận, không chủ quan dù là hạng mục nhỏ nhất, luôn cập nhật kiến thức và tuân thủ quy trình. Và đôi khi, chỉ là kể cho người khác nghe về công việc thầm lặng này — để họ hiểu rằng phía sau mỗi chuyến bay an toàn là cả một tập thể đang âm thầm giữ cho “sứ mệnh vinh quang” ấy được tiếp nối.

    Vũ Thanh Tùng – VAECO

  75. Chi đoàn TT PVBD - VAECO nói:

    “Bay cao hơn nhé, cánh chim việt nam
    Bay cao hơn nhé con người việt nam
    Hàng không quốc gia rạng rỡ huy hoàng
    Bay cùng tổ quốc, xứ mệnh vinh quang…”

    Đọc đoạn này, mình thấy nó chạm rất “trúng nghề”. Với nhiều người, “bay cao” là hình ảnh đẹp trên bầu trời. Còn với một người làm kỹ thuật như mình, “bay cao” lại bắt đầu từ những chi tiết rất nhỏ dưới mặt đất — một con ốc siết đúng lực, một kiểm tra không được phép sai sót. Khi đọc “bay cùng Tổ quốc, sứ mệnh vinh quang”, mình thấy tự hào vì dù không xuất hiện trên chuyến bay, mình vẫn là một phần của hành trình ấy. Mỗi chiếc máy bay cất cánh an toàn cũng là một cách mình góp phần để “cánh chim Việt Nam” bay cao hơn.

    Từ cảm hứng đó, điều mình có thể làm không phải là điều gì lớn lao, mà là giữ vững kỷ luật nghề nghiệp mỗi ngày: kiểm tra kỹ hơn một lần nữa trước khi ký xác nhận, không chủ quan dù là hạng mục nhỏ nhất, luôn cập nhật kiến thức và tuân thủ quy trình. Và đôi khi, chỉ là kể cho người khác nghe về công việc thầm lặng này — để họ hiểu rằng phía sau mỗi chuyến bay an toàn là cả một tập thể đang âm thầm giữ cho “sứ mệnh vinh quang” ấy được tiếp nối.

    Vũ Thanh Tùng – VAECO

  76. Khách nói:

    Nội dung/đoạn trích tôi ấn tượng:
    “Khi Tổ quốc gọi – chúng tôi lên đường.” – Hình ảnh trang 136-137
    Cảm nhận cá nhân:
    Nhìn những hình ảnh trong giai đoạn Covid-19, tôi thực sự lặng đi. Đó không chỉ là những chuyến bay, mà là những hành trình của trách nhiệm, của lòng dũng cảm và cả sự hy sinh thầm lặng. Những tiếp viên trong bộ đồ bảo hộ kín mít, những cái vẫy tay qua ô cửa kính, những chuyến bay xuyên đêm đón đồng bào từ vùng dịch… tất cả không còn là nhiệm vụ đơn thuần, mà là sứ mệnh.
    Ở góc nhìn của một chuyên viên, tôi hiểu phía sau mỗi chuyến bay ấy là áp lực vận hành, là rủi ro, là những quyết định không dễ dàng. Nhưng ở góc nhìn của một người mẹ có con đang du học xa nhà, tôi cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết hai chữ “trở về”. Mỗi chuyến bay khi đó không chỉ chở hành khách – mà chở theo niềm hy vọng, sự sống và cả trái tim của những người ở lại chờ đợi.
    Hành động cụ thể:
    Từ cảm hứng đó, tôi tự nhắc mình dù ở vị trí nào cũng phải làm việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất – chỉn chu trong từng nội dung, lan tỏa đúng và đủ những giá trị tốt đẹp của Vietnam Airlines. Đồng thời, tôi sẽ chủ động kể lại những câu chuyện thật, những con người thật phía sau mỗi hành trình, để nhiều người hơn nữa hiểu, tin và tự hào về Hãng hàng không Quốc gia.
    Với tôi, yêu Vietnam Airlines không phải là điều gì lớn lao – mà bắt đầu từ việc làm tốt công việc của mình mỗi ngày, và luôn giữ trong tim niềm tự hào khi được là một phần của hành trình ấy.
    Hoàng Lệ Thu – Ban Truyền thông, Vietnam Airlines

  77. Trang Nguyen nói:

    Bài viết rất ý nghĩa

  78. Phạm Thị Lý – Ban TCKT nói:

    Nội dung/đoạn trích đã để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc hơn cả : “Trong những ngày bầu trời yên tĩnh đến lạ kỳ vì đại dịch, những cánh sen vàng vẫn bền bỉ sải cánh. Không phải để tìm kiếm lợi nhuận, mà để thực hiện mệnh lệnh từ trái tim: Đưa đồng bào về nhà và chuyên chở hy vọng cho cả dân tộc”.
    Cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” đã đưa tôi quay trở lại những ngày tháng không thể nào quên – khi cả thế giới dường như đứng khựng lại vì đại dịch. Đọc đoạn trích trên, tôi lặng người khi nhớ về hình ảnh những sân bay vốn dĩ nhộn nhịp nay bỗng im lìm, những hàng phi cơ nằm chờ trên đường băng… Nhưng giữa không gian tĩnh lặng đó, những “cánh sen vàng” chưa bao giờ thôi chuyển động.
    Tôi ấn tượng sâu sắc bởi sứ mệnh “mệnh lệnh từ trái tim” mà cuốn sách đề cập. Đó không phải là lời nói hoa mỹ, mà là thực tế của những chuyến bay giải cứu băng qua tâm dịch, là hình ảnh những đồng nghiệp của tôi trong bộ đồ bảo hộ xanh ngắt, mồ hôi ướt đẫm nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm tin. Trong giai đoạn đầy biến động ấy, tôi nhận ra giá trị thực sự của Vietnam Airlines không chỉ nằm ở những chỉ số tăng trưởng hay thị phần, mà nằm ở sự Tận hiến. Chúng ta đã bay bằng niềm tự hào dân tộc, bằng trách nhiệm của một Hãng hàng không quốc gia luôn sát cánh cùng đất nước trong những thời khắc ngặt nghèo nhất.
    Sứ mệnh ấy đã giúp tôi hiểu rằng, tình yêu bầu trời không chỉ dành cho những người trực tiếp cầm lái hay phục vụ trên khoang, mà nó len lỏi trong từng góc nhỏ của văn phòng, trong từng nỗ lực thầm lặng của mỗi người lao động để giữ cho dòng máu Vietnam Airlines luôn chảy đều đặn và mạnh mẽ.
    Bằng niềm tự hào và sự xúc động mà cuốn sách mang lại, tôi tự hứa sẽ: Làm việc bằng tư duy đổi mới: Không để bản thân bị cuốn theo những nếp làm việc cũ, tôi sẽ tích cực học hỏi các công cụ công nghệ mới để tối ưu hóa hiệu quả công việc, giúp đơn vị phản ứng nhanh và linh hoạt hơn trước mọi thách thức. Tôi sẽ không chỉ nhìn vào những con số, mà nhìn vào những nỗ lực của đồng nghiệp phía sau đó. Tôi chọn cách làm việc với sự thấu hiểu và chia sẻ, cùng nhau gìn giữ ngọn lửa khát vọng mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp suốt 30 năm qua.
    Đồng thời, tôi mong muốn tỏa giá trị tích cực, trở thành một “đại sứ nhỏ” của VNA ngay trong cuộc sống hằng ngày, truyền ngọn lửa yêu nghề đến các đồng nghiệp trẻ và chia sẻ sự tử tế đến từng khách hàng, để mỗi hành trình cùng cánh sen vàng luôn là một hành trình trọn vẹn tình yêu.
    Phạm Thị Lý- Ban TCKT

  79. Vũ Ngọc Linh - MSD nói:

    Có những cuốn sách đọc xong chỉ để ghi nhớ, nhưng có những cuốn sách như “Viết tiếp khát vọng bầu trời” lại khiến người ta muốn dấn thân và cống hiến. Đây không chỉ là thước phim tư liệu về 30 năm hình thành của Vietnam Airlines, mà là bản giao hưởng về lòng tự tôn và khát vọng chinh phục của dân tộc Việt Nam trên không gian cao rộng.
    Trong mạch nguồn lịch sử ấy, tôi đặc biệt ấn tượng với chương “Khởi nguồn khát vọng” cùng thông điệp mạnh mẽ: “Trời xanh đây là của chúng ta”. Đoạn viết đưa ta trở lại năm 1956, khi giấc mơ “người Việt bay trên bầu trời Việt” được thắp lên trong gian khó. Hình ảnh chiếc máy bay Ilyushin IL-14 – chuyên cơ của Bác Hồ – lặng lẽ băng qua bão đạn để kết nối non sông không chỉ là một kỷ vật lịch sử. Nó là biểu tượng của ý chí sắt đá, khẳng định rằng ngay cả trong những năm tháng nghèo nàn nhất, khát vọng tự chủ bầu trời của người Việt chưa bao giờ lụi tắt.
    Áng văn giúp tôi nhận ra rằng: Mỗi chuyến bay Sen Vàng ngày nay không chỉ đơn thuần là vận chuyển, mà là sự tiếp nối của một “Căn cước khát vọng”. Từ những phi công đầu tiên của Trung đoàn 919 cho đến những “chiến binh Sen Vàng” thời đại số, tất cả đều chung một nhịp đập trách nhiệm. Tôi cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của những người thợ máy dưới nắng gắt 40 độ, hay nụ cười không tắt của tiếp viên sau ca trực dài. Chính những con người ấy đã biến “bầu trời xanh” từ một khái niệm địa lý thành một niềm tự hào quốc gia.
    Sau khi khép lại những trang sách đầy cảm hứng, tôi nhận ra tình yêu dành cho Vietnam Airlines đôi khi chỉ bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhưng bền bỉ. Thay vì những điều cao siêu, tôi chọn cách trở thành một ‘người kể chuyện’ thầm lặng, sẵn sàng chia sẻ và lan tỏa những giá trị nhân văn, những nỗ lực tận tụy của đồng nghiệp đến với cộng đồng. Tôi tin rằng, khi niềm tự hào về biểu tượng Sen Vàng được thắp lên bằng sự chân thành, đó chính là sợi dây vô hình nhưng vững chắc nhất gắn kết chúng ta lại cùng nhau để viết tiếp hành trình chinh phục những tầm cao mới.

