Mỗi độ đầu năm, nhiều “tín đồ du lịch” ghé thăm những vùng cao như Đồng Văn (Tuyên Quang), Mộc Châu (Sơn La) hay Bắc Hà (Lào Cai) thường xuýt xoa trước cái lạnh cắt da của miền núi, đồng thời không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy trang phục mỏng manh của lũ trẻ nhỏ: chiếc áo len sờn vai, cái quần rách gối, hay đôi chân trần in dấu trên nền đất lạnh. Thế nhưng, với những đứa trẻ nơi rẻo cao, giá buốt dường như đã trở thành một phần quen thuộc của đời sống. Các em mải mê chơi đùa, đá cầu, đuổi bắt hay trò chuyện cùng nhau, vô tư như thể cái lạnh chưa từng tồn tại. Không ai nói ra, nhưng chính các em mới là những bông hoa nhỏ của núi rừng.

Những bông hoa ấy được tô điểm bởi sắc hồng trên đôi má, còn đôi mắt trong sáng phản chiếu sự bình yên của bản làng. Các em thường đi thành từng nhóm nhỏ, 4 hay 5 đứa trẻ ríu rít bên nhau, khi thì đeo gùi hoa sau lưng, lúc lại cầm trên tay những bó hoa nhỏ xinh tự kết. Ở những bản làng làm du lịch cộng đồng, các em còn thổi sáo, hát múa cùng du khách. Sự hồn nhiên, cởi mở và thân thiện ấy khiến bất cứ ai ghé thăm cũng có cảm giác như được trở về miền ký ức tuổi thơ. Có khi, trên một con dốc thoai thoải, vài cậu bé nghịch ngợm đang say sưa chơi những chiếc xe “tự chế” bằng tre, bằng gỗ. Chỉ mấy đứa trẻ nô đùa thôi mà đủ làm xốn xang cả núi đồi.

Giữa tiếng cười trong trẻo và những gương mặt “má hồng mắt trong” của trẻ thơ vùng cao, khung cảnh cao nguyên bỗng trở nên sinh động và ấm áp lạ thường. Đó là thứ ấm áp không chỉ đến từ nắng xuân hay hoa nở, mà còn từ chính con người – khiến bước chân lữ khách muốn dừng lại lâu hơn, để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của núi rừng và những tâm hồn trong trẻo nơi đây.

Xem thêm các bài viết về văn hóa, du lịch, phong cách sống địa phương tại đây: https://heritagevietnamairlines.com/









