Năm 1999, tôi tốt nghiệp ngành Viễn thông.
Không email, không LinkedIn, không jobsite. Tôi nộp hồ sơ bằng giấy và chờ một cuộc gọi… từ điện thoại bàn. Sáu tháng thất nghiệp trôi qua trước khi tôi nhận được cơ hội làm chuyên viên CNTT ở TIAGS tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Tôi không nghĩ rằng, quyết định ngày hôm đó lại mở ra một hành trình gắn bó hơn 25 năm với ngành hàng không – và với những con người mang tinh thần “Chiến binh sen vàng”.
Những ngày đầu – khi mọi thứ bắt đầu từ con số gần như “0”
Công nghệ lúc đó rất khác bây giờ.
Hệ thống check-in chạy FoxDOS – màn hình đen, chữ trắng. Không chuột, không giao diện thân thiện. Muốn thao tác, phải nhớ từng dòng lệnh.
Không có in boarding pass hay bagtag – ghi tay hết, tag hành lý dán giấy thủ công.
Dữ liệu gửi đi bằng điện văn qua hệ thống Gabriel cũ. Mạng nội bộ dùng cáp BNC – chỉ cần một đầu nối lỏng là cả phòng “mất kết nối”. Giao tiếp IPX/SPX trên Novell NetWare – lúc đó vẫn “xịn” lắm rồi. Mới vào còn chưa biết TCP/IP là gì.
Nhưng điều khó nhất không phải là công nghệ.
Mà là việc phải làm đúng – ngay cả khi điều kiện chưa sẵn sàng.
Học để làm – và làm để trưởng thành
Thời đó, tài liệu tiếng Việt gần như không có.
Muốn học, phải tìm sách tiếng Anh, đi photo từng trang. Không có YouTube để xem lại. Không có AI ChatGPT để hỏi. Có mỗi cây bút, cái đầu và chút may mắn để nhớ đúng cú pháp khi hệ thống cần gỡ lỗi gấp.
Mỗi lần hệ thống lỗi là một lần “thi thực chiến” – không có đáp án sẵn.
Có những lúc sai, và chính những lần sai đó giúp tôi nhớ rất lâu. Có những đêm ở lại sân bay, vừa làm vừa học, vừa rút kinh nghiệm ngay tại chỗ.
Tôi nhận ra rằng: Trong môi trường đặc thù như hàng không, kiến thức có thể học dần – nhưng trách nhiệm thì phải có ngay từ đầu.

Công việc phía sau ánh đèn – nơi không có chỗ cho sự chậm trễ
Làm IT trong sân bay không giống bất kỳ môi trường nào khác.
Không có chuyện “delay hệ thống một chút”.
Một sự cố nhỏ có thể ảnh hưởng đến hàng trăm, hàng ngàn hành khách. Một quyết định chậm vài phút có thể kéo theo cả chuỗi vận hành phía sau.
Có những ca trực đêm, chúng tôi gần như không rời khỏi vị trí. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: Mình đang giữ cho cả một hệ thống vận hành đúng nhịp.
Đó không chỉ là công việc. Đó là trách nhiệm.
Điều giữ tôi ở lại – không phải là công nghệ
Sau hơn 25 năm, tôi đã chứng kiến rất nhiều thay đổi:
Từ hệ thống thủ công sang tự động. Từ FoxDos lên DCS hiện đại như Amadeus. Từ cáp đồng sang cáp quang. Từ thao tác bằng tay sang AI…
Công nghệ thay đổi liên tục.
Nhưng điều khiến tôi gắn bó đến hôm nay lại là… con người.
Là những đồng nghiệp sẵn sàng hỗ trợ nhau trong những ca trực căng thẳng. Là sự phối hợp ăn ý không cần nói nhiều. Là những lúc cùng nhau xử lý sự cố – và thở phào khi mọi thứ trở lại bình thường.
Ở đó, tôi thấy rõ một điều:
Văn hóa VIAGS không nằm ở khẩu hiệu – mà nằm ở cách chúng ta làm việc cùng nhau mỗi ngày.

“Chiến binh sen vàng” – không phải là danh xưng, mà là cách hành động
Với tôi, tinh thần “Chiến binh sen vàng” không phải là điều gì quá lớn lao.
Nó đơn giản là:
- Làm hết trách nhiệm, ngay cả khi không ai nhìn thấy
- Giữ bình tĩnh khi hệ thống gặp sự cố
- Chủ động học hỏi để làm tốt hơn mỗi ngày
- Và luôn đặt lợi ích chung lên trên sự tiện lợi cá nhân
Đó là cách mỗi người góp một phần nhỏ – để tạo nên một hệ thống lớn vận hành trơn tru.
Nhìn lại hành trình – và gửi đến những người đang tiếp bước
Nếu được nói một điều với các bạn trẻ hôm nay, tôi sẽ nói:
Các bạn có nhiều điều kiện tốt hơn chúng tôi ngày trước – Bạn có Google, có Internet, có AI, có khóa học online. Tôi thì chỉ có… “gõ password sai 3 lần là bị log out”.
Dù công nghệ thay đổi, nhưng cái giữ bạn lại với nghề vẫn như cũ: Tính chủ động, Tinh thần trách nhiệm Và một tình yêu kỳ lạ với công nghệ, cứ mới là thích và trải nghiệm.
Nếu bạn đang làm trong ngành Hàng không, đặc biệt trong môi trường đặc thù như sân bay – tôi tin rằng: bạn đang âm thầm giữ cả một hệ thống chuyển động mà không phải ai cũng thấy.
Tôi tự hào vì đã là một phần của hành trình đó. Và tôi tin rằng – ở VIAGS, còn rất nhiều câu chuyện đẹp đang chờ được kể tiếp.