  80. Lưu Gia Bách nói:

    “Trước khi bay lên, chinh phục những tầng không, chắc hẳn mỗi chúng ta đều mang sẵn trong mình khát vọng về bầu trời cao rộng.”
    Có những câu chữ không ồn ào nhưng lại chạm rất sâu — và với tôi, đây là một câu như thế. “Trước khi bay lên” không chỉ là khoảnh khắc của một chuyến bay, mà còn là khoảnh khắc của mỗi con người khi đứng trước một hành trình mới trong đời. Ai cũng có một “bầu trời” để hướng tới, một giới hạn để vượt qua, và một giấc mơ đang chờ được cất cánh.
    Điều khiến tôi xúc động hơn cả là cách Vietnam Airlines hiện lên không chỉ như một hãng hàng không, mà như một người bạn đồng hành bền bỉ. Ở đó có sự chuyên nghiệp, kỷ luật, nhưng cũng có sự tận tâm, ấm áp — những phẩm chất rất “người” làm nên bản sắc riêng. Mỗi chuyến bay không chỉ là hành trình di chuyển, mà là hành trình mang theo niềm tin, lòng tự hào và hình ảnh của Việt Nam vươn ra thế giới.
    Tinh thần của con người Vietnam Airlines, theo tôi, chính là sự kết hợp giữa khát vọng vươn cao và trách nhiệm vững vàng. Đó là sự chỉn chu trong từng chi tiết nhỏ, là nụ cười kiên nhẫn, là sự âm thầm giữ an toàn cho hàng triệu hành khách. Họ không chỉ bay giữa bầu trời, mà còn nâng đỡ những “bầu trời riêng” của mỗi người.
    ừ cảm hứng ấy, tôi hiểu rằng sự đồng hành không nằm ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính cách mình lựa chọn và hành xử mỗi ngày. Tôi sẽ ưu tiên chọn Vietnam Airlines trong những hành trình của mình — không chỉ vì chất lượng, mà vì niềm tin.
    Tôi cũng muốn trở thành một hành khách văn minh: đúng giờ, tôn trọng quy định, và lan tỏa năng lượng tích cực trong mỗi chuyến bay. Bởi tôi tin rằng, hình ảnh của một hãng hàng không không chỉ được tạo nên bởi đội ngũ phía trước, mà còn bởi những con người đồng hành phía sau.
    Và trên hết, tôi sẽ kể lại những trải nghiệm tốt đẹp — để nhiều người hơn nữa nhìn thấy một Vietnam Airlines không chỉ bay cao, mà còn bay xa bằng chính khát vọng, bản lĩnh và trái tim của con người Việt Nam.

  81. NGUYỄN THỊ THANH THÚY HIỀN nói:

    Tự hào Cánh sen vàng – Yêu thương từ những điều giản dị nhất

    Lật giở từng trang chạm vào miền ký ức của cuốn sách kỷ niệm 30 năm Vietnam Airlines, đọng lại trong tôi không chỉ là niềm tự hào về một hành trình vươn tầm thế giới, mà còn là sự xúc động trước những cống hiến thầm lặng của biết bao con người. Hành trình 3 thập kỷ ấy là nguồn cảm hứng mãnh liệt để mỗi cá nhân nhìn lại và tự hỏi: Mình có thể làm gì để tiếp nối tình yêu và sự gắn bó này?

    Với tôi, tình yêu dành cho Vietnam Airlines không cần phải chứng minh bằng những lời đao to búa lớn. Nó bắt nguồn từ chính trách nhiệm trong công việc hàng ngày, từ sự trân trọng đặt vào từng khay suất ăn phục vụ trên mỗi chuyến bay.

    Để thể hiện sự đồng hành và gắn bó ấy, tôi chọn cách chắt chiu tâm huyết vào chất lượng của từng sản phẩm và dịch vụ. Hành động cụ thể nhất chính là việc không ngừng sáng tạo, tỉ mỉ trong từng khâu thiết kế, chăm chút diện mạo của từng bữa ăn để mỗi hành khách không chỉ cảm thấy ngon miệng, an toàn tuyệt đối mà còn cảm nhận được sự ấm áp, chu đáo.

    Tôi sẽ tiếp tục giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết, lan tỏa tinh thần “Nâng tầm dịch vụ” mạnh mẽ hơn nữa, đảm bảo mỗi khay ăn trao đi, mỗi chiến lược kinh doanh được thực thi đều là một lời khẳng định vững chắc cho uy tín và đẳng cấp của Hãng.

    Những chuyến bay sẽ còn tiếp tục vươn xa, và tôi nguyện sẽ luôn là một phần nhỏ bé nhưng kiên định ở hậu phương, gói trọn tình yêu nghề và trách nhiệm vào từng bữa ăn, góp phần làm trọn vẹn thêm trải nghiệm của mọi hành khách dưới cánh chim sen vàng.
    NGUYỄN THỊ THANH THÚY HIỀN – Đơn vị: MASCO

  82. Nguyễn Thu Phương nói:

    Có những cuốn sách ta đọc để hiểu. Có những cuốn sách ta đọc để học. Và cũng có những cuốn sách khiến ta đọc để nhớ, để sống lại những cảm xúc vốn đã nằm sâu trong tim mình. Với tôi, *Viết tiếp khát vọng bầu trời* chính là một cuốn sách như thế.

    Lướt qua từng trang sách, tôi cảm thấy trong mình dâng lên những rung động rất đặc biệt. Không chỉ bởi những câu chuyện được kể bằng sự chân thành, mà còn bởi tôi nhìn thấy chính mình trong đó. Là một người con được nuôi dạy trong gia đình có nhiều thế hệ gắn bó với ngành hàng không, tôi hiểu cảm giác được lớn lên cùng những câu chuyện về bầu trời, về những chuyến bay, về niềm tự hào khi khoác lên mình màu áo của nghề. Có lẽ vì thế mà đoạn trích *“Những ký ức tuổi thơ”* là phần khiến tôi đồng cảm sâu sắc nhất.

    Trong từng dòng hồi ức của tác giả, tôi bắt gặp hình ảnh của một tuổi thơ được nuôi dưỡng bởi đam mê nghề nghiệp từ gia đình – nơi tình yêu với bầu trời không đến từ những điều lớn lao, mà từ những khoảnh khắc rất đỗi bình dị. Đó là những câu chuyện kể bên mâm cơm, là những món quà nhỏ mang dấu ấn nghề, là hình bóng người thân âm thầm cống hiến cho ngành bay. Chính những điều tưởng như rất đời thường ấy lại gieo vào lòng một đứa trẻ ước mơ lớn lao và bền bỉ.

    Điều khiến tôi xúc động nhất là cách tác giả nhìn nhận ký ức như một “chấp niệm dịu dàng” – thứ âm thầm lớn lên trong tim, để rồi trở thành động lực dẫn lối cho tương lai. Câu nói ấy khiến tôi thấy như đang nói hộ chính mình. Bởi trong tôi cũng từ lâu đã có một tình yêu đặc biệt dành cho bầu trời rộng lớn kia – một thứ tình cảm được vun đắp không chỉ bằng lý tưởng nghề nghiệp, mà còn bằng truyền thống gia đình, bằng sự ngưỡng mộ dành cho những người đi trước.

    Đọc cuốn sách, tôi không chỉ thấy những câu chuyện cá nhân, mà còn cảm nhận được sự tâm huyết với nghề được thể hiện qua từng trang viết. Đó là sự tận tụy, trách nhiệm và niềm tin son sắt vào sứ mệnh kết nối những chân trời. Với tôi, đây không đơn thuần là một cuốn sách về hàng không, mà là lời nhắc nhở về cội nguồn đam mê, về trách nhiệm tiếp nối và viết tiếp những khát vọng chưa bao giờ ngừng bay cao.

    Có lẽ vì vậy mà sau khi gấp lại những trang cuối cùng, điều còn đọng lại trong tôi không chỉ là cảm xúc bồi hồi, mà còn là một niềm tin mạnh mẽ rằng: dù ở bất kỳ vị trí nào, mỗi người trong ngành đều đang góp phần gìn giữ và tiếp nối giấc mơ bầu trời của biết bao thế hệ đi trước. Và tôi tự hào khi mình cũng đang là một phần của hành trình ấy.

    Nguyễn Thu Phương – Ban Tiếp thị Bán sản phẩm

  83. Ngọc Hương Thảo - COMM nói:

    Cầm trên tay “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, tôi nhận ra Vietnam Airlines không chỉ là một hãng hàng không – mà giống như một “trạm trưởng thành” của rất nhiều con người. Ở đó, mỗi người đồng nghiệp đến từ một vị trí, một hành trình riêng, rồi dần kết nối lại thành một tập thể có chung nhịp đập.

    Với tôi, đây không chỉ là một cuốn sách, mà như đang lật mở từng mảnh ghép cảm xúc mà tôi tưởng như rất đỗi quen thuộc. Mỗi bài viết, mỗi bức vẽ, mỗi tấm ảnh… không đơn thuần là tác phẩm dự thi, mà là tình cảm thật – rất thật – của anh chị em ở đủ mọi bộ phận, đơn vị. Ban Truyền thông chỉ là nơi gom góp, chắt chiu và kể lại những điều ấy một cách trọn vẹn nhất.

    Điều tôi thấy thú vị nhất là bắt gặp những người đồng nghiệp hằng ngày… theo một cách hoàn toàn khác. Bình thường thấy họ chỉ “chắc tay nghề”, vậy mà trên trang giấy lại “chắc tay bút” đến bất ngờ. Có người viết, vẽ, chụp ảnh, sáng tác nhạc – mỗi người một cách, nhưng tất cả đều chạm đến cảm xúc. Qua từng trang sách, tôi như gặp lại “người bạn lớn” – Vietnam Airlines – ở những góc rất lạ, rất đời, rất tình.

    “Viết tiếp khát vọng bầu trời” không chỉ là một dấu mốc dịp 30 năm, mà biết đâu còn là nơi “mượn cánh bay” gửi ước mơ của CBNV Vietnam Airlines đi xa hơn biên giới Việt Nam, là nơi đánh dấu kỷ niệm để tiếp tục gắn bó, nuôi tình yêu nghề cùng “người bạn lớn” đến những cột mốc 40, 50, rồi 60 năm… tiếp theo.
    Ngọc Hương Thảo – Ban Truyền thông

  84. Nguyễn Thị Thu Thảo nói:

    Khi trang sách cuối cùng gấp lại cũng là lúc những suy tư rất chân thật chảy trong tâm trí tôi. Không chỉ vẽ nên những nét đặc sắc về hành trình phát triển Hãng hàng không Quốc tế Vietnam Airlines mà còn là những ước mơ, hoài bão và sự cống hiến thầm lặng của mỗi cá nhân. Đi qua từng trang sách khiến tôi thấy vừa tự hào, vừa xúc động như đang lắng nghe chính những nhịp đập rất đời của con người âm thầm cống hiến phía sau bầu trời rộng lớn.
    Những dòng cảm xúc mãnh liệt của tôi đã dừng ở trang 40 của cuốn sách – “Cuống vé giấy năm xưa” hình ảnh một cuống vé giấy giản dị ấy đã gợi lại trong tôi cả một bầu trời kỷ niệm – mỗi hành trình nơi mà tôi đã đặt chân đến, nơi tôi được học hỏi, được giao lưu, được kết bạn và đặc biệt hơn là nó như là một “tấm bằng khen” chứng nhận những ước mơ nhỏ bé của tôi đi ra thế giới.
    Không chỉ riêng tôi mà cuống vé giấy ấy giống như một “người kể chuyện”, nó “kể” biết bao khoảnh khắc của biết bao nhiêu con người: từ niềm hạnh phúc khi lần đầu được bay, đến những giọt nước mắt chia ly hay đoàn tụ. Nó nằm lặng lẽ trong túi áo, trong cuốn sổ tay, nhưng lại lưu giữ những ký ức mà đôi khi chính chúng ta cũng dễ quên đi. Giá trị của một vật không nằm ở hình thức hay công nghệ của nó, mà được đặt ở những cảm xúc mà nó đã từng chạm tới.
    Thời đại thay đổi từ vé giấy sang vé điện tử, từ những thao tác thủ công sang những cú chạm nhẹ trên màn hình. Nhưng trong sự tiện lợi đó đang dần làm mất đi cảm giác “cầm nắm” một kỷ niệm. Một tấm vé giấy có thể được giữ lại, ép vào cuốn sổ, trở thành một phần ký ức hữu hình. Nhưng cuống vé giấy không “buồn” khi bị thay thế, nó thể hiện một sự chấp nhận rất đẹp, một niềm tự hào vì đã từng là một phần của hành trình phát triển. Không phải cứ cái cũ bị thay thế là mất đi ý nghĩa, mà nó đã hoàn thành vai trò, sứ mệnh của mình trong những giai đoạn khó khăn đầu tiên. Giống như trong cuộc sống, mỗi giai đoạn, mỗi trải nghiệm đều có giá trị riêng, dù sau này có thể không còn hiện diện nữa.
    Điều đặc biệt hơn cả chính là một thông điệp nhỏ bé : từ sự tiếp nối giữa một cuống vé nhỏ đến Hãng hàng không vươn tầm quốc tế, đó không chỉ là câu chuyện về công nghệ hay quy mô, mà là câu chuyện về nỗ lực không ngừng của con người. Đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng làm việc, là những ước mơ được chắp cánh, là niềm tin của hành khách được gửi gắm. Chính những điều đó mới là “linh hồn” của hành trình, chứ không phải chỉ là phương tiện hay hình thức bên ngoài.
    Ai trong chúng ta cũng có những “cuống vé giấy” riêng mình – có thể là một món đồ cũ, một bức ảnh, hay một kỷ vật nhỏ bé nào đó. Chúng không còn giá trị sử dụng, nhưng lại mang giá trị tinh thần to lớn, là nơi lưu giữ những phiên bản cũ của chính chúng ta – những khoảnh khắc mơ mộng, sợ hãi hay là đã từng rất dũng cảm. Và đôi khi, nhìn lại những “cuống vé” của riêng mình, chúng ta hiểu rõ mình hơn và nhắc bản thân rằng mình đã từng bắt đầu từ đâu, và đã đi xa đến mức nào.
    Dù cho thế giới có thay đổi nhanh đến đâu, thì điều quan trọng nhất vẫn là cảm xúc và sự kết nối giữa con người với con người. Một chuyến bay không chỉ là hành trình từ điểm A đến điểm B, mà là hành trình của những câu chuyện: có người trở về nhà, có người bắt đầu một ước mơ mới, có người chia tay một điều gì đó rất quan trọng. Và dù là vé giấy hay vé điện tử, thì những cảm xúc ấy vẫn luôn tồn tại, vẫn luôn là điều khiến mỗi hành trình trở nên có ý nghĩa.
    Một lời nhắc nhở dịu dàng với chính tôi: Hãy trân trọng những điều nhỏ bé, bởi chính chúng là những mảnh ghép tạo nên ý nghĩa lớn lao của cuộc sống.
    Nguyễn Thị Thu Thảo – VINAKO

