Giữa nhịp sống hiện đại, nơi nhiều mối quan hệ được đo bằng tần suất gặp gỡ và sự hiện diện thường xuyên, câu chuyện của Thanh Tuyết và Văn Cường lại đi theo một nhịp khác. Đó là nhịp của những khoảng lặng dài, của sự chờ đợi và của hai con người làm việc trong những ngành nghề đặc thù, nơi kỷ luật và trách nhiệm luôn được đặt lên hàng đầu.
Tình cảm nhen nhóm từ những năm còn ngồi trên ghế nhà trường
Mùa hè năm 2015, Thanh Tuyết (sn 2001, quê An Giang, hiện sinh sống và làm việc tại TP.HCM) khi đó đang học lớp 9, gặp Văn Cường (cùng sn 2001, quê An Giang). Cả hai quen nhau khi cùng được chọn đi thi các giải võ cấp tỉnh, rồi tiếp tục tham dự Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc tổ chức tại Nghệ An.

Thời điểm đó đội tuyển tỉnh tập trung huấn luyện sáng – chiều, tối cùng nhau sinh hoạt trong khách sạn. Chuyến xe khách dài từ An Giang ra Nghệ An, những ngày thi đấu căng thẳng xen lẫn tiếng cười của tuổi thiếu niên đã kéo hai người trẻ xích lại gần nhau.
Lên cấp 3, Tuyết bắt đầu nhận ra mình có tình cảm với Cường. Cô tìm cách để “tình cờ” gặp lại, từ nhờ xe đi học đến kiếm cớ chạm mặt. Giữa năm lớp 10, Tuyết chủ động tỏ tình nhưng bị từ chối.
“Anh nói lúc đó bất ngờ vì không nghĩ tôi thích anh. Trước đó hai đứa lại có một hiểu lầm nhỏ nên tôi chọn cách rút lui”, Tuyết kể.
Chính khoảng lặng sau lời tỏ tình ấy khiến Cường bắt đầu chú ý đến Tuyết nhiều hơn. Cuối năm lớp 10, anh là người chủ động ngỏ lời tìm hiểu lại. Lần này, Tuyết đồng ý. Không ồn ào, không lời hứa hẹn lớn lao, mối quan hệ của họ bắt đầu bằng sự chân thành của tuổi trẻ.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Cường quyết định thi vào quân đội, chấp nhận ôn luyện thêm một năm. Tuyết không phản đối mà hoàn toàn ủng hộ. Với cô, đó là lựa chọn của một người dám bước ra khỏi vùng an toàn. Hiện tại, Cường đang công tác trong quân đội tại quê nhà An Giang.
Vài năm sau, khi Tuyết học năm 3 đại học và nuôi ước mơ trở thành tiếp viên hàng không. Khi đó, chính Cường tiếp tục là người động viên nhiều nhất. “Anh luôn nói nếu đã thích thì cứ thử hết sức”, Tuyết chia sẻ. Và rồi, cô đạt được ước mơ của mình, trở thành tiếp viên hàng không và làm việc tại TP.HCM.
Yêu xa giữa kỷ luật quân đội và những chuyến bay nối dài
Thử thách lớn nhất của mối quan hệ này bắt đầu khi cả hai bước vào guồng quay công việc đặc thù. Yêu một quân nhân, Tuyết quen dần với việc điện thoại bị hạn chế, liên lạc khó khăn. Có những giai đoạn, một năm họ chỉ gặp nhau hai lần vào dịp Tết và mùa hè, mỗi lần vỏn vẹn vài ngày.
“Buồn thì buồn lắm. Người ta có chuyện là gọi người yêu tới liền, còn mình cái gì cũng phải tự làm. Có lúc chán nản vô cùng”, Tuyết thừa nhận.
Những lúc như vậy, Cường luôn cố gắng động viên, trấn an tinh thần bạn gái từ xa.

“Tôi hay gọi anh là ‘não cá vàng’ vì anh hay quên đủ thứ. Nhưng bất ngờ là anh lại nhớ rất rõ ngày đầu tiên tôi bay thực tập. Khoảnh khắc đó tôi cảm nhận được anh thật sự tôn trọng nghề nghiệp và những nỗ lực của mình”, Tuyết nói.
Tuyết thừa nhận bản thân là người dễ xúc động, đôi khi những chuyện rất nhỏ cũng có thể khiến cô giận dỗi. Nhưng suốt nhiều năm yêu xa, Cường chưa từng lớn tiếng hay cáu gắt. Không gọi được ngay thì đợi, không gặp được thường xuyên thì chấp nhận.
Hiện tại, mối quan hệ của Thanh Tuyết và Văn Cường nhận được sự đồng thuận từ gia đình hai bên. Cả hai cho biết chưa đặt nặng chuyện cưới xin, không tạo áp lực về thời điểm. Với họ, việc đã cùng nhau đi qua những năm tháng khó khăn nhất đã là một sự bảo chứng cho tương lai.
Giữa bầu trời rộng lớn, mỗi chuyến bay cần sự chính xác, kỷ luật và niềm tin tuyệt đối để có thể cất cánh an toàn. Trong đời sống cũng vậy, có những mối quan hệ không cần đi cùng nhịp mỗi ngày, chỉ cần chung một niềm tin. Thanh Tuyết, trong bộ đồng phục tiếp viên hàng không Vietnam Airlines và Văn Cường, trong màu áo lính, đã chọn yêu theo cách lặng lẽ nhưng bền bỉ như thế!









