Trong guồng quay cao điểm ấy, những ký ức ngành vẫn âm thầm lan tỏa, trở thành nhịp cầu nối liền giá trị truyền thống với hơi thở hiện đại. Đó là câu chuyện của anh Hồ Quốc Trung (Đội phó Đội Dịch vụ sân đỗ) với 15 năm “vẽ” lại nhịp cầu đoàn viên và chị Võ Hoàng Oanh (Nhân viên Phục vụ hành khách), người trẻ dùng lăng kính phim ảnh để “nghe” lại những ký ức nghề đầy tự hào.
Anh Quốc Trung: 15 năm “vẽ” lại nhịp cầu đoàn viên
Gắn bó với sân đỗ Đà Nẵng từ những ngày cơ sở hạ tầng còn sơ khai, anh Quốc Trung lưu giữ trong tâm trí một “Tết xưa” mang màu thép xám thô mộc. Với anh, ký ức đáng nhớ nhất đêm giao thừa chính tiếng động cơ máy bay nổ đều trong làn sương sớm, hòa cùng tiếng bộ đàm vang lên không ngơi nghỉ.

“Thời điểm ấy, mật độ chuyến bay chưa dày đặc như hiện tại. Thế nhưng, mỗi hành trình khởi hành ngày Tết vẫn mang theo cảm xúc rất riêng khi chở nặng nỗi mong ngóng sum họp của hàng trăm con người”, anh Trung bồi hồi nhớ lại. Đến tận hôm nay, chỉ cần nghe tiếng tàu bay lăn bánh giữa đêm khuya, những kỷ niệm năm nào lại đột ngột vang vọng. Thanh âm ấy nhắc nhở anh rằng phía sau mỗi kiện hành lý là một hành trình sum vầy đầy yêu thương.
Chính sự thấu cảm về ý nghĩa của những chuyến bay đoàn viên đã trở thành chất liệu để “người nghệ sĩ” trong anh “vẽ” lại sự chuyển mình của sân đỗ qua từng mảng màu đối lập. Dưới lăng kính mỹ thuật, anh quan sát bức tranh mặt bãi đang dần phủ lên sắc xanh dương và trắng sáng hiện đại của VIAGS. Dù sắc màu đồng phục hay diện mạo sân bay có thay đổi, anh vẫn giữ lại sợi chỉ vàng xuyên suốt biểu trưng cho tính kỷ luật và an toàn tuyệt đối.


Sợi chỉ ấy đã dẫn dắt anh đi qua nhiều khoảnh khắc “cân não”, đặc biệt là những chuyến bay giải cứu công dân giữa đại dịch. Trong bộ đồ bảo hộ kín mít, mồ hôi ướt đẫm lưng áo giữa đêm khuya, anh vẫn cùng đồng đội chạy đua với thời gian để đảm bảo quy trình nghiêm ngặt nhất. Với vị Đội phó dày dặn kinh nghiệm, những quyết định điều phối nhân sự hay xoay xở vị trí chất xếp sát giờ cất cánh không chỉ nằm ở kỹ năng, mà đó chính trách nhiệm với hàng trăm gia đình đang chờ đợi nhau phía sau cánh cửa máy bay.
Hành trình 15 năm đầy bản lĩnh đó giờ đây trở thành nguồn sức mạnh thầm lặng để anh truyền lửa cho đội ngũ trẻ tại VIAGS Đà Nẵng. Thay vì dùng những mệnh lệnh khô khan, anh dẫn dắt các đồng nghiệp trẻ bằng chính những trải nghiệm thật, giúp họ hiểu rõ vì sao mỗi thao tác chất xếp cần chính xác đến từng chi tiết. Khi thấu hiểu ý nghĩa công việc, thế hệ tương lai sẽ tự giác viết tiếp giá trị “An toàn – Tận tâm – Đoàn kết” vào bức tranh dịch vụ mặt đất.
Anh kỳ vọng lớp trẻ sẽ luôn giữ vững trái tim của người làm nghề với giá trị cốt lõi: “lấy hành khách làm trung tâm”. Bởi dù công nghệ có không ngừng đổi mới, sự tận tụy thầm lặng của những con người phía sau sân đỗ vẫn mãi là bản hồi âm đẹp nhất cho mỗi chuyến bay đoàn viên.
Chị Hoàng Oanh: Người trẻ kể chuyện “hồi âm” qua ống kính
Nếu anh Quốc Trung lưu giữ ký ức qua những mảng màu thì chị Hoàng Oanh lại chọn cách “phát” lại giá trị nghề bằng ngôn ngữ điện ảnh. Vừa đạt giải Nhất cuộc thi video 10 năm VIAGS, chị có cơ hội lật lại những thước phim tư liệu cũ để rồi nhận ra một “hồi âm” lặng lẽ nhưng bền bỉ.
Những khung hình xưa cũ ấy vô tình hé lộ ánh mắt nghiêm túc cùng niềm tự hào của các bậc tiền bối, dù họ phải cống hiến trong điều kiện trang thiết bị còn nhiều thiếu thốn. Khoảnh khắc lặng mình vì cảm phục giúp chị Hoàng Oanh nhận ra giá trị của nghề vốn không nằm ở những lời hoa mỹ hay triết lý xa vời. Thay vào đó, bản sắc ấy vang vọng trong cảm giác được tiếp bước trên con đường gầy dựng từ mồ hôi, kỷ luật và tình yêu nghề thuần khiết của thế hệ đi trước.