  85. Nguyễn Thị Thu Thảo nói:

    Khi trang sách cuối cùng gấp lại cũng là lúc những suy tư rất chân thật chảy trong tâm trí tôi. Không chỉ vẽ nên những nét đặc sắc về hành trình phát triển Hãng hàng không Quốc tế Vietnam Airlines mà còn là những ước mơ, hoài bão và sự cống hiến thầm lặng của mỗi cá nhân. Đi qua từng trang sách khiến tôi thấy vừa tự hào, vừa xúc động, như đang lắng nghe chính những nhịp đập rất đời của con người âm thầm cống hiến phía sau bầu trời rộng lớn.
    Những dòng cảm xúc mãnh liệt của tôi đã dừng ở trang 40 của cuốn sách – “Cuống vé giấy năm xưa” hình ảnh một cuống vé giấy giản dị ấy đã gợi lại trong tôi cả một bầu trời kỷ niệm – mỗi hành trình nơi mà tôi đã đặt chân đến, nơi tôi được học hỏi, được giao lưu, được kết bạn và đặc biệt hơn là nó như là một “tấm bằng khen” chứng nhận những ước mơ nhỏ bé của tôi đi ra thế giới.
    Không chỉ riêng tôi mà cuống vé giấy ấy giống như một “người kể chuyện”, nó “kể” biết bao khoảnh khắc của biết bao nhiêu con người: từ niềm hạnh phúc khi lần đầu được bay, đến những giọt nước mắt chia ly hay đoàn tụ. Nó nằm lặng lẽ trong túi áo, trong cuốn sổ tay, nhưng lại lưu giữ những ký ức mà đôi khi chính chúng ta cũng dễ quên đi. Giá trị của một vật không nằm ở hình thức hay công nghệ của nó, mà được đặt ở những cảm xúc mà nó đã từng chạm tới.
    Thời đại thay đổi từ vé giấy sang vé điện tử, từ những thao tác thủ công sang những cú chạm nhẹ trên màn hình. Nhưng trong sự tiện lợi đó đang dần làm mất đi cảm giác “cầm nắm” một kỷ niệm. Một tấm vé giấy có thể được giữ lại, ép vào cuốn sổ, trở thành một phần ký ức hữu hình. Nhưng cuống vé giấy không “buồn” khi bị thay thế,nó thể hiện một sự chấp nhận rất đẹp, một niềm tự hào vì đã từng là một phần của hành trình phát triển. Không phải cứ cái cũ bị thay thế là mất đi ý nghĩa, mà nó đã hoàn thành vai trò, sứ mệnh của mình trong những giai đoạn khó khăn đầu tiên. Giống như trong cuộc sống, mỗi giai đoạn, mỗi trải nghiệm đều có giá trị riêng, dù sau này có thể không còn hiện diện nữa.
    Một thông điệp nhỏ bé từ sự tiếp nối giữa một cuống vé nhỏ đến Hãng hàng không vươn tầm quốc tế, đó không chỉ là câu chuyện về công nghệ hay quy mô, mà là câu chuyện về nỗ lực không ngừng của con người. Đằng sau mỗi chuyến bay là hàng ngàn con người thầm lặng làm việc, là những ước mơ được chắp cánh, là niềm tin của hành khách được gửi gắm. Chính những điều đó mới là “linh hồn” của hành trình, chứ không phải chỉ là phương tiện hay hình thức bên ngoài.
    Ai trong chúng ta cũng có những “cuống vé giấy” của riêng mình – có thể là một món đồ cũ, một bức ảnh, hay một kỷ vật nhỏ bé nào đó. Chúng không còn giá trị sử dụng, nhưng lại mang giá trị tinh thần rất lớn. Đó là nơi lưu giữ những phiên bản cũ của chính chúng ta – những khoảnh khắc mơ mộng, sợ hãi hay là đã từng rất dũng cảm. Và đôi khi, khi nhìn lại những “cuống vé” của riêng mình, chúng ta hiểu rõ mình hơn và nhắc bản thân rằng mình đã từng bắt đầu từ đâu, và đã đi xa đến mức nào.
    Dù cho thế giới có thay đổi nhanh đến đâu, thì điều quan trọng nhất vẫn là cảm xúc và sự kết nối giữa con người với con người. Một chuyến bay không chỉ là hành trình từ điểm A đến điểm B, mà là hành trình của những câu chuyện: có người trở về nhà, có người bắt đầu một ước mơ mới, có người chia tay một điều gì đó rất quan trọng. Và dù là vé giấy hay vé điện tử, thì những cảm xúc ấy vẫn luôn tồn tại, vẫn luôn là điều khiến mỗi hành trình trở nên có ý nghĩa.
    Với một lời nhắc nhở dịu dàng chính tôi: hãy trân trọng những điều nhỏ bé, bởi chính chúng là những mảnh ghép tạo nên ý nghĩa lớn lao của cuộc sống.
    Nguyễn Thị Thu Thảo – VINAKO

  86. tramnh nói:

    “Vietnam Airlines dạy tôi rằng: chỉ cần không từ bỏ, khó khăn nào cũng có thể vượt qua. Tôi tập quen với áp suất cabin, điều chỉnh chế độ sinh hoạt, học cách giữ bình tĩnh trong từng khoảnh khắc.” – Trang 134
    Đây là đoạn khiến tôi ấn tượng nhất vì không chỉ nói về nghề bay, mà còn phản chiếu hành trình trưởng thành của mỗi người Vietnam Airlines. Đằng sau những chuyến bay an toàn là sự thích nghi, kỷ luật và bản lĩnh được tôi luyện từng ngày. Tôi đặc biệt xúc động với tinh thần “không từ bỏ” – bởi đó không chỉ là thái độ trước áp lực công việc, mà còn là trách nhiệm với hành khách, đồng đội và màu cờ sắc áo mình đang mang. Vietnam Airlines trong cảm nhận của tôi không chỉ là một hãng hàng không, mà là nơi mỗi cá nhân học cách bền bỉ hơn, chuyên nghiệp hơn và tự hào hơn khi được góp phần vào những hành trình kết nối.
    Từ cảm hứng đó, tôi muốn bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: luôn giữ tinh thần trách nhiệm trong từng nhiệm vụ, không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân, và lan tỏa hình ảnh một người Vietnam Airlines tận tâm, chỉn chu, đáng tin cậy. Dù ở bất kỳ vị trí nào, tôi tin rằng khi mỗi người đều nỗ lực hơn một chút mỗi ngày, chúng ta đang cùng nhau viết tiếp khát vọng bầu trời theo cách rất riêng của mình.
    Nguyễn Hà Trâm – Ban Tiếp thị và bán sản phẩm

  87. Nguyễn Thuỳ Linh nói:

    Đoạn trích “Cha – người đầu tiên chắp cánh cho tôi bay lên bầu trời” trong cuốn “Viết tiếp khát vọng bầu trời” để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc là hình ảnh thiêng liêng của tình cha con được nối dài qua những chuyến bay, qua hành trình tiếp nối giữa hai thế hệ phi công.
    Tôi xúc động vì câu chuyện không chỉ là sự kết thúc của một hành trình 30 năm gắn bó, mà còn là điểm khởi đầu của một hành trình mới – nơi người con tiếp bước người cha, mang theo tình yêu nghề và niềm tự hào về Vietnam Airlines. Hình ảnh người cha âm thầm “chắp cánh” không chỉ bằng lời nói mà bằng cả cuộc đời tận tụy khiến tôi nhận ra rằng, những giá trị lớn lao nhất thường được truyền lại một cách lặng lẽ nhưng bền bỉ. Điều đó cũng rất gần với tôi – khi bố tôi đã gắn bó với Vietnam Airlines từ năm 2000, còn tôi mới bắt đầu hành trình của mình hơn 2 năm. Nhìn bố, tôi hiểu rằng mỗi chuyến bay không chỉ là công việc, mà còn là trách nhiệm, là danh dự và là niềm tự hào mang theo màu sen vàng trên bầu trời.
    Từ cảm hứng ấy, tôi tự nhắc mình phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: Làm tốt công việc hiện tại, giữ vững tinh thần kỷ luật, không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân. Tôi muốn đồng hành cùng Vietnam Airlines không chỉ bằng thời gian, mà bằng sự tận tâm và ý thức gìn giữ những giá trị mà các thế hệ đi trước đã gây dựng. Tôi cũng mong rằng, trong tương lai 20 năm tới, khi bố tôi đã nghỉ hưu, tôi có thể trở thành một “cánh sen vàng” tiếp tục tỏa sáng – vừa là sự nối tiếp, vừa là sự phát triển.
    Tôi tin rằng hành trình của mình sẽ là sự kết nối giữa quá khứ và tương lai – nơi truyền thống gia đình được gìn giữ, nơi tinh thần Vietnam Airlines được lan tỏa. Và hơn hết, đó là hành trình tôi mong muốn gắn bó lâu dài, để một ngày nào đó có thể nhìn lại với niềm tự hào, như cách thế hệ đi trước đã làm.
    Nguyễn Thùy Linh – Ban Tài chính kế toán.

