Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ. Chúng hiện lên qua tiếng động cơ vang giữa đường băng, qua ánh đèn hangar trong một đêm muộn, qua màu áo xanh quen thuộc đi cùng biết bao năm tháng của những con người Vietnam Airlines.
Và trong những ngày tháng 5 đầy cảm xúc này, khi Vietnam Airlines vừa tròn 31 tuổi, chúng tôi lại có dịp ngồi cùng nhau, xem lại bộ phim tài liệu “30 năm cùng non sông cất cánh”, rồi lật từng trang sách “Viết tiếp Khát vọng Bầu trời”. Hai tác phẩm, hai cách kể chuyện khác nhau, nhưng cùng dẫn người xem và người đọc trở về một hành trình chung: hành trình của khát vọng, của lòng tự hào và của những con người đã dành cả thanh xuân để giữ cho những cánh bay luôn vững vàng.
Ký ức bằng hình ảnh
“30 năm cùng non sông cất cánh” không chỉ là một bộ phim tài liệu về lịch sử phát triển của Hãng hàng không Quốc gia.
Đó là những lát cắt ký ức, là hình ảnh những chiếc máy bay đầu tiên mang theo khát vọng Việt Nam vươn ra bầu trời lớn. Là những khuôn mặt của thế hệ đi trước – những con người đã đi qua giai đoạn khó khăn nhất bằng ý chí và niềm tin mãnh liệt vào tương lai của hàng không Việt Nam.
Có những thước phim khiến người xem lặng đi rất lâu. Đó là hình ảnh người thợ máy cần mẫn trong hangar giữa đêm khuya, là khoảnh khắc tiếp viên chỉnh lại khăn cho hành khách trước giờ hạ cánh. Là những chuyến bay đầu tiên cất cánh trong niềm tự hào của cả một thế hệ.
Xem bộ phim ấy trong thời điểm này, nhiều người trong chúng tôi nhận ra rằng: Vietnam Airlines chưa bao giờ chỉ là những chiếc máy bay hay những con số tăng trưởng.
Điều tạo nên Vietnam Airlines chính là con người.

Ký ức bằng câu chữ
Nếu bộ phim kể chuyện bằng hình ảnh và âm thanh, thì “Viết tiếp Khát vọng Bầu trời” lại chạm tới người đọc bằng sự lặng lẽ của những câu chuyện đời thực.
Cuốn sách không cố gắng kể lại lịch sử theo cách hào nhoáng. Điều đọng lại nhiều nhất lại là những chi tiết rất đời.
Đó là những đêm trắng của người thợ máy chỉ mong “ngày mai cánh bay ấy được an toàn nhất”. Đó là ký ức của những người từng đi học nghề ở nước ngoài trong những năm tháng còn nhiều thiếu thốn. Đó là những trăn trở rất thật về nghề, về trách nhiệm và về cách mỗi người gìn giữ màu áo Vietnam Airlines qua từng giai đoạn biến động.
Có một câu trong sách khiến chúng tôi nhớ mãi: “Sự phát triển của Vietnam Airlines không chỉ bằng những con số, mà bằng ý chí vượt lên chính mình trong những thời điểm gian khó nhất.”
Có lẽ bởi vậy, khi đọc cuốn sách này, người ta không có cảm giác đang đọc một tài liệu kỷ niệm. Mà giống như đang nghe những người đi trước kể chuyện.

Điều còn đọng lại là con người
Đi qua hơn ba thập kỷ phát triển, Vietnam Airlines đã thay đổi rất nhiều. Máy bay hiện đại hơn, công nghệ thay đổi, những đường bay ngày càng nối dài ra thế giới. Nhưng có một điều dường như chưa bao giờ thay đổi, đó là tinh thần của những con người Vietnam Airlines.
Là sự tận tụy của những người làm kỹ thuật.
Là sự chuyên nghiệp của đội ngũ tiếp viên.
Là những ca trực xuyên đêm của OCC.
Là sự chính xác đến gần như tuyệt đối của những người làm an ninh, khai thác, mặt đất.
Có những công việc hành khách không nhìn thấy, có những con người không xuất hiện ở phía trước ánh đèn. Nhưng chính họ là những người đang giữ cho mỗi chuyến bay được cất cánh an toàn mỗi ngày. Và có lẽ, điều đẹp nhất mà cả cuốn sách lẫn bộ phim cùng làm được, chính là khiến những con người bình dị ấy được nhìn thấy.

Viết tiếp khát vọng bằng tất cả niềm tự hào
Trong bối cảnh ngành hàng không vẫn đang đối mặt với rất nhiều biến động, câu chuyện “viết tiếp khát vọng bầu trời” có lẽ không còn là những điều gì quá lớn lao.
Đó có thể chỉ là một quy trình được thực hiện cẩn trọng hơn, một chuyến bay đúng giờ hơn, một nụ cười dịch vụ chân thành hơn hay một lần cùng nhau đi qua khó khăn bằng tinh thần đoàn kết của người Vietnam Airlines.
“Viết tiếp” không nhất thiết phải là những điều phi thường. Mà là mỗi ngày, mỗi người vẫn đang âm thầm góp một phần nhỏ để giữ cho những cánh bay tiếp tục vươn xa.
Có những buổi chiều, khi nhìn những chiếc máy bay từ từ lăn bánh rồi cất cánh giữa bầu trời rộng lớn, chúng tôi vẫn thấy trong lòng mình dâng lên cảm giác rất khó gọi tên.
Đó là tự hào.
Là xúc động.
Là cảm giác mình thuộc về nơi này.
31 năm của Vietnam Airlines không chỉ là hành trình của một Hãng hàng không Quốc gia mà còn là hành trình của hàng vạn con người đã gửi tuổi trẻ, đam mê và niềm tin của mình vào những cánh bay mang hình ảnh Việt Nam.
Chúng tôi hiểu rằng, hành trình ấy vẫn đang được viết tiếp mỗi ngày bằng sự tận tụy, bằng tình yêu nghề và bằng niềm tự hào của những người mang tên VNAers.






Tâm sự của một VNAer yêu nghề mãnh liệt