Có một nơi ở Nội Bài, dưới cái nắng tháng Sáu đổ lửa như thiêu như đốt, vẫn có những con người đứng thẳng. Họ không đứng vì bắt buộc. Họ đứng vì trách nhiệm đã thấm vào xương, vì niềm tự hào đã hóa thành thói quen, vì văn hóa hạnh phúc – điều mà Công ty TNHH MTV Nhiên liệu Hàng không Việt Nam (SKYPEC) đã gieo vào lòng từng người, đã nảy mầm ngay trên mảnh đất nhiên liệu này. Đó là Trung tâm An ninh thuộc Chi nhánh SKYPEC Khu vực Miền Bắc – đơn vị bảo vệ khu vực hạn chế Kho xăng dầu Nội Bài, nơi nguồn nhiên liệu hàng không được lưu giữ và cấp phát, góp phần duy trì hoạt động bay của các chuyến bay trong nước và quốc tế. Một mắt xích nhỏ, nhưng không thể thiếu: không có nhiên liệu được bảo vệ an toàn, không có chuyến bay nào rời được mặt đất đúng giờ.

Mỗi ca trực – một câu chuyện về trách nhiệm
Trung tâm vận hành hai ca liên tục: ca ngày từ 7 giờ 30 đến 19 giờ 30, ca đêm từ 19 giờ 30 đến 7 giờ 30 hôm sau. Mỗi ca ba người: một nhân viên giám sát an ninh và hai nhân viên kiểm soát. Người giám sát bao quát hiện trường, kiểm tra việc thực hiện quy trình của cán bộ công nhân viên trong khu vực kho, kết hợp theo dõi hệ thống camera khi không tuần tra trực tiếp. Hai nhân viên kiểm soát đứng chốt tại cổng, kiểm tra từng người – cán bộ, công nhân viên, khách hàng, thợ thi công – và từng phương tiện ra vào, không để lọt bất kỳ yếu tố rủi ro nào vào khu vực hạn chế.
Vào một buổi sáng tháng Sáu, nhiệt độ lên tới 38 độ, mặt đường bê tông phản lại toàn bộ sức nóng của bầu trời. Ba anh em trực ca vẫn làm đúng từng bước quy trình, không bỏ sót một điểm kiểm tra nào. Không phải vì có ai đứng nhìn, mà vì họ hiểu: nếu nhiên liệu không được bảo vệ an toàn, không một máy bay nào rời được mặt đất. Ánh mắt tập trung, dáng đứng nghiêm chỉnh, nụ cười bình thản lúc bàn giao ca, đó không phải diễn – Đó là văn hóa.

Trung tâm có 21 thành viên: 3 cán bộ quản lý, 6 nhân viên an ninh giám sát và 12 nhân viên an ninh kiểm soát – 20 nam và 1 nữ. Người nữ duy nhất, chị Nguyễn Thị Thanh Huyền, được cả đội gọi là “bông hoa của đội”. Không phải vì được ưu ái vì chị hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ trong môi trường nặng nhọc, đặc thù, mà vì chị luôn là người đầu tiên nhắc anh em uống nước giữa ca nóng, người nhớ sinh nhật từng thành viên trong tổ.
Ở đây không có chuyện người mới phải tự mò mẫm. Người cũ kèm người mới từ cách đọc màn hình camera, cách xử lý tình huống bất thường, đến cách đứng đúng tư thế sau nhiều giờ trực nắng. Tinh thần “tích cực, đoàn kết, hỗ trợ” sống trong những bữa cơm chung tại bếp ăn đơn vị, những tin nhắn hỏi thăm lúc ca đêm vắng, những lần thay ca không phàn nàn khi đồng đội ốm.

Văn hóa hạnh phúc ở Trung tâm An ninh không tự nhiên mà có. Đồng chí Nguyễn Mạnh Tuấn – Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty TNHH MTV Nhiên liệu Hàng không Việt Nam (SKYPEC) là người đặt nền móng tư duy “doanh nghiệp hạnh phúc” trong toàn hệ thống; biến văn hóa hạnh phúc từ khẩu hiệu thành kim chỉ nam trong từng quyết sách chăm lo người lao động. Tại Chi nhánh Miền Bắc, đồng chí Phạm Quang Thanh – Bí thư Đảng bộ, Giám đốc Chi nhánh – trực tiếp truyền ngọn lửa ấy xuống từng tổ đội. Phong cách lãnh đạo gần gũi, quyết đoán mà nhân văn của đồng chí đã tạo nên bầu không khí mà anh em hay nói: “Đi làm vui như đi về nhà.”

Vietnam Airlines có hình tượng Bông Sen Vàng – vẻ đẹp thuần khiết vươn lên từ bùn lầy mà không bị vấy bẩn. Những người lính an ninh SKYPEC tại Kho Nội Bài cũng là những bông sen như vậy. Họ làm việc giữa nhiên liệu, nắng gắt và áp lực, nhưng vẫn giữ phẩm giá, kỷ luật và tinh thần phục vụ. Họ không xuất hiện trên poster quảng cáo, không ai chụp ảnh lúc đứng trực ngoài cổng kho lúc nửa đêm. Nhưng mỗi chuyến bay cất cánh an toàn sau khi được tiếp nhiên liệu đúng quy trình, không xảy ra sự cố – trong đó có phần đóng góp thầm lặng của họ. Đó là minh chứng sống cho giá trị cốt lõi SKYPEC theo đuổi: “An toàn – Chuyên nghiệp – Hiệu quả – Tin cậy – Vì cộng đồng” và “Văn hóa hạnh phúc” mà ít nơi có được.
Câu chuyện của Trung tâm An ninh không phải câu chuyện về kỳ tích vĩ đại. Đó là câu chuyện của 21 con người, 24 giờ mỗi ngày, 365 ngày mỗi năm, lặng lẽ bảo vệ kho nhiên liệu hàng không – góp phần nhỏ bé nhưng không thể thiếu vào hành trình của từng chuyến bay. Họ hạnh phúc vì biết mình làm việc có ý nghĩa, vì được làm việc trong tập thể biết yêu thương, vì được sống trong văn hóa doanh nghiệp mà đồng chí Nguyễn Mạnh Tuấn và đồng chí Phạm Quang Thanh đã dày công vun đắp. Và giữa trưa hè Nội Bài nắng như đổ lửa ấy, khi ca trưởng gật đầu bàn giao cho đồng đội, trong ánh mắt của cả ba vẫn có điều gì đó rất khó gọi tên – không hẳn là kiêu hãnh, không hẳn là mãn nguyện – nhưng gần với hạnh phúc lắm. Rất gần.