  88. Nguyễn Hoàng Ngân Giang nói:

    Đang những ngày đầu bước vào ngôi nhà chung Vietnam Airlines, tôi tìm đến cuốn sách Viết tiếp khát vọng bầu trời như một người dẫn đường. Và quả thực, tôi đã bị lay động bởi những dòng chia sẻ của một người mẹ đã dành trọn 20 năm gắn bó với nghề – giữa những thăng trầm của hai thập kỷ, điều còn ở lại vững chãi nhất chính là niềm tin và một tình yêu sải cánh sắt son. Đặc biệt, câu nói: “Hãy để con yêu nghề, rồi nghề sẽ nuôi con” như một kim chỉ nam, khiến tôi dừng lại và suy ngẫm.

    Là một nhân viên mới, tôi chưa có được bề dày trải nghiệm để thấu hiểu hết những nhọc nhằn hay vinh quang của chặng đường dài ấy. Nhưng chính câu nói của chị đã giúp tôi nhận ra: Xuất phát điểm không quan trọng bằng tâm thế ta lựa chọn để dấn thân. Có thể hiện tại tôi còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng nếu không bắt đầu bằng một trái tim chân thành và sự nghiêm túc tuyệt đối với công việc, làm sao tôi có thể đủ kiên cường để đi xa?

    Lấy cảm hứng từ lời chia sẻ đó, tôi chọn cho mình một xuất phát điểm vững vàng từ những điều khiêm nhường nhất: học hỏi bằng sự cầu thị, tỉ mỉ trong từng chi tiết và luôn giữ một thái độ tích cực trước mọi thử thách. Cảm ơn những người đi trước đã bền bỉ giữ lửa , để một “tân binh” như tôi có thêm niềm tin rằng: Chỉ cần trao đi đủ đam mê, bầu trời sẽ luôn bao dung và nâng cánh cho những khát vọng bay xa.

    Nguyễn Hoàng Ngân Giang– Ban Tiếp thị Bán sản phẩm

  89. Thanh Huyền Cao nói:

    “Hồi ức Đại hồng thủy năm 2008” – tiêu đề ấy khiến tôi dừng lại ngay từ lần lướt qua đầu tiên. Chỉ một cụm từ ngắn gọn, nhưng gợi lên cảm giác vừa dữ dội, vừa xa vắng, như hé mở một lát cắt rất riêng của quá khứ. Và khi đọc những dòng hồi ức ấy, tôi không chỉ theo dõi một câu chuyện, mà có cảm giác như đang chạm vào một phần rất thật của hành trình mà mình vừa mới bắt đầu. Ở đó, tôi nhìn thấy hình ảnh của những người đi trước – vừa gần gũi, vừa đáng trân trọng, đủ để khiến tôi lặng lại và suy nghĩ nhiều hơn về con đường mình đang đi.

    Điều đọng lại sâu sắc nhất trong tôi không chỉ là những gian khó họ đã trải qua, mà là cách họ bước qua những gian khó ấy. Trong điều kiện thiếu thốn, thậm chí có lúc làm việc “giữa biển nước”, họ vẫn giữ được sự bình tĩnh, vững vàng và không chùn bước. Với tôi, đó không chỉ là sự kiên cường, mà còn là biểu hiện của trách nhiệm và một niềm tin rất rõ ràng vào công việc mình đang theo đuổi.

    Là một người thuộc thế hệ kế cận, tôi hiểu rằng những điều kiện thuận lợi hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là kết tinh của cả một hành trình dài nỗ lực, cống hiến và bền bỉ của những người đi trước. Họ không chỉ làm tròn phần việc của mình, mà còn âm thầm dựng xây nền móng cho những thế hệ tiếp nối.

    Điều đó khiến tôi tự hỏi: mình sẽ làm gì để xứng đáng với những gì đang được thừa hưởng? Có thể ở hiện tại, khi mọi điều kiện đã đầy đủ và hoàn thiện hơn, tôi không còn phải đối mặt với những hoàn cảnh khắc nghiệt như trước. Nhưng tôi hiểu, mỗi thời kỳ đều có những thử thách riêng. Với tôi, đó là áp lực về chất lượng, về sự đổi mới, và khả năng thích ứng nhanh trong một môi trường ngày càng đòi hỏi cao hơn.

  90. Thanh Huyền Cao nói:

    “Hồi ức Đại hồng thủy năm 2008” – tiêu đề ấy khiến tôi dừng lại ngay từ lần lướt qua đầu tiên. Chỉ một cụm từ ngắn gọn, nhưng gợi lên cảm giác vừa dữ dội, vừa xa vắng, như hé mở một lát cắt rất riêng của quá khứ. Và khi đọc những dòng hồi ức ấy, tôi không chỉ theo dõi một câu chuyện, mà có cảm giác như đang chạm vào một phần rất thật của hành trình mà mình vừa mới bắt đầu. Ở đó, tôi nhìn thấy hình ảnh của những người đi trước – vừa gần gũi, vừa đáng trân trọng, đủ để khiến tôi lặng lại và suy nghĩ nhiều hơn về con đường mình đang đi.

    Điều đọng lại sâu sắc nhất trong tôi không chỉ là những gian khó họ đã trải qua, mà là cách họ bước qua những gian khó ấy. Trong điều kiện thiếu thốn, thậm chí có lúc làm việc “giữa biển nước”, họ vẫn giữ được sự bình tĩnh, vững vàng và không chùn bước. Với tôi, đó không chỉ là sự kiên cường, mà còn là biểu hiện của trách nhiệm và một niềm tin rất rõ ràng vào công việc mình đang theo đuổi.

    Là một người thuộc thế hệ kế cận, tôi hiểu rằng những điều kiện thuận lợi hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là kết tinh của cả một hành trình dài nỗ lực, cống hiến và bền bỉ của những người đi trước. Họ không chỉ làm tròn phần việc của mình, mà còn âm thầm dựng xây nền móng cho những thế hệ tiếp nối.

    Điều đó khiến tôi tự hỏi: mình sẽ làm gì để xứng đáng với những gì đang được thừa hưởng? Có thể ở hiện tại, khi mọi điều kiện đã đầy đủ và hoàn thiện hơn, tôi không còn phải đối mặt với những hoàn cảnh khắc nghiệt như trước. Nhưng tôi hiểu, mỗi thời kỳ đều có những thử thách riêng. Với tôi, đó là áp lực về chất lượng, về sự đổi mới, và khả năng thích ứng nhanh trong một môi trường ngày càng đòi hỏi cao hơn.

    Cao Thanh Huyền – Ban Tiếp thị & Bán sản phẩm

  91. Nguyễn Hồng Nga - Ban TTBSP nói:

    Bản thân tôi ấn tượng nhất với cuốn sách đó chính là tên gọi: “Viết tiếp khát vọng bầu trời”. Chỉ với sáu chữ thôi nhưng đã khái quát được ý nghĩa sâu sắc từ những câu chuyện của cán bộ, nhân viên Vietnam Airlines thể hiện trong cuốn sách này. Tên gọi gợi lên sự tiếp nối của nhiều thế hệ, khẳng định tình yêu mãnh liệt với nghề nghiệp mà chúng ta đã lựa chọn và niềm tin vững chắc vào một Vietnam Airlines đầy nội lực và sức mạnh, đã, đang và sẽ làm nên những điều tuyệt vời, vượt qua mọi giông bão để sải cánh bay cao giữa bầu trời bao la. Xin trân trọng cảm ơn Ban Lãnh đạo, ban tổ chức đã tâm huyết với ý tưởng để tạo nên cuốn sách này, nơi thể hiện một cách tinh tế, riêng có bản sắc văn hoá của Vietnam Airlines.

  92. Vũ Tuấn Minh nói:

    Lật mở từng trang của cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời” trong những ngày đầu tiên đứng vào hàng ngũ của Vietnam Airlines, tôi cảm nhận được một luồng nhiệt huyết mãnh liệt như thể được chạm tay vào nhịp đập của lịch sử suốt ba mươi năm qua. Giữa những dòng chữ đầy tự hào ấy, đoạn trích khiến tôi trăn trở và yêu thích nhất chính là lời khẳng định về sứ mệnh của những cánh sen vàng: mỗi chuyến bay không chỉ đơn thuần là cuộc dịch chuyển giữa những tọa độ địa lý, mà là một nhịp cầu văn hóa, mang theo hơi thở và cốt cách của tâm hồn Việt vươn ra biển lớn. Tôi xúc động bởi nội dung này đã chạm đến tầng sâu nhất của niềm tự tôn dân tộc, biến những chiếc máy bay vô tri thành những đại sứ mang thông điệp về một Việt Nam kiên cường, tinh tế và giàu lòng hiếu khách. Từ sự thấu cảm sâu sắc ấy, một nhân viên mới như tôi hiểu rằng mình không chỉ nhận một công việc, mà đang nhận một trọng trách thiêng liêng để tiếp nối khát vọng của các thế hệ đi trước. Từ cảm hứng của cuốn sách, hành động cụ thể nhất mà tôi sẽ thực hiện chính là sự tận hiến trong từng chi tiết nhỏ nhất của công việc mỗi ngày, để mỗi khách hàng khi chạm vào dịch vụ của chúng ta đều cảm nhận được sự ấm áp và đẳng cấp của thương hiệu quốc gia. Từng là một hành khách thường xuyên gắn bó trên những chặng bay kết nối giữa hai miền di sản Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, giờ đây khi đã mang trên mình niềm tự hào của sắc áo Vietnam Airlines, tôi nguyện sẽ là một gạch nối nhỏ bé nhưng vững chắc, luôn giữ vững tinh thần trách nhiệm và thái độ cầu thị để bảo vệ và lan tỏa hình ảnh hoa sen vàng luôn rực rỡ, kiêu hãnh trên bầu trời quốc tế, dẫu cho hành trình phía trước có nhiều thử thách hay biến động. Với tư cách là một người đã từng tin yêu và đồng hành cùng hãng qua tư cách hội viên Lotusmiles, tôi hiểu rằng sự gắn bó lớn nhất không nằm ở những tấm thẻ hạng hội viên, mà nằm ở sự thấu hiểu và cùng nhau kiến tạo nên những hành trình hạnh phúc cho mỗi con người Việt Nam.

  93. baonth nói:

    “Có những hành trình không chỉ được đo bằng số dặm bay, mà còn được đo bằng những ước mơ, nhiệt huyết và cả thanh xuân của hàng vạn con người”. Lật mở cuốn sách kỷ niệm 30 năm của Vietnam Airlines, tôi ngỡ như mình đang chạm vào một “cuốn nhật ký tâm hồn” đầy sống động, nơi khát vọng được dệt nên từ những điều bình dị nhất.
    Tôi đặc biệt xúc động với chương “Dòng chảy khát vọng”, nơi hình ảnh “cuống vé giấy năm xưa” hiện lên như một chứng nhân lịch sử. Tờ giấy nhỏ màu hơi ngà, góc hơi xù ấy không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà là nơi lưu giữ tiếng cười, nước mắt và cả niềm tự hào của những chuyến bay đầu tiên kết nối non sông. Từ những bước chạy đà đầy thử thách ấy, Vietnam Airlines đã kiên cường sải rộng cánh bay để trở thành “Bông Sen Vàng” tỏa sáng trên bầu trời năm châu.
    Đọc đến phần “Chiến binh Sen Vàng”, tôi càng thấu hiểu sâu sắc hơn về “mệnh lệnh của trái tim”. Đó là hình ảnh những đồng nghiệp trong bộ đồ bảo hộ xanh ngắt, là những đêm trắng trực kỹ thuật hay những chuyến bay khẩn cấp giữa bão giông để đón đồng bào hồi hương. Chính sự tận tâm vô hình và bản lĩnh kiên cường của những con người ấy đã khẳng định vị thế của một Hàng không Quốc gia luôn đồng hành cùng đất nước trong những thời khắc gian khó nhất.
    Từ nguồn cảm hứng ấy, hành động cụ thể mà tôi chọn để thể hiện tình yêu và trách nhiệm với Vietnam Airlines chính là “Sự tận tâm trong từng chi tiết nhỏ nhất”.
    Cuốn sách khép lại ở dấu mốc 30 năm, nhưng lại mở ra một tương lai đầy hứa hẹn về một “Hãng hàng không xanh”, một kỷ nguyên của trí tuệ nhân tạo và dịch vụ 5 sao đẳng cấp. Với tôi, đây không chỉ là một ấn phẩm kỷ niệm, mà là một lời cam kết tiếp nối: rằng ngọn lửa khát vọng sẽ luôn được giữ vững để Vietnam Airlines tiếp tục bay cao, bay xa trong trái tim của mỗi người Việt Nam.

