17h00 chiều. Điện thoại bất ngờ reo vang.
Một cuộc gọi điều động khẩn cấp. “Nhiệm vụ: Thực hiện chuyến bay nhân đạo đặc biệt sang Venezuela, đưa các chiến sĩ Việt Nam lên đường làm nhiệm vụ quốc tế.”
Là một tiếp viên trẻ được lựa chọn tham gia chuyến bay, tim tôi như chững lại vài giây. Cảm xúc đầu tiên là sự bất ngờ, rồi nhanh chóng chuyển thành hồi hộp. Đây không chỉ là một chuyến bay đường dài hiếm có, mà còn là một nhiệm vụ đặc biệt, được triển khai trong thời gian gấp rút với trách nhiệm rất lớn.
Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: Mình phải sẵn sàng.

18h00. Tiếp viên trưởng Vũ 4 thông báo:
“Lịch bay được đẩy sớm hơn một ngày, giờ cất cánh cũng thay đổi.”
Không ai kịp chuẩn bị tâm lý. Mọi kế hoạch cá nhân lập tức gác lại. Cả tổ bước vào guồng quay chuẩn bị với tốc độ chưa từng có. Từ đồng phục, hành lý, giấy tờ, vật dụng cá nhân cho đến việc lập nhóm trao đổi để cập nhật thông tin liên tục… Điện thoại gần như không ngừng sáng vì những tin nhắn mới.
19h30. Liên đội trưởng Thu Lý 7 thông báo Đoàn trưởng sẽ trực tiếp họp khẩn với toàn tổ lúc 20h40.
Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy khiến ai cũng cảm nhận rõ từng phút, từng giây đang trôi rất nhanh.
20h00. Hà Nội đổ mưa như trút nước.
Đường phố ùn tắc kéo dài. Ngồi trên xe, tôi chỉ lo không kịp đến cuộc họp. Chưa bao giờ quãng đường quen thuộc lại dài đến vậy.
Đúng lúc ấy, điện thoại hiện lên tin nhắn của Đoàn trưởng Nguyễn Đức Hạnh:
“Các em cứ di chuyển an toàn, Ban lãnh đạo chờ.”
Chỉ một câu ngắn gọn thôi nhưng khiến tôi thấy nhẹ lòng. Giữa lúc mọi thứ đều gấp gáp, sự quan tâm ấy như nhắc chúng tôi rằng phía sau luôn có một điểm tựa vững chắc.


20h55: Khi bước vào phòng họp, cảm giác căng thẳng ban đầu dần được thay thế bằng sự tự tin.
Đoàn trưởng trực tiếp phổ biến nhiệm vụ, chia sẻ những lưu ý quan trọng và động viên cả tổ trước giờ lên đường. Tiếp viên trưởng Vũ 4 cũng truyền đạt những kinh nghiệm thực tế cho hành trình đặc biệt này.
Những lời dặn dò ấy không hề mang tính mệnh lệnh khô cứng, mà giống như sự gửi gắm của những người đi trước dành cho anh em chuẩn bị lên đường.
Có lẽ điều khiến tôi xúc động nhất là khi biết nhiều thành viên được điều động quá gấp, chưa kịp ăn tối, Đoàn trưởng đã chuẩn bị sẵn những suất xôi nóng cho cả tổ. Giữa bộn bề công việc, sự quan tâm giản dị ấy khiến ai cũng thấy ấm lòng. Đó không chỉ là một bữa ăn, mà còn là sự chăm lo của những người luôn coi anh em tiếp viên như người nhà.
Suốt quá trình chuẩn bị và thực hiện chuyến bay, mọi việc diễn ra với tốc độ rất cao. Thông tin từ các bộ phận được cập nhật liên tục: từ tình hình thời tiết, đặc điểm sân bay Caracas cho đến các phương án khai thác và hậu cần. Mỗi người một nhiệm vụ nhưng tất cả đều hướng đến cùng một mục tiêu: bảo đảm chuyến bay tuyệt đối an toàn.

Là một thành viên trong tổ bay, tôi càng cảm nhận rõ rằng phía sau mỗi chuyến bay thành công không chỉ có phi hành đoàn, mà còn là sự phối hợp thầm lặng của rất nhiều con người. Chính sự đồng lòng ấy đã giúp chúng tôi vững vàng hơn trước một nhiệm vụ đặc biệt.
Sau hành trình dài vượt nửa vòng Trái Đất, khoảnh khắc bánh tàu chạm xuống đường băng an toàn cũng là lúc cả tổ như trút bỏ mọi áp lực. Qua ô cửa sổ, tôi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên sân bay Caracas, trong giây phút ấy, tôi cảm thấy vô cùng tự hào.
Tự hào vì mình là một tiếp viên của Vietnam Airlines. Tự hào vì được góp một phần rất nhỏ trong hành trình đưa các chiến sĩ Việt Nam đến nơi an toàn để thực hiện nhiệm vụ quốc tế.
Và hơn hết, tự hào vì phía sau chuyến bay ấy là biết bao sự tin tưởng, động viên và đồng hành của Ban lãnh đạo cùng những đồng nghiệp luôn sát cánh bên nhau.
Đến hôm nay, khi nhớ lại, tôi vẫn tin rằng chuyến bay đến Caracas không đơn thuần là một chuyến bay nhân đạo. Đó là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời làm nghề. Một hành trình bắt đầu bằng mệnh lệnh, được tiếp sức bằng tình người, được hoàn thành bằng tinh thần trách nhiệm và sự đoàn kết.
Và sẽ luôn là một ký ức đẹp để mỗi khi nhắc lại, trong lòng tôi lại dâng lên hai tiếng thật giản dị nhưng đầy ý nghĩa: TỰ HÀO.