Chính sự kết nối sâu sắc với quá khứ đã thay đổi hoàn toàn lăng kính của chị về công việc hiện tại. Phía sau sự đổi thay từ cái Tết của cha chú thô sơ đến quy trình hiện đại ngày nay, tinh thần phục vụ để giữ cho mỗi chuyến bay an toàn chính là sợi chỉ đỏ xuyên suốt mọi thế hệ của người làm dịch vụ mặt đất. Đặt những thước phim chiến binh VIAGS kiên cường giữa đại dịch cạnh hình ảnh thế hệ trẻ hôm nay, chị Hoàng Oanh nhận ra bản thân đang viết tiếp câu chuyện nghề đã được khởi nguồn từ nhiều thập kỷ đầy tự hào.

Niềm trân trọng ấy trở thành động lực để chị lan tỏa “hồi âm” cho bạn bè cùng trang lứa về vẻ đẹp thực sự của văn hóa làm Tết. Với chị, giá trị của ngành hàng không không nằm ở sự hy sinh ngày nghỉ, mà nằm ở ý nghĩa của sự hiện diện đúng lúc. Chị bộc bạch: “Khi mọi người sum vầy, chúng tôi có mặt tại sân bay để giữ cho những chuyến đoàn viên trọn vẹn. Niềm tự hào thầm lặng đó tạo nên một nét văn hóa riêng, rất Vietnam Airlines.”
Thay cho mọi lời nói lớn lao, chị Hoàng Oanh chọn khung cảnh “người đi trước tỉ mẩn chỉ dẫn cho lớp trẻ bên dưới cánh bay vào một chiều cuối năm” làm biểu tượng của sự kế thừa. Trong không gian tĩnh lặng của hoàng hôn sân đỗ, hình ảnh ấy minh chứng cho một dòng chảy giá trị không bao giờ đứt đoạn. Đó chính là lời “hồi âm” sống động nhất, khẳng định rằng dù thời gian trôi đi, cái tâm của người làm nghề mặt đất vẫn luôn được tiếp nối bền bỉ.

Khi kinh nghiệm hồi âm cùng sức trẻ
Dù cách nhau hơn một thập kỷ tuổi nghề, điểm chung giữa anh Quốc Trung và chị Hoàng Oanh chính niềm tự hào khi trở thành một phần trong bản hồi âm của Hãng hàng không quốc gia Việt Nam. Những giai điệu Tết vang vọng hay sắc áo đồng phục mới đều trở thành động lực giúp các anh chị vững vàng vượt qua áp lực cao điểm.
Tại VIAGS Đà Nẵng, dòng chảy văn hóa luôn được nối dài qua nhiều thế hệ. Ở đó, mỗi kinh nghiệm quý báu của người đi trước luôn nhận được sự hồi âm bằng tâm thế thấu hiểu và sức sáng tạo không ngừng của lứa trẻ theo sau. Chính sự giao thoa ấy đã viết tiếp câu chuyện về lòng tận tâm, giữ cho mỗi hành trình đoàn viên luôn trọn vẹn và an toàn.