  94. baonth nói:

    “Có những hành trình không chỉ được đo bằng số dặm bay, mà còn được đo bằng những ước mơ, nhiệt huyết và cả thanh xuân của hàng vạn con người”. Lật mở cuốn sách kỷ niệm 30 năm của Vietnam Airlines, tôi ngỡ như mình đang chạm vào một “cuốn nhật ký tâm hồn” đầy sống động, nơi khát vọng được dệt nên từ những điều bình dị nhất.
    Tôi đặc biệt xúc động với chương “Dòng chảy khát vọng”, nơi hình ảnh “cuống vé giấy năm xưa” hiện lên như một chứng nhân lịch sử. Tờ giấy nhỏ màu hơi ngà, góc hơi xù ấy không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà là nơi lưu giữ tiếng cười, nước mắt và cả niềm tự hào của những chuyến bay đầu tiên kết nối non sông. Từ những bước chạy đà đầy thử thách ấy, Vietnam Airlines đã kiên cường sải rộng cánh bay để trở thành “Bông Sen Vàng” tỏa sáng trên bầu trời năm châu.
    Đọc đến phần “Chiến binh Sen Vàng”, tôi càng thấu hiểu sâu sắc hơn về “mệnh lệnh của trái tim”. Đó là hình ảnh những đồng nghiệp trong bộ đồ bảo hộ xanh ngắt, là những đêm trắng trực kỹ thuật hay những chuyến bay khẩn cấp giữa bão giông để đón đồng bào hồi hương. Chính sự tận tâm vô hình và bản lĩnh kiên cường của những con người ấy đã khẳng định vị thế của một Hàng không Quốc gia luôn đồng hành cùng đất nước trong những thời khắc gian khó nhất.
    Từ nguồn cảm hứng ấy, hành động cụ thể mà tôi chọn để thể hiện tình yêu và trách nhiệm với Vietnam Airlines chính là “Sự tận tâm trong từng chi tiết nhỏ nhất”.
    Cuốn sách khép lại ở dấu mốc 30 năm, nhưng lại mở ra một tương lai đầy hứa hẹn về một “Hãng hàng không xanh”, một kỷ nguyên của trí tuệ nhân tạo và dịch vụ 5 sao đẳng cấp. Với tôi, đây không chỉ là một ấn phẩm kỷ niệm, mà là một lời cam kết tiếp nối: rằng ngọn lửa khát vọng sẽ luôn được giữ vững để Vietnam Airlines tiếp tục bay cao, bay xa trong trái tim của mỗi người Việt Nam.
    Nguyễn Thạch Bảo – TTBSP

  95. MN nói:

    “Khát vọng là một hành trình tiếp nối, không bao giờ ngừng nghỉ. Khi đôi cánh đã vững vàng, người Vietnam Airlines lại tiếp tục hướng về phía trước – nơi những công nghệ mới góp phần kiến tạo hành trình xanh, nhân văn và trải nghiệm khách hàng vươn tầm quốc tế.”

    Là một người trẻ tại Vietnam Airlines, tôi nhận ra rằng những khó khăn hiện tại không phải là trở ngại, mà là một phần tất yếu trên hành trình trưởng thành. Sẽ có những phút mỏi mệt, những nhịp chững lại, nhưng hành trình này chưa bao giờ dừng lại.
    Khát vọng ấy không nằm ở những điều quá lớn lao, mà bắt đầu từ những điều nhỏ bé. Thay vì nản lòng trước áp lực, tôi xem đó là cơ hội để rèn luyện sự cẩn trọng, học cách kiên nhẫn hơn và biến mỗi nhiệm vụ nhỏ thành một bước đệm để trưởng thành.

    Và tôi tin rằng, không chỉ riêng tôi, mà mỗi VNA-er đều đang góp phần vào hành trình ấy theo cách của riêng mình. Những nỗ lực tưởng chừng nhỏ bé, khi được cộng hưởng, lại chính là nền tảng để tạo nên những bước tiến lớn.
    Vì đôi khi, chính từ những điều nhỏ bé nhất, chúng ta đang cùng nhau “viết tiếp khát vọng bầu trời”.

    Nguyễn Thị Minh Ngọc – Phòng ESM – Ban Tiếp thị và Bán sản phẩm

  96. Nguyễn Anh Đức nói:

    Vừa mới gia nhập đại gia đình Vietnam Airlines không lâu, giữa những bỡ ngỡ về quy trình và nhịp độ hối hả của ngành hàng không, tôi may mắn được cầm trên tay cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”. Nếu những tài liệu chuyên môn dạy tôi cách làm việc, thì cuốn sách chính là một cuốn nhật ký tâm hồn giúp tôi hiểu hơn về nơi mình đang cống hiến.
    Tôi đặc biệt dừng lại rất lâu ở bài viết “Nơi chắp cánh ước mơ tuổi trẻ”. Giữa lúc tác giả mất phương hướng nhất sau biến cố gia đình, chỉ cần một câu nói của người thầy: “Nghề chọn người con ạ!” đã thay đổi cuộc đời anh.
    Với một người mới như tôi, câu nói này như một sự vỗ về cực lớn. Nó khiến tôi tin rằng, việc mình có mặt ở đây ngày hôm nay không chỉ là sự tình cờ, mà là một cơ duyên, một sự “lựa chọn” của bầu trời dành cho những ai dám khao khát. Niềm tin đó chính là động lực cho tôi mỗi ngày phấn đấu hơn nữa, mỗi ngày vươn xa hơn nữa để đạt tới những chân trời khát vọng đó.
    Nguyễn Anh Đức – Ban Tiếp thị & Bán sản phẩm

  97. Phạm Quốc Bảo nói:

    Cảm ơn tác giả về những thước phim bằng chữ đầy xúc động này! Là một nhân viên đang công tác tại Khối Kỹ thuật, tôi đặc biệt ấn tượng với đoạn trích ở trang 177:

    “Năm 2024 là năm bùng nổ của chúng ta. Với kết quả kinh doanh kỷ lục, ghi nhận lãi ròng 7.958 tỷ đồng, chấm dứt chuỗi 4 năm thua lỗ liên tiếp sau đại dịch. Hàng loạt giải thưởng danh giá từ các tổ chức uy tín đã khẳng định vị thế của bạn trên trường quốc tế. Và chúng tôi – những người nhân viên mẫn cán, luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Ban giám đốc, đã vỡ òa hạnh phúc khi Tổng công ty đã có rất nhiều chính sách cải thiện thu nhập, bảo hiểm sức khỏe toàn diện, nâng cao đời sống cho người lao động, xây dựng một môi trường làm việc nhân văn, hạnh phúc.”

    Ở vị trí của những người trực tiếp “chăm sóc” cho những cánh chim sắt, chúng tôi hiểu rằng mỗi con ốc được siết chặt, mỗi quy trình bảo dưỡng chuẩn xác đều là nền tảng cho vị thế Hãng hàng không Quốc gia 4 sao quốc tế. Tôi cảm thấy rất ấm lòng khi đọc được những dòng này, bởi nó phản ánh đúng thực tế: Những nỗ lực bền bỉ, những ca trực đêm xuyên lễ của anh em kỹ thuật đã được đền đáp bằng thành quả kinh doanh khởi sắc và đặc biệt là sự quan tâm thiết thực đến đời sống, thu nhập từ phía lãnh đạo. Khi “mái nhà chung” Vietnam Airlines vững mạnh và dẫn đầu thị trường, mỗi nhân viên như tôi không chỉ có niềm tự hào tự thân mà còn có sự an tâm về kinh tế để tiếp tục cống hiến trọn vẹn cho bầu trời.
    Từ cảm hứng của cuốn sách, tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn giữ vững tinh thần “Kỷ luật – Thận trọng – Tỉ mỉ” trong mỗi nhiệm vụ dù là nhỏ nhất. Chúng tôi sẽ không ngừng cập nhật công nghệ mới, tối ưu hóa quy trình bảo dưỡng để mỗi chuyến bay mang biểu tượng Bông Sen Vàng luôn sải cánh an toàn tuyệt đối, cùng Tổng công ty viết tiếp những kỳ tích mới và hướng tới mục tiêu 5 sao quốc tế trong tương lai gần!

    Phạm Quốc Bảo – TTBD Nội trường HCM

  98. Nguyễn Thùy Linh nói:

    Là một nhân sự đang trong quá trình gắn bó và trưởng thành cùng công ty, sau khi được đọc cuốn sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, tôi càng cảm thấy trân trọng và biết ơn tới các thế hệ đi trước – những con người lặng thầm đã đặt nền móng vững chắc xuyên suốt ba thập kỷ qua để tạo nên nên một Vietnam Airlines rực rỡ như ngày hôm nay.

    Trong hành trình khám phá cuốn sách, có lẽ nội dung để lại dấu ấn mạnh mẽ nhất đối với cá nhân tôi là đoạn trích ở cuối trang số 189-190: “Tinh thần “ngày mai đang bắt đầu từ hôm nay” không còn là khẩu hiệu trên đầu môi, mà đã trở thành nhịp đập chung trong trái tim hàng vạn con người vẫn đang miệt mài viết tiếp câu chuyện ba thập kỷ bằng niềm tự hào được bồi đắp mỗi ngày. Chính khát vọng chung đã gắn kết nhiều thế hệ cán bộ, nhân viên với Vietnam Airlines. Theo thời gian, nơi đây không chỉ là một chỗ làm việc mà thực sự trở thành người bạn đồng hành trong bao thăng trầm cuộc đời của những con người đã chọn gắn bó và cống hiến. Trên hành trình ấy, một nhận thức ngày càng trở nên rõ ràng: sự vĩ đại của một doanh nghiệp không chỉ nằm ở những con số tăng trưởng, mà còn ở khả năng chinh phục trái tim con người, khi mỗi quyết định và mỗi hành động đều khởi nguồn từ lòng yêu nghề, tình cảm gắn bó và mong muốn phát triển bền vững.”

    Câu nói “ngày mai đang bắt đầu từ hôm nay” khiến tôi dừng lại rất lâu, bởi nó không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một lời nhắc đầy trách nhiệm: tương lai không phải điều gì xa xôi, mà được tạo nên từ chính những việc ta làm trong hiện tại. Và tôi cũng thấy rằng, Vietnam Airlines không chỉ là nơi làm việc, mà là một “người bạn đồng hành” trong cuộc đời của mỗi con người đã lựa chọn gắn bó. Ở đó, có sự cống hiến, có tự hào, và có cả những ký ức được tích lũy theo năm tháng. Là một người mới, tôi chưa có cơ hội được đi qua những chặng đường dài như các thế hệ trước, nhưng qua từng câu chữ, tôi cảm nhận rõ ràng một điều: giá trị lớn nhất của doanh nghiệp không nằm ở những con số khô khan, mà nằm ở tình cảm, sự tận tâm và niềm tin mà con người dành cho nhau. Điều đó cho thấy giá trị bền vững không đến từ tăng trưởng ngắn hạn, mà từ văn hóa, từ tinh thần cống hiến và sự đồng hành lâu dài của mỗi cá nhân. Chính điều đó khiến tôi hiểu rằng, được trở thành một phần của hành trình này không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp, mà còn là một dấu mốc đầy ý nghĩa – nơi mỗi cá nhân đều có thể bắt đầu góp một phần nhỏ bé của mình vào một điều lớn lao hơn. Tôi tin rằng, nếu mỗi người đều mang trong mình một ngọn lửa nhỏ như vậy, thì khi cộng lại, chúng ta sẽ có một bầu trời đủ sáng để soi đường cho chặng hành trình 20 năm phía trước, hướng tới chặng đường lớn hơn không chỉ dừng lại ở con số 50 năm.

    Từ cảm hứng của cuốn sách nói chung và đoạn trích ấn tượng nói riêng, trong khả năng của mình, tôi sẽ bắt đầu từ việc nỗ lực hoàn thành tốt những công việc được giao; chủ động học hỏi, nâng cao chuyên môn để thích ứng với thời đại công nghệ số, cũng như học cách lắng nghe, tiếp nhận góp ý và không ngừng hoàn thiện bản thân. Đồng thời, tôi cũng sẽ tích cực tham gia xây dựng sự gắn kết với tập thể, bắt đầu từ việc chia sẻ và sẵn sàng hỗ trợ đồng nghiệp, cùng nhau tạo nên một môi trường làm việc ấm áp và chuyên nghiệp. Và hơn hết, tôi sẽ luôn nhắc nhở chính mình về tinh thần “ngày mai bắt đầu từ hôm nay”, không ngừng nuôi dưỡng niềm tự hào khi được là một phần của Vietnam Airlines.
    Nguyễn Thùy Linh – ALSUCO

  99. Nguyễn Hiếu nói:

    “Viết tiếp khát vọng bầu trời” đoạn trích khiến tôi dừng lại lâu nhất là những trang viết về những con người thầm lặng phía sau mỗi chuyến bay:
    “Có những nhọc nhằn lặng lẽ chẳng bao giờ được kể ra. Những bước chân hối hả giữa phi trường, những ca trực xuyên đêm, những lần nén lại nỗi mệt mỏi để nở một nụ cười tất cả đều chìm vào phía sau cánh gió… Vì trái tim tôi thuộc về trời xanh.”
    Và hình ảnh về “mặt đất thân yêu” nơi những con người bình dị, kiên trì ngày ngày nâng đỡ từng chuyến bay cất cánh an toàn cũng chạm đến tôi không kém.
    Là một đoàn viên thanh niên trong đại gia đình Vietnam Airlines, tôi đọc cuốn sách này với rất nhiều cảm xúc. Đoạn trích trên chạm đến tôi vì nó nói lên điều mà ít ai chịu nói thẳng: không phải chỉ những chuyến bay hào nhoáng hay những khoảnh khắc rực rỡ trên đường băng mới làm nên Vietnam Airlines mà còn là hàng nghìn bàn tay thầm lặng ở phía sau, ngày qua ngày, không cần ai nhìn thấy. Cuốn sách nhắc nhở tôi rằng mỗi vị trí trong đại gia đình này đều có giá trị không thể thay thế, dù lớn hay nhỏ, dù rực rỡ hay lặng lẽ.
    Đọc từng trang sách, tôi thấy 30 năm lịch sử của hãng không được đo chỉ bằng số dặm bay hay những chiếc máy bay thế hệ mới mà được dệt nên từ tình yêu nghề của từng con người qua từng thế hệ. Những thế hệ đi trước đã cống hiến cả thanh xuân để xây dựng nên đôi cánh này. Và với tôi một đoàn viên trẻ đang được kế thừa những giá trị ấy cuốn sách không chỉ là lời nhìn lại quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở đầy trách nhiệm: thế hệ trẻ chúng tôi là người tiếp nối, và vì vậy, mỗi việc làm dù nhỏ nhất cũng đều mang ý nghĩa.
    Từ cảm hứng cuốn sách, tôi muốn làm hai điều nhỏ nhưng thực lòng muốn thực hiện. Một là, với tư cách một đoàn viên, tôi sẽ chủ động lan tỏa những câu chuyện trong sách đến các bạn trẻ cùng thế hệ để chúng tôi không chỉ làm việc vì nhiệm vụ, mà hiểu được mình đang tiếp nối điều gì, đang gánh trên vai niềm tin của bao thế hệ đi trước. Hai là, mỗi ngày bắt đầu ca làm, tôi sẽ nhớ lại một câu trong sách: “Vì trái tim tôi thuộc về trời xanh” để làm việc không chỉ bằng tay, mà bằng cả tấm lòng, xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã dày công gây dựng.

  100. Phan Thị Khánh Thu - SKYPEC nói:

    Khi dòng nhiên liệu hòa cùng khát vọng bay xa
    Gấp lại cuốn sách “Vietnam Airlines – Viết tiếp khát vọng bầu trời”, điều đọng lại trong tôi không chỉ là câu chuyện về hành trình 30 năm của một Hãng Hàng không Quốc gia, mà còn là cảm giác tự hào khi được là một phần trong hệ sinh thái hàng không Việt Nam – nơi mỗi đơn vị, mỗi con người đều đang âm thầm góp sức cho những chuyến bay an toàn cất cánh mỗi ngày. Là một nhân viên của Công ty TNHH MTV Nhiên liệu hàng không SKYPEC, tôi cảm nhận cuốn sách này không đơn thuần là một ấn phẩm kỷ niệm, mà giống như một cuốn nhật ký tập thể chứa đựng ký ức, cảm xúc và khát vọng của biết bao thế hệ người làm hàng không.
    Ngay từ phần mở đầu, cuốn sách đã mang đến một cảm xúc rất đặc biệt khi nhắc đến hành trình hình thành của ngành hàng không dân dụng Việt Nam – từ những ngày đầu đầy gian khó, với vài chiếc máy bay cánh quạt, đến khi Vietnam Airlines trở thành biểu tượng “Bông Sen Vàng” trên bầu trời quốc tế. Đọc những dòng viết ấy, tôi càng hiểu rằng thành công hôm nay không đến từ phép màu, mà được xây dựng bằng sự hy sinh, ý chí và tinh thần bền bỉ của rất nhiều thế hệ đi trước.
    Điều tôi thích nhất ở cuốn sách là sự chân thật và gần gũi. Những bài viết không mang màu sắc quá “hô khẩu hiệu”, mà là những câu chuyện đời, chuyện nghề rất thật của phi công, tiếp viên, kỹ thuật, nhân viên mặt đất, OCC, thương mại… Mỗi người một vị trí, nhưng đều có chung niềm tự hào với màu áo Vietnam Airlines. Có những đoạn khiến tôi xúc động thật sự, như câu chuyện về người cha phi công truyền nghề cho con trai, hay những nhân viên sân bay giúp hành khách nghèo có cơ hội về gặp người thân lần cuối. Chính những điều giản dị ấy đã làm nên “linh hồn” của ngành hàng không – một ngành tưởng chừng khô khan bởi quy trình và tiêu chuẩn kỹ thuật, nhưng thực chất lại chứa đầy tình người.
    Là người đang công tác tại SKYPEC, tôi đặc biệt chú ý đến những trang viết về lực lượng mặt đất và những con người thầm lặng đứng phía sau mỗi chuyến bay. Trong sách có một dòng khiến tôi rất tâm đắc: “Nếu cánh bay mang theo khát vọng chinh phục, thì mặt đất chính là nơi giữ nhịp bình an…” Đó cũng chính là cảm nhận của tôi về công việc tiếp nhiên liệu hàng không. Chúng tôi không xuất hiện trước hành khách như tiếp viên, không trực tiếp điều khiển máy bay như phi công, nhưng lại là một mắt xích quan trọng để mỗi chuyến bay có thể vận hành an toàn và đúng giờ.
    Đặc biệt, khi nhìn thấy bài viết “Tiếp nhiên liệu – Tiếp tự hào” của chị Lê Thị Bích Thảo thuộc Công ty TNHH MTV Nhiên liệu Hàng không Việt Nam (SKYPEC), tôi cảm thấy rất gần gũi và tự hào. Chỉ một dòng tiêu đề thôi nhưng đã nói đúng tinh thần của những người làm nhiên liệu hàng không: chúng tôi không chỉ tiếp nhiên liệu cho tàu bay, mà còn đang tiếp thêm niềm tin, sự an toàn và khát vọng cho những chuyến bay mang hình ảnh Việt Nam vươn ra thế giới.
    Cuốn sách cũng giúp tôi nhìn ngành hàng không ở một góc rộng hơn. Trước đây, đôi khi tôi chỉ tập trung vào công việc chuyên môn hằng ngày: kiểm tra chất lượng nhiên liệu, đảm bảo quy trình an toàn, đúng thời gian khai thác… Nhưng sau khi đọc sách, tôi nhận ra rằng công việc của mình đang góp phần vào một hành trình lớn hơn rất nhiều. Mỗi xe tra nạp đúng giờ, mỗi ca trực an toàn, mỗi tiêu chuẩn được tuân thủ nghiêm ngặt đều đang âm thầm góp phần giữ vững hình ảnh của Vietnam Airlines và của ngành hàng không Việt Nam.
    Tôi cũng rất thích cách cuốn sách nhấn mạnh tinh thần “khát vọng”. Đó không phải là những điều quá lớn lao hay xa vời, mà là khát vọng được làm tốt công việc của mình, được góp phần nhỏ bé vào sự phát triển chung. Từ những người phi công, kỹ sư, tiếp viên cho đến lực lượng phục vụ mặt đất, suất ăn, kỹ thuật hay nhiên liệu – tất cả đều đang cùng nhau “viết tiếp khát vọng bầu trời”. Chính điều đó tạo nên sự gắn kết rất đặc biệt của ngành hàng không.
    Với tôi, cuốn sách này không chỉ đáng đọc đối với người Vietnam Airlines, mà còn rất ý nghĩa với toàn bộ cán bộ nhân viên trong hệ sinh thái hàng không, trong đó có SKYPEC. Bởi sau tất cả, chúng tôi đều đang cùng chung một bầu trời, cùng chung trách nhiệm giữ cho những cánh bay Việt Nam vươn cao, vươn xa và bay an toàn mỗi ngày.

  101. Nguyễn Minh Vũ nói:

    Nguyễn Minh Vũ – TTBSP

    Kiên định giữa tâm bão: Khi khát vọng vượt trên nghịch cảnh

    Lướt qua trang sách “Viết tiếp khát vọng bầu trời”, điều khiến tôi trân trọng nhất và gợi lại những cảm xúc sâu sắc nhất chính là câu nói: “Chỉ cần không từ bỏ, khó khăn nào cũng có thể vượt qua”. Những dòng chữ đầy sức mạnh này được tái hiện lại tại chương “Bay qua những vùng trời giông bão”, nhưng đó không phải là những cơn cuồng nộ của thời tiết thông thường trên độ cao mười ngàn mét. Đó là bản hùng ca về ý chí con người trước một loại “giông bão” vô hình nhưng khốc liệt mang tên đại dịch Covid-19, khởi nguồn từ những ngày đầu năm 2020 đầy biến động.

    Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc thế giới dường như dừng lại, những đường bay dần đóng băng và sự tĩnh lặng bao trùm các phi trường vốn dĩ nhộn nhịp. Khi chính phủ chỉ thị lệnh giãn cách xã hội, khái niệm giờ hành chính tại cơ quan cũng hoàn toàn tan biến. Chúng tôi bước vào một cuộc chiến mới trên không gian trực tuyến, nơi căn phòng nhỏ tại gia trở thành sở chỉ huy. Thế nhưng, khoảng cách địa lý không làm chúng tôi rời ra sứ mệnh. Ngược lại, nó gắn kết chúng tôi chặt chẽ hơn bao giờ hết dưới một lời thề chung: “Bảo vệ huyết mạch giao thương và niềm hy vọng của quốc gia”.

    Trong kỷ nguyên tăm tối đó, công việc không còn được đo đếm bằng những khung giờ cố định mà đã trở thành một sứ mệnh thiêng liêng, đòi hỏi sự cống hiến toàn thời gian. Tôi và các đồng nghiệp đã làm việc không quản ngày đêm, bởi chúng tôi hiểu rằng mỗi dòng lệnh, mỗi quyết sách đưa ra lúc ấy chính là điểm tựa để những đôi cánh chim hạc vẫn kiên cường sải bước trên bầu trời cao. Đó là những ngày tháng mà áp lực từ sự bất định của dịch bệnh chỉ càng làm rèn giũa thêm tinh thần thép, biến mỗi cá nhân trở thành một chiến binh thực thụ, phụng sự nhân dân bằng tất cả trái tim và trách nhiệm.

    Đại dịch Covid-19 thực chất chỉ là một trong rất nhiều “vùng trời giông bão” mà mỗi chúng ta phải đối mặt trong hành trình đời người. Nhưng chính trong khoảnh khắc khắc nghiệt nhất, tôi nhận ra rằng sự kiên cường không phải là một khẩu hiệu suông, mà là kết tinh của lòng tin và sự bền bỉ không tách rời. Câu nói trong cuốn sách đã lột tả một cách chân thực nhất tinh thần của những con người Vietnam Airlines: chúng tôi không chọn cách lẩn tránh bão tố, chúng tôi chọn cách học cách bay trong bão để đưa mọi hành khách trở về nhà an toàn.

    Gấp lại trang sách, lòng tôi trào dân một niềm tự hào khó tả về những năm tháng cùng nhau chiến đấu qua đại dịch. Ký ức ấy không chỉ có sự mệt mỏi hay lo âu, mà rực rỡ ánh sáng của lòng quả cảm và sự tử tế. Thông điệp về việc “không từ bỏ” sẽ luôn là kim chỉ nam, nhắc nhở tôi và những người trẻ rằng: dù phía trước có là cơn bão nào đi chăng nữa, chỉ cần sự kiên định còn hiện hữu, khát vòng bầu trời sẽ mãi mãi được nối dài bời những đôi cánh không bao giờ mỏi.

  102. Nguyễn Hồng Đức - TTBSP nói:

    Đọng lại trong tôi khi đọc “… Một thời thanh xuân rực rỡ!” là tình yêu dành cho Vietnam Airlines của anh Masashi, vượt qua rào cản ngôn ngữ, văn hóa, để rèn luyện bản thân, để trưởng thành và lớn lên cùng hãng.

    Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc và đồng cảm nhất chính là câu chuyện về chàng trai Nhật Bản rời xa gia đình, rong ruổi khắp Hà Nội bằng chiếc xe máy, tay cầm bản đồ để đi tìm cơ hội tiếp cận nhà máy thứ nhất, thứ hai, thứ ba của Canon; tưởng chừng như đã rơi vào bế tắc trước những cái lắc đầu từ chối. Nhưng thay vì bỏ cuộc, anh tiếp tục cố gắng cho tới khi chinh phục trọn vẹn niềm tin của doanh nghiệp hàng đầu thế giới bằng sự linh hoạt, tinh thần cầu thị, không nản chí, và dũng cảm. Trong khi một người từ nơi xa vạn dặm có thể tìm thấy “khoảng thời gian tuổi trẻ rực rỡ nhất” ở Vietnam Airlines thì có lẽ, đôi khi tôi đang ở đây lại quên mất điều đó.

    Câu chuyện như tấm gương để nhìn lại và trân trọng hành trình ở Vietnam Airlines. Đôi lúc tôi cũng trải qua những khoảnh khắc không như kỳ vọng, dễ sinh ra hoài nghi và đánh mất niềm tin vào hành trình của bản thân. Nhưng chính những dòng chữ đầy năng lượng tích cực từ anh Masashi đã cho tôi thêm niềm tin rằng sự nỗ lực và bền bỉ nào rồi cũng sẽ kết trái; và khi được nếm thử “quả ngọt” của sự kiên cường ấy, niềm tự hào và hạnh phúc mang lại sẽ giống hệt như cách tác giả miêu tả về việc đặt chân đến một vùng đất mới: là sự trân trọng vô cùng và là “trải nghiệm không gì thay thế được”. Khi đứng trước những khó khăn thử thách hay kết quả chưa như ý, thay vì nản lòng, tôi sẽ nhớ đến câu chuyện của anh Masashi, để dũng cảm đối mặt và vượt qua. Tôi hy vọng rằng, mỗi khi hoàn thành tốt một công việc dù nhỏ bé, mình đang góp thêm chút sức lực vào đôi cánh của Vietnam Airlines để vươn tới những chân trời xa hơn.

  103. Nguyen The Thang nói:

    Điều khiến đoạn trích chạm sâu vào cảm xúc người đọc không chỉ là câu chuyện về Vietnam Airlines, mà còn là hình ảnh của một thế hệ đã dành trọn thanh xuân cho bầu trời Tổ quốc. Những con người ấy âm thầm đi qua tuổi trẻ bằng sự tận tụy, bằng những ca làm kéo dài đến đêm khuya và niềm tự hào khi thấy hình ảnh Bông Sen Vàng vươn ra thế giới. Đọc những dòng ấy, người ta cảm nhận được rằng phía sau mỗi chuyến bay an toàn là biết bao mồ hôi, trách nhiệm và tình yêu nghề lặng lẽ.
    Từ cảm hứng đó, hành động thiết thực nhất là luôn làm tốt công việc của mình dù ở vị trí nhỏ nhất, giữ thái độ chuyên nghiệp, trách nhiệm và lan tỏa hình ảnh đẹp của Vietnam Airlines bằng chính cách ứng xử mỗi ngày. Bởi đôi khi, tình yêu với một tập thể không cần điều gì lớn lao, mà được thể hiện từ sự tận tâm trong từng việc nhỏ nhất.

  104. Trần Minh Châu - TTBSP nói:

    Tôi đặc biệt ấn tượng với đoạn tự sự trong phần “Mặt đất thân yêu”: “Đi là để trở về. Mặt đất là hậu phương bền bỉ, nơi những con người thầm lặng tạo nên nền tảng vững chắc để mỗi chuyến bay an toàn vươn lên bầu trời” – Trang 33. Cùng với đó là lời chia sẻ của tác giả trong phần “…ngọn hải đăng soi đường”: “Tôi đang tham gia vận hành những “hệ thống lõi” để giữ cho hàng ngàn chuyến bay vững vàng trong không trung” – Trang 58.

    Đoạn trích này đã chạm mạnh vào cảm xúc và thay đổi góc nhìn của tôi. Trước đây, khi là một hành khách, tôi yêu cảm giác đắm chìm trong các chuyến bay của Hãng hàng không Quốc gia, yêu sự tận tâm của tiếp viên và thoải mái tận hưởng bầu trời lúc bình minh rực rỡ hay hoàng hôn buông lơi qua ô cửa sổ. Tôi luôn cảm nhận được một dịch vụ xứng tầm và sự an toàn tuyệt đối.

    Nhưng ở góc độ của một tân binh VNA-er, tôi nhận ra sự bình yên và trải nghiệm hoàn hảo ấy của khách hàng là sự phối hợp của một hệ thống khổng lồ. Hành trình của khách hàng không chỉ bắt đầu ở cửa máy bay, mà bắt đầu từ những điểm chạm số trên website, ứng dụng khi họ đặt vé. Sự thầm lặng của mặt đất không chỉ là mồ hôi trên sân đỗ, mà còn là những đêm thức trắng để giữ vững hệ thống lõi công nghệ, đảm bảo hệ thống trực tuyến vận hành mượt mà.

    Được truyền cảm hứng từ những cống hiến thầm lặng ấy, tôi chọn cho mình một xuất phát điểm vững vàng từ những điều khiêm nhường nhất. Cảm ơn những người đi trước đã bền bỉ giữ lửa, để một tân binh như tôi có thêm niềm tin rằng: Chỉ cần trao đi đủ đam mê, bầu trời sẽ luôn bao dung và nâng cánh cho những khát vọng bay xa. Và khát vọng của tôi không gì hơn là có thể đóng góp trí lực và sức trẻ vào thành tựu chung của Vietnam Airlines!

    Trần Minh Châu – Ban Tiếp thị & Bán sán phẩm

  105. Vũ Thị Nga - TTBSP nói:

    Có những cuốn sách đọc xong rồi khép lại. Nhưng “Viết tiếp khát vọng bầu trời” là cuốn sách khiến tôi muốn ngồi thật lâu sau trang cuối cùng – giống như cảm giác đứng lặng nhìn theo một chuyến bay khuất dần giữa trời chiều, khi âm thanh động cơ đã xa mà trong lòng vẫn còn ngân lên một điều gì rất khó gọi thành tên.
    Đoạn khiến tôi xúc động nhất là những dòng ở phần mở đầu: “Cuốn sách mang tên Viết tiếp khát vọng bầu trời bởi lẽ khát vọng vẫn luôn ở đó, như một thành tố làm nên căn cước người Vietnam Airlines.”
    Tôi đã đọc đi đọc lại chữ “căn cước”.
    Bởi đôi khi, giữa những áp lực doanh thu, thị trường, những kế hoạch bán nối tiếp nhau và guồng quay rất nhanh của ngành hàng không, chúng ta dễ quên mất điều gì đã khiến mình bắt đầu.
    Cuốn sách này làm tôi nhớ rằng Vietnam Airlines chưa bao giờ chỉ là một hãng hàng không. Đó là nơi cất giữ khát vọng của nhiều thế hệ. Là nơi có những con người đã dành cả tuổi trẻ để giữ cho cánh Sen Vàng hiện diện trên bầu trời thế giới bằng tất cả niềm tự hào và tình yêu nghề lặng lẽ.
    Là một chuyên viên Ban Tiếp thị và Bán sản phẩm, tôi không ở trong buồng lái, không xuất hiện trên những chuyến bay, cũng không phải người được hành khách nhớ mặt gọi tên. Công việc của tôi phần lớn gắn với những con số, chính sách giá, kế hoạch bán và áp lực thị trường. Có những lúc mọi thứ quay cuồng trong những chỉ tiêu, doanh thu và biến động thị trường đến mức mình quên rằng phía sau những con số ấy là rất nhiều cuộc đời đang dịch chuyển.
    Cho đến khi đọc cuốn sách này, tôi chợt nhận ra, phía sau mỗi tấm vé được bán ra không chỉ là doanh thu. Đó có thể là hành trình trở về của một người con xa nhà sau nhiều năm. Là chuyến đi đoàn tụ của một gia đình. Là giấc mơ khám phá thế giới của một người trẻ lần đầu bước ra khỏi biên giới quê hương. Hay đơn giản chỉ là niềm hy vọng rất riêng của ai đó đang được nâng niu trên đôi cánh Sen Vàng.
    Điều khiến tôi xúc động nhất không phải những thành tựu lớn lao, mà là sự bền bỉ của những con người Vietnam Airlines qua nhiều thế hệ.
    Có người dành cả thanh xuân cho một đường băng đầy nắng gió. Có người âm thầm đứng phía sau mỗi chuyến bay suốt hàng chục năm mà chưa từng một lần được gọi tên. Có người lặng lẽ làm những công việc rất nhỏ, nhưng ngày nào cũng cố gắng để mọi hành trình được trọn vẹn hơn. Họ khác nhau về vị trí công việc, nhưng đều gặp nhau ở một điểm chung: luôn tin rằng điều mình đang làm là một phần của điều gì đó lớn hơn bản thân mình.
    Và có lẽ, đó chính là “khát vọng bầu trời”.
    Cuốn sách khiến tôi hiểu rằng viết tiếp khát vọng ấy không nhất thiết phải bằng những điều quá lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là việc mình vẫn giữ sự chỉn chu trong từng công việc nhỏ nhất. Vẫn cố gắng thêm một chút trong những giai đoạn khó khăn của ngành. Vẫn thấy tim mình chùng lại vì tự hào khi nhìn thấy logo Bông Sen Vàng xuất hiện giữa một sân bay quốc tế đông đúc. Đó không chỉ là niềm tự hào về một hãng hàng không quốc gia, mà còn là cảm giác như mình đang nhìn thấy một phần quê hương giữa rất nhiều dòng người và ngôn ngữ khác nhau.
    Và tôi nghĩ, đó chính là điều đẹp nhất mà cuốn sách đã gợi lại trong tôi: Vietnam Airlines không chỉ chở hành khách đi qua những vùng trời, mà còn chuyên chở niềm tự hào của rất nhiều người Việt Nam.
    Sau khi đọc cuốn sách, tôi không nghĩ mình cần làm điều gì thật lớn lao để “viết tiếp khát vọng bầu trời”. Có lẽ điều ý nghĩa nhất vẫn là giữ sự tận tâm trong từng công việc nhỏ mỗi ngày. Làm mọi thứ chỉn chu hơn, chủ động hơn. Và luôn nhắc mình rằng, dù ở vị trí nào, mình cũng đang là một phần của hành trình ấy. Đó là một hành trình đã bắt đầu từ khát vọng bay của nhiều thế hệ đi trước, và hôm nay vẫn đang được tiếp tục bằng sự cố gắng rất âm thầm của những người Vietnam Airlines.
    Giữa bầu trời rất rộng kia, tôi thấy thật hạnh phúc khi tuổi trẻ của mình cũng đang được góp một phần nhỏ vào hành trình mang tên Vietnam Airlines.

  106. Hà Đức Khôi ĐPGSSD -TTĐH Viags nói:

    “ Hành trình bay của Vietnam Airlines là biểu tượng cho khát vọng vươn lên của con người Việt Nam. Từ mặt đất lên đến bầu trời, những cánh bay – những Bông Sen Vàng Vietnam Airlines luôn mang trong mình hình ảnh đất mẹ Việt Nam yêu dấu “
    Trong suốt hành trình gắn bó với Hãng hàng không quốc gia Vietnam Ailines, mỗi cá nhân trong chúng ta đều mang trong mình niềm tự hào vô bờ khi chứng kiến sự phát triển không ngừng của cánh bay Việt. Trải qua vô vàn khó khăn trong bối cảnh ngành hàng không trên toàn thế giới và thị trường trong nước phải đối mặt với nhiều biến động thách thức khôn lường. Tôi có thể cảm nhận được sự tận tâm và nhiệt huyết của đội ngũ lãnh đạo và sự cố gắng của mỗi con người Vietnam Airlines luôn luôn khát khao mang Việt Nam đến gần hơn với thế giới. Niềm khát khao lan tỏa những nét văn hóa đặc sắc và mong muốn kết nối những chân trời xa đến với mảnh đất và con người Việt Nam đã được gắn kết vào trong những tâm tư và phương hướng phát triển của hãng. Mỗi chuyến bay cất cánh, mỗi chặng bay với được khai trương và sự vươn mình , là cánh tay nối dài vạn dặm yêu thương và bung tỏa khát khao vươn lên của ý chí Việt Nam, của mỗi “ Bông Sen Vàng “. Trong suốt chặng đường gắn bó với hãng hàng không quốc gia với vai trò là nhân viên Điều phối chuyến bay, tôi luôn cảm nhận được sự nhiệt huyết, tận tâm của từng bộ phận, từng cá nhân luôn mong muốn đem lại chất lượng dịch vụ và trải nghiệm bay tốt nhất đến với khách hàng. Tôi thấu hiểu được mỗi chuyến bay an toàn và đúng giờ sẽ góp phần chắp cánh cho tinh thần Vietnam Airlines bay cao hơn, vươn xa hơn đến những chân trời mới. Bản thân tôi luôn luôn cố gắng trong mỗi chuyến bay trong từng hoạt động điều phối đóng vai trò làm cầu nối và gắn kết từng cánh sen của Vietnam Airlines cùng tạo nên một hành trình trải nghiệm ấn tượng đến với khách hàng. Tôi luôn mang trong mình niềm tự hào và khát khao vì đã trở thành một phần của hãng hàng không quốc gia, luôn cố gắng như một đại sứ đóng góp cho sự phát triển của hãng hàng không nước nhà và mang hình ảnh đất mẹ Việt Nam đến với thế giới. Mỗi cá nhân Vietnam Airlines sẽ luôn phấn đấu gắn bó với sự phát triển và vươn mình kết nối vạn dặm bay nhằm thúc đẩy giao lưu văn hóa và du lịch, tinh thần Việt Nam.

  107. Nguyên Bình nói:

    “Đi là để trở về. Mặt đất là hậu phương bền bỉ, nơi những con người thầm lặng tạo nên nền tảng vững chắc để mỗi chuyến bay an toàn vươn lên bầu trời.
    Nếu cánh bay mang theo khát vọng chinh phục, thì mặt đất chính là nơi giữ nhịp bình an, chăm chút từng chi tiết để hành trình được trọn vẹn.
    Bình dị, kiên trì và đầy tin cậy, chính nhờ sự tận tâm của những con người nơi tuyến sau, mỗi chuyến bay mới có thể mạnh mẽ cất cánh, mang theo niềm tự hào và sự an tâm của cả tập thể. Mặt đất thân yêu luôn ở đó đồng hành và nâng đỡ bầu trời rộng lớn.”

    Đoạn trích khiến tôi đặc biệt xúc động bởi đã khắc họa rất chân thực vai trò của những con người làm việc phía sau mỗi chuyến bay. Thành công của một chuyến bay không chỉ nằm ở khoảnh khắc cất cánh trên bầu trời, mà còn được tạo nên từ sự tận tụy, chính xác và trách nhiệm của rất nhiều con người âm thầm ở mặt đất.
    Là người làm việc trong môi trường phục vụ ngành hàng không, tôi càng thấu hiểu rằng mỗi công việc dù nhỏ đều có ý nghĩa quan trọng đối với sự an toàn, chất lượng dịch vụ và hình ảnh của Vietnam Airlines. Đoạn viết giúp tôi thêm tự hào về giá trị của sự cống hiến thầm lặng — nơi mỗi cá nhân đều là một mắt xích góp phần giữ gìn uy tín và thương hiệu của Hãng hàng không Quốc gia.
    Từ cảm hứng mà cuốn sách mang lại, tôi sẽ luôn giữ tinh thần trách nhiệm, sự cẩn trọng và thái độ làm việc chuyên nghiệp trong từng nhiệm vụ được giao. Tôi mong muốn không chỉ hoàn thành tốt công việc của mình mà còn chủ động phối hợp, hỗ trợ đồng nghiệp để góp phần tạo nên một tập thể đoàn kết, hiệu quả và tận tâm.
    Bên cạnh đó, tôi sẽ không ngừng học hỏi, nâng cao kỹ năng chuyên môn, ý thức kỷ luật và văn hóa phục vụ để góp phần xây dựng hình ảnh Vietnam Airlines ngày càng chuyên nghiệp, nhân văn và đáng tin cậy trong mắt hành khách. Với tôi, yêu Vietnam Airlines không chỉ là niềm tự hào khi được đồng hành cùng Hãng, mà còn là trách nhiệm gìn giữ những giá trị tốt đẹp bằng chính sự tận tụy trong công việc mỗi ngày.

  108. Lê Huyền Trang - NCS nói:

    “Viết tiếp khát vọng bầu trời, như đã hơn một lần được khẳng định, là mỗi người cán bộ với lòng lạc quan kiên trì giữ gìn những giá trị cốt lõi làm nên bản sắc Vietnam Airlines: đặt an toàn, chất lượng và con người ở vị trí trung tâm, không ngừng đổi mới để xứng danh Hãng hàng không Quốc gia – cầu nối đưa hình ảnh Việt Nam vươn ra thế giới và đưa thế giới đến gần hơn với Việt Nam.”

    Điều khiến tôi tâm đắc nhất ở đoạn trích này là tinh thần “viết tiếp” — một cách diễn đạt vừa giàu cảm xúc, vừa thể hiện rõ trách nhiệm kế thừa và phát triển. Khát vọng bầu trời không phải là điều được tạo nên trong một ngày, mà là hành trình được vun đắp bằng sự bền bỉ, trách nhiệm và niềm tin của nhiều thế hệ cán bộ, nhân viên Vietnam Airlines.

    Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh Vietnam Airlines không chỉ là một hãng hàng không, mà còn là “cầu nối” đưa hình ảnh Việt Nam ra thế giới. Điều đó khiến tôi cảm nhận rõ hơn rằng mỗi công việc hằng ngày, dù ở bất kỳ vị trí nào, đều đang góp phần tạo nên hình ảnh chuyên nghiệp, văn minh và bản sắc của Hãng hàng không Quốc gia. Đó không đơn thuần là công việc, mà còn là niềm tự hào và trách nhiệm đối với thương hiệu mang biểu tượng của đất nước.
    Từ tinh thần của đoạn trích, tôi cũng muốn góp phần lan tỏa hình ảnh đẹp của Vietnam Airlines thông qua tác phong chuyên nghiệp, tinh thần phục vụ tận tâm và ý thức giữ gìn văn hóa doanh nghiệp. Với tôi, “viết tiếp khát vọng bầu trời” không phải điều gì quá lớn lao, mà bắt đầu từ việc mỗi ngày đều cố gắng làm tốt công việc của mình để xứng đáng là một phần của Vietnam Airlines.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chào mừng trở lại!

Đăng nhập vào tài khoản của bạn dưới đây

Lấy lại mật khẩu của bạn

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email để đặt lại mật khẩu của bạn.

Góc thông điệp

“Góc thông điệp” là nơi VNA Spirit trân quý tiếp nhận các ý kiến, đề xuất từ CBNV – những con người đang ngày đêm đóng góp thầm lặng, bền bỉ cho mỗi chuyến bay của Vietnam Airlines.

Mỗi thông điệp gửi về sẽ được tổng hợp, lựa chọn và hiển thị tại đây như những hành động nhỏ nhưng thiết thực, cùng nhau góp phần nâng cao an toàn, đúng giờ và hiệu quả trong khai thác.

GỬI Ý KIẾN THÀNH CÔNG!

Chào Anh/Chị,
VNA Spirit đã ghi nhận những chia sẻ tâm huyết của Anh/Chị. Sự đóng góp này chính là động lực để mỗi chuyến bay của chúng ta thêm An toàn – Đúng giờ – Hiệu quả.